Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 228: Ác ma lười biếng (11)

Cập nhật lúc: 2026-04-26 21:00:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù lúc An Thầm c.h.ế.t, đàn ông vẫn hề lộ chút vui mừng nào, ngược càng thêm tức giận.

An Thầm mở mắt.

Lần là một phòng học.

Cô nhận , đây là lớp tiểu học của .

“Thầy ơi! Chính là An Thầm lấy đồ của em!”

“Nó là đồ ăn cắp?”

“Đồ ăn cắp!”

Đột nhiên, mấy đứa trẻ vây quanh, chỉ tay cô.

Biểu cảm lạnh lùng vô cảm, nhưng ánh mắt tràn đầy ác ý.

An Thầm biểu cảm gì.

Trong lòng cũng chút d.a.o động.

Lúc giáo viên bước , hung hăng cô.

“Tại ? Tại lấy đồ của bạn? Ba em dạy em như là sai ? Hay là… em ba ?”

An Thầm cúi đầu, trong lòng quyết định.

Đẩy bên cạnh , lao thẳng từ cửa sổ xuống.

Không tỉnh ?

Vậy thì tự giúp .

Giáo viên hét lên, An Thầm đột nhiên mở mắt.

Đập mắt là cái miệng lớn của ác ma đang áp sát.

Cô định phản kích, nhưng nhắm mắt.

Đối mặt với công kích của ác ma, An Thầm hề chống cự.

Mà cô cũng thấy nụ quái dị mặt nó.

Tự sát .

Tự sát trong mộng .

An Thầm mở mắt, cảnh tượng đổi.

Lần , thấy là chú Trần.

An Thầm khựng , chút ngơ ngác ông.

Chú Trần còn vẻ hung dữ như , mà hiền hòa cô.

Ông chống gậy, run rẩy về phía cô.

“Tiểu Thầm, đói ?”

An Thầm lắc đầu.

“Haiz, học mệt như , đói, đợi chút, chú Trần nấu cơm cho con.”

Chú Trần vỗ đùi, chống gậy khập khiễng về phía bếp.

“Chú Trần…”

An Thầm lên tiếng.

Chú Trần gọi, :

“Ơ? Sao ?”

“Cháu , nhưng thể gặp chú, cháu vui.”

An Thầm , cầm con d.a.o gọt hoa quả bàn, rạch cổ .

“Tiểu Thầm!!!”

Bóng dáng hoảng loạn của chú Trần dần tan biến.

mở mắt, ác ma xuất hiện mặt.

Lần , nó gần như dán sát mặt cô, nở nụ quái dị.

An Thầm giơ đại kiếm lên, động tác còn thành, rơi mộng cảnh.

Bảo mẫu 1 đang chơi điện thoại.

Thấy hành động của An Thầm, lập tức hoảng sợ bật dậy:

“Ê ê! Không chứ! chỉ chơi điện thoại thôi mà, cần phản ứng lớn ?!”

An Thầm nó, chớp chớp mắt.

Bảo mẫu 1 thấy , nó đưa hai bàn tay sương đen , vẫy mặt cô:

“Không chứ?”

“Không .”

An Thầm xong, cầm d.a.o gọt hoa quả đặt lên cổ .

“Ê ê ê! Cô gì đấy?!”

Bảo mẫu 1 hoảng hốt định ngăn .

An Thầm vẫn rạch cổ , trở về hiện thực.

Lần trở về hiện thực, kịp dừng , cô kéo mộng cảnh.

Khác ở chỗ, trong tay cô cầm một thanh đại kiếm.

Người mặt là “Ngô Gia”.

An Thầm đặt đại kiếm lên cổ .

Ngô gia nhíu mày, định gì đó, thấy An Thầm đột nhiên bật .

“Ha ha…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-cua-quai-vat/chuong-228-ac-ma-luoi-bieng-11.html.]

Ngô gia càng thấy kỳ quái, ánh mắt đầy nghi hoặc.

An Thầm chậm rãi hạ kiếm xuống, đầy ẩn ý:

“Ngươi nghĩ tiếp tục tự c.ắ.t c.ổ chứ?”

Nghe , “Ngô Gia” đảo mắt, cảm thấy .

Ngay đó, An Thầm lấy một cái lọ, mở , chấm một ít chất lỏng bên trong.

“Ngô gia” nhận thứ đó, lập tức biến sắc.

Muốn lao tới ngăn .

Tại ?!

Tại chất nhầy của ác ma lười biếng?!

muộn.

An Thầm bôi chất nhầy lên trán .

Ảo cảnh mắt lập tức tan biến, chỉ còn một con ác ma đang tức điên.

An Thầm đương nhiên nó đang gì.

Ngay từ đầu, nó phóng đại nỗi sợ trong lòng cô, ảnh hưởng cảm xúc, khiến cô thể bình tĩnh phán đoán.

Khi cô lựa chọn tự kết liễu, nó thu hồi ảo cảnh, khiến cô tưởng rằng thể thoát khỏi mộng cảnh.

An Thầm tương kế tựu kế.

Vừa tự kết liễu trong mộng, tìm cơ hội lấy phần chất nhầy chuẩn .

Cuối cùng, ác ma lộ sơ hở.

Nó cho rằng dụ cô, nên dựng mộng cảnh nữa, mà trực tiếp tạo ảo giác mắt.

Cho rằng chỉ cần cô cầm kiếm c.h.é.m cổ là xong.

sớm chạm lọ chất nhầy và bôi lên trán. 

Cô sẽ bao giờ ảo giác của nó đ.á.n.h lừa thêm nào nữa.

“Thủ đoạn của ngươi quá thấp cấp, rác rưởi.”

An Thầm lạnh.

Ác ma điên cuồng lao tới.

Nó hối hận .

Đáng lẽ nên g.i.ế.c cô ngay từ đầu!

Chứ định nuốt cô!

Thực cũng thể trách nó.

Cảm giác mà An Thầm mang quá “ngon”.

Loại ăn là thực lực tăng vọt.

Không ác ma nào bỏ lỡ.

lúc nó cũng nhận , An Thầm đối tượng dễ đối phó.

Thậm chí cực kỳ khó khống chế.

Cô gần như mắc bẫy, còn trong nháy mắt tìm cách phá giải.

Chất nhầy ác ma…

Cảm giác nguy cơ khiến nó bùng nổ, g.i.ế.c An Thầm.

mất một hình thái, còn phân , phòng ngự giảm mạnh.

Bị ép, chỉ thể thu hồi phân , tăng cường bản thể.

Trong mộng cảnh của Phó Nham, đang cấp trách mắng.

Trong mắt cấp , là kẻ cứng nhắc, linh hoạt, hiểu chút tình đời.

Phó Nham hiểu.

Anh chỉ đang việc của .

Những lời khéo léo , mục tiêu của cũng trở thành kẻ nịnh nọt.

Không thể nhịn thêm, định phản bác.

Ngẩng đầu lên, phát hiện cấp biến mất.

?

Người ?

Bên Tài Cát, cô lặng lẽ một góc ăn cơm, nhưng những lời bàn tán xung quanh rõ ràng truyền tai.

“Loại như nó mà cũng hạng nhất á?”

“Suỵt, nhỏ thôi. Ai mà nó leo lên cái ghế đó bằng cách nào?”

“Ngày nào cũng diện đồ cho lộng lẫy, õng õng ẹo, chẳng tin là nó dựa thực lực để đầu kỳ khảo sát .”

“Chứ còn gì nữa, chẳng lão sếp nào đó cứ để mắt đến nó suốt ? Theo thấy, chắc chắn là lợi dụng lão .”

đúng, cũng nghĩ !”

Tài Cát siết c.h.ặ.t nắm tay, cố kìm nén cho nước mắt trào

Rõ ràng cô nỗ lực hết , rõ ràng cô dựa thực lực để đầu. 

Tại qua miệng bọn họ, cô trở thành kẻ "quy tắc ngầm"? 

Chẳng lẽ phụ nữ thì thể nhất ? Hay là phụ nữ giỏi giang thì quyền ?

định dậy phản bác, phát hiện xung quanh đột nhiên trống rỗng.

…?

Chuyện gì xảy ?

Trong khi đó, Linh Từ đang ở trong một con hẻm tối tăm, đ.á.n.h kịch liệt với đám đang truy bắt

Loading...