Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 20: Sơn trang nghỉ dưỡng (6)

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:16:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

phát hiện điểm khác lạ của đàn ông .

Nếu thật sự để cô mang Thủy Quỷ ngoài, dẫn đến sống sót chân chính c.h.ế.t trong dị gian quy tắc

Vậy thì cả đời cô cũng thể tha thứ cho bản .

“Được , bây giờ chúng đưa họ ngoài . Sau đó vị blogger kiểm tra một chút.”

“Ừ.”

Sau khi chuyện Thủy Quỷ qua , vị blogger suốt dọc đường đều ngừng cảm ơn An Thầm.

“Đồng chí Xích Ưu, là cô để điện thoại cho , sẽ liên hệ để gửi cô chút phí cảm ơn.”

“Không cần.”

“Không , đưa thì trong lòng thật sự áy náy lắm!”

“Không cần.”

“Vậy… là cô để địa chỉ nhận hàng , đến các cửa hàng thường gặp mấy món ngon món lạ, gửi cho cô một ít.”

An Thầm nghĩ nghĩ, cũng .

Bảo mẫu 1 suốt ngày cô mua rau cũng chọn, mua đồ tươi.

Đồ mà blogger gửi chắc cũng tệ đến .

“Ra ngoài tính, giờ nhiệm vụ .”

“Vâng .”

Xem vị thám viên khá kén chọn, hứng thú với tiền bạc.

Thật An Thầm thích tiền, thật đấy.

Chỉ là cô thích nhận kiểu tiền .

Cứu họ là công việc của cô, cô chỉ cần nhận lương là đủ.

Người cứu lúc nào cũng dùng tiền để báo đáp, chẳng lẽ tính mạng thật sự thể dùng tiền để đổi ?

Vạn chung bất biện lễ nhi thụ chi, vạn chung vu ngã hà gia yên? (Có bổng lộc lớn mà phân biệt lễ nghĩa nhận, thì bổng lộc nghĩa lý gì với ?)

Sinh mệnh là vô giá, An Thầm nhận những khoản tiền nên nhận.

Đến vị trí mà Bạch Kỳ cung cấp, Bạo Bạo mở quả cầu xé rách gian .

“Cô ngoài với họ , quả cầu xé của vẫn còn dùng .”

“Cô ngoài nghỉ một lát ?”

“Không cần, mệt. Đi sớm tìm những sống sót khác, họ cũng thêm vài phần hy vọng sống.”

Bạo Bạo , khỏi xúc động.

Sở dĩ họ liều mạng như , là vì từ khi còn ở trường, thầy cô truyền đạt tư tưởng—

Bất kể giá nào cũng cứu sống sót, bốn năm đại học đều dạy như thế.

An Thầm giống họ, cô gia nhập giữa chừng.

hề kém họ, thậm chí còn xuất sắc hơn, điều càng cho thấy bản cô là đáng để kính trọng.

“Được, cô cẩn thận.”

Bạo Bạo chào theo nghi thức với An Thầm, rời .

Sau khi ngoài, An Thầm hỏi Bạch Kỳ qua máy liên lạc xem còn bao nhiêu sống sót cứu.

“Còn ba vườn phụ trách quản lý khu vườn. Chó Săn hội hợp với ba đó . Khu khách sạn bình dân cũng mấy sống sót, là một gia đình bốn .”

“Đã rõ.”

Sau khi nhận tin, An Thầm lập tức về phía khu khách sạn.

Bạo Bạo ngoài thì báo với đội hậu cần về tình hình của vị blogger , để đưa kiểm tra xem di chứng gì , thẳng đến chỗ Bạch Kỳ.

đề cử Xích Ưu đội viên xuất sắc nhất của hành động !”

“Hả?”

Bạch Kỳ chút ngơ ngác.

Chẳng mấy đều chút bất mãn với Xích Ưu ?

Bên phía An Thầm, khi đến khu khách sạn, cô thấy bóng .

Nhìn từ phía giống Bạo Bạo.

Cô tiến lên vỗ vai, đối phương dường như kích động, kết quả

Là một chiếc gương đang đối diện với nó.

“……”

An Thầm lãng phí thời gian với nó, bước thẳng trong khách sạn.

Nhân viên khách sạn đều đến đại sảnh phía , vì đúng giờ ăn, đều ăn .

Không gia đình bốn đang trốn ở .

Đi từng phòng tìm thì quá phiền phức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-cua-quai-vat/chuong-20-son-trang-nghi-duong-6.html.]

Khách sạn chắc là lưu đăng ký nhận phòng chứ?

An Thầm tới quầy lễ tân, quả nhiên tìm sổ đăng ký ở.

“3026.”

Sau khi tra thông tin phòng, An Thầm lập tức lên lầu.

Đến phòng 3026, cô gõ cửa.

“Có ai trong đó ?”

Gõ một lúc lâu vẫn ai đáp.

Chẳng lẽ họ chạy sang nơi khác ?

Vậy thì phiền phức thật.

Cánh cửa phòng bên cạnh chậm rãi mở , một bé gái ở cửa, dính đầy m.á.u.

“Chị… chị đến cứu em ?”

Hiển nhiên cô bé lâu, mắt với mũi đều đỏ lên.

“Phải, nhà em ?”

“Họ… họ ở trong phòng. Chị ơi, g.i.ế.c em, em sợ lắm…”

An Thầm nhíu mày.

Chẳng lẽ cô bé đồng hoá ?

“Em thẻ phòng ?”

“Không…”

Cô bé lắc đầu, nấc từng hồi.

An Thầm thuần thục rút ghim cài áo , bắt đầu cạy ổ khoá.

Cửa mở, bên trong quả nhiên hỗn loạn.

Máu văng khắp nơi, ngay cả trần nhà cũng tránh khỏi.

“A!”

Cô bé sợ hãi che mắt, dám .

An Thầm trong, phát hiện giường một t.h.i t.h.ể lớn.

Dưới đất là một t.h.i t.h.ể nhỏ, rạch nát, gần như còn chỗ nào lành lặn.

Thi thể lớn là một phụ nữ.

“Đây là em?”

Cô bé sợ hãi nhắm mắt, gật đầu.

“Còn ? Là em trai em?”

Cô bé tiếp tục gật đầu.

“Cha em ?”

“Cha… cha tìm đồ ăn cho chúng em, nữa. Chị ơi, cầu xin chị đưa em với, em sợ lắm.”

An Thầm đáp, tiến lên kiểm tra t.h.i t.h.ể phụ nữ, trong tay bà vẫn nắm c.h.ặ.t một con d.a.o.

“Đừng diễn nữa, đều do em g.i.ế.c đúng ?”

Nghe , cô bé khựng , gào lên:

“Ý chị là em sẽ hại chính ? Em sẽ g.i.ế.c em trai ruột của ?!”

“Vậy , em lấy thẻ phòng bên cạnh bằng cách nào? Mẹ em thương em đến mức như thế cơ ? Còn cố tình thả em ngoài, để em chuyên tâm g.i.ế.c em trai?”

Cô bé sững , còn định gì đó, nhưng An Thầm ném con d.a.o đến mặt cô.

“Còn nhỏ quá, việc dọn dẹp sạch sẽ. Nhìn vết m.á.u chuôi d.a.o , dấu tay là của trưởng thành ?”

Trên chuôi d.a.o màu đen, vết m.á.u khô, ánh đèn vàng, dấu tay nhỏ xíu hiện rõ mồn một.

Thấy vạch trần, cô bé cũng giả vờ nữa, ánh mắt oán độc rơi lệ mà tố:

“Tại em g.i.ế.c họ, chẳng lẽ lý do ? Mẹ em chỉ thương em trai, trong mắt bà em chẳng là gì cả! Chị ! Những vết thương em đều do cha đ.á.n.h đấy! Em hận họ! Chị ơi, cầu xin chị, trong quy tắc c.h.ế.t vài bên ngoài cũng chẳng ai , chị giúp em giữ bí mật ?”

Nói xong, cô bé kéo tay áo lên, lộ những vết bầm tím xanh tím.

An Thầm khẽ hít một .

“Tại ? Họ là cha em ?”

“Chị ơi, em thật sự còn cách nào khác ngoài g.i.ế.c họ… cầu xin chị giúp em giữ bí mật , em mới mười mấy tuổi, cuộc đời em còn bắt đầu…”

“Được… thôi .”

An Thầm do dự đồng ý, xoay chuẩn báo cáo tình hình với Bạch Kỳ.

Phía , biểu cảm của cô bé dần bình tĩnh , ngừng , khoé miệng khẽ cong lên:

“Chị ơi, chị quá. mà… em vẫn cảm thấy, chỉ c.h.ế.t mới giữ bí mật!!”

Cô bé chậm rãi tiến gần An Thầm, ánh cầu xin trong mắt thoáng chốc hoá thành hung ác, nhặt con d.a.o đất lên, lao về phía cô.

An Thầm sớm đề phòng, xoay một cái, đá văng con d.a.o trong tay cô bé.

Loading...