Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 98: Bạn của ba

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:09:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong văn phòng chỉ còn hai cha con, Mục Thâm vẻ mặt ỉu xìu của Noãn Đoàn Tử, trong mắt thoáng qua ý .

 

Người đó kéo ngăn kéo , lấy từ bên trong một ít trái cây.

 

Nào là dâu tây, đào, nho, lý t.ử...

 

trong cái giỏ trái cây lớn đựng ít đồ ngon.

 

Noãn Đoàn T.ử đống trái cây đủ màu sắc, đôi mắt đen láy vụt sáng lên, trông cứ như những viên Lưu Ly tỏa sáng .

 

"Mấy thứ đồ ăn vặt ăn nhiều, nhưng những thứ thì thể. Ba đặt cho con nhiều trái cây từ khắp nơi, con ăn loại nào cũng . Có điều ăn trái cây cơm, ăn cơm mới nhanh lớn, nào?"

"Vâng ạ, ba là nhất đời luôn~" Noãn Đoàn T.ử như một chú mèo nhỏ cuộn tròn trong lòng Mục Thâm, cứ dụi tới dụi lui mái tóc rối tung cả lên.

 

Chiều cao của nhóc con tăng chẳng bao nhiêu, nhưng tóc dài nhanh, giờ thể buộc mấy cái chỏm nhỏ .

 

Mái tóc xoăn mềm mại bồng bềnh khiến nhóc con từ xa trông chẳng khác nào một chú thú cưng đặc biệt đáng yêu.

 

Mục Thâm lùa ngón tay tóc cô bé vuốt nhẹ.

 

Noãn Đoàn T.ử đang ôm một quả thạch lựu lớn, đôi bàn tay mập mạp loay hoay cạy cục mãi mà mở .

 

Anh cứ thế , xem thử lúc nào thì nhóc con mới chịu mở miệng nhờ giúp đỡ.

 

Diệp Chi Thanh nửa nửa liếc Mục Thâm một cái thụp xuống.

 

Tầm mắt đó dừng khuôn mặt tròn trịa phúng phính của Tinh Tinh hồi lâu, ừm, còn cả mái tóc xoăn màu xanh đen nữa.

 

Mục Thâm cầm quả thạch lựu qua, rút một con d.a.o gọt trái cây, Noãn Đoàn T.ử với vẻ trêu chọc.

 

Cô bé lập tức biến thành một chú cá nóc nhỏ đang phồng mang trợn má.

 

Vừa rõ ràng ba cố ý xem trò của , hừ hừ, ba học !

 

Thế nhưng khi Mục Thâm đưa những hạt lựu đỏ sẫm lấp lánh như bảo thạch đến mặt, nhóc con liền ôm lấy quả lựu mà quên sạch bách chuyện.

 

Diệp Chi Thanh thu hết thảy mắt, trong lòng chút ngạc nhiên, khẽ lắc đầu .

 

"Sao ba mắng con chứ, Tinh Tinh ngoan lắm mà, ba chẳng nỡ mắng Tinh Tinh .

 

Chú ơi chú ăn lựu , ba mua cho Tinh Tinh đấy, ngon lắm ạ."

 

Nói đoạn, Diệp Chi Thanh dậy ngoài.

 

Noãn Đoàn T.ử vì tò mò nên cũng lạch bạch chạy nhỏ theo chân đó.

 

"Cậu vẫn giống hệt hồi nhỏ, lúc nào cũng quần áo chỉnh tề."

 

"Đại B Ca, em chính là con gái của ba mà, là ai ạ?"

 

Diệp Chi Thanh Mục Thâm một cái, lén lút hỏi: "Thế ba cháu mắng cháu ?"

 

Ngay cả Diệp Chi Thanh cũng thầm cảm thán, nhóc con quả thực tướng mạo xuất chúng.

 

"Vào ."

 

"Cháu tên là Tinh Tinh ạ~" Noãn Đoàn T.ử thấy đây là bạn lớn lên cùng ba thì càng thêm tò mò Diệp Chi Thanh.

 

Hóa là bạn của ba ạ.

 

Mục Thâm ngước mắt : "Cậu đến đây gì?"

 

"Nghe ai đó ngay cả con gái cũng , qua đây xem xem con bé trông như thế nào."

 

Diệp Chi Thanh mỉm , thong dong bước trong, đưa tay chọc chọc cái má bánh bao thịt của Tinh Tinh.

 

"Mấy tuổi ?"

 

Tức giận á?

 

Cái đó là cái gì, ăn ?

 

Tinh Tinh dùng bàn tay nhỏ cạy mấy hạt lựu xinh xắn, tự ăn một hạt nhét miệng ba một hạt.

 

Noãn Đoàn T.ử thấy đang về , liền vội vàng nhả hạt lựu trong miệng .

 

Cô bé bưng quả lựu lớn, mắt long lanh Mục Thâm.

 

Mục Thâm cúi đầu nhận lấy quả lựu trong tay nhóc con, thuận tay véo nhẹ cái mũi nhỏ của cô bé.

 

Anh hướng tầm mắt về phía Tinh Tinh, ngoắc tay bảo cô bé gần.

 

Diệp Chi Thanh thấy cảnh tượng đó thì ha hả.

 

Người đó bật : "Được , ba cháu trai nhất, nhưng cháu vẫn nên thì mới .

 

Con gái là nhỏ nhắn mềm mại, ôm lòng mới thích, đúng nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-98-ban-cua-ba.html.]

 

Diệp Chi Thanh ăn mặc lịch sự, đôi mắt hẹp dài toát lên vẻ tinh khôn.

 

Sau khi bước , đó tiện tay đóng cửa , thẳng tắp ngay cửa, ánh mắt đầy trêu chọc hai trong văn phòng.

 

"Xem đủ ?

 

Xem xong thì thể đấy."

 

Noãn Đoàn T.ử ngậm mấy hạt lựu trong miệng, đôi mắt to đen láy mới .

 

Mục Thâm thèm để ý đến Diệp Chi Thanh, bế xốc nhóc con đang bám chân lên đặt lòng .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mục Thâm bốc một hạt lựu đút cái miệng nhỏ của Noãn Đoàn Tử: "Không , gọi là chú."

 

Noãn Đoàn T.ử cạy bốn hạt lựu đặt tay Diệp Chi Thanh, đó cạy thêm hai hạt, kiễng gót chân nhỏ đút cho ba ăn.

 

Tinh Tinh: "..."

 

Mấy cô thư ký đang vây quanh một con gấu bông lớn, lấy điện thoại chụp ảnh ngớt.

 

"Ba ăn ạ."

 

"Đồ ngốc nhỏ."

 

Cánh cửa mở , một đàn ông mặc bộ âu phục màu bạc xám bước .

 

Tiếp đó, họ thấy một con gấu Panda nhồi bông cao gần bằng một trưởng thành đang các thư ký vây quanh.

 

Thấy cô bé định dùng cái răng nhỏ của để cạy, Mục Thâm đầy vạch đen mặt, gõ nhẹ trán cô bé một cái.

 

"Cốc cốc..."

 

"Tinh Tinh là đứa trẻ lớn , học cách tự lực cánh sinh chứ."

 

Con gấu Panda đen trắng đặt ở một vị trí cực kỳ bắt mắt, sàn lót một lớp bìa carton.

 

Hầu như bất cứ ai bước đến tầng đều thể thấy ngay "gã khổng lồ" .

 

"Chậc, mới về là chạy thẳng đến chỗ ngay, mới một lát mà đuổi , bạc tình quá đấy.

 

Vả , cũng chẳng chuyên môn đến xem , đến thăm cháu gái mà."

 

"Chậc, trừ lúc nhỏ nghịch ngợm , lớn lên lúc nào cái mặt cũng như thể ai nợ tiền , ngờ cũng lúc dịu dàng thế cơ đấy."

 

"Không mở nhờ ba giúp?"

 

Diệp Chi Thanh lườm Mục Thâm một cái: "Haizz, tẻ nhạt như sinh cô con gái đáng yêu mềm mại thế nhỉ?

 

Có điều nhóc con tuy lớn hẳn nhưng quả thực nét giống lúc nhỏ, đặc biệt là góc nghiêng.

 

Chỉ mong cô con gái ngoan đừng giống tính , suốt ngày trưng cái mặt lạnh thì chẳng tí nào , cứ thế là xinh nhất."

 

Noãn Đoàn T.ử lên tiếng bênh vực: "Ba trai mà."

 

"Chú là bạn của ba cháu, kiểu lớn lên cùng từ bé , nhóc con tên gì nào?"

 

Tinh Tinh chớp chớp mắt, xoay sấp lên đùi Mục Thâm: "Ba ôm Tinh Tinh, Tinh Tinh ôm ba mới thoải mái."

 

"Cháu gái đây, quà chú mang đến vẫn để ở ngoài kìa.

 

Thứ đó to quá, chú nhờ hẳn hai khiêng lên đấy.

 

Đi, chú dẫn cháu xem thích ."

 

Cái miệng nhỏ của Noãn Đoàn T.ử cử động: "Dạ, chú ơi, chú là ai thế ạ~" Vì đang bận nhai đồ ăn nên giọng điệu của nhóc con chút mơ hồ.

 

"Tinh Tinh năm tuổi ạ."

 

Nghe , Diệp Chi Thanh những mà còn thản nhiên xuống sofa.

 

Mục Thâm bật , bàn tay lớn xoa xoa đầu nhóc con.

 

Diệp Chi Thanh Mục Thâm như thể đang xem một trò đùa, nhưng thừa nhận rằng, cô con gái đột ngột xuất hiện quả thực đáng yêu.

 

Người đó từng thấy đứa nhỏ nào hiểu chuyện, trầm tĩnh mà vẫn giữ nét linh động như thế.

 

Tinh Tinh: ""

 

"Oa!!" Nhóc con trợn tròn mắt, há hốc mồm con gấu lông đen trắng , gần như tin mắt nữa!

 

To...

 

to quá mất.

 

Nhìn biểu cảm mặt nhóc con, Diệp Chi Thanh lập tức thấy vô cùng mãn nguyện.

 

---

Loading...