Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 88: Đến công ty của bố rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:08:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hổ Đoàn hớn hở cầm vở về chỗ chép bài.
Giang Cẩm Thành sang thì thấy bàn học của em gái một cuốn sách từng thấy bao giờ.
Cậu kéo chiếc ghế nhỏ sát xem thử, phát hiện nhận khá nhiều chữ đó, nhưng hiểu ý nghĩa của chúng.
Không hiểu thì hỏi: "Em gái, em đang xem sách gì thế?"
Tinh Tinh đặt cuốn sách giữa hai .
"Đây là sách sư phụ cho em ạ.
Trên đều là thảo d.ư.ợ.c đó.
Sư phụ em giỏi lắm, thể dùng mấy loại cỏ để cứu những bạn nhỏ động vật bệnh hoặc thương trong núi.
Sau Tinh Tinh cũng giỏi như sư phụ."
Giang Cẩm Thành nghĩ sư phụ của Tinh Tinh chắc cũng giống như bác sĩ, nhưng dùng cỏ để chữa bệnh thì đúng là lợi hại thật.
Thế là Giang Cẩm Thành gật đầu tán thành: "Ừm, giỏi thật đấy.
Vậy chữ em đều hết ?"
Noãn Đoàn T.ử lắc đầu: "Dạ ạ, vẫn còn vài chữ em .
Em khoanh tròn những chữ đó , đợi tan học sẽ hỏi bố.
Đại B Ca Ca, chúng cùng xem ."
Hai cái đầu nhỏ ghé sát .
Noãn Đoàn T.ử xem khẽ, gặp từ nào cô bé mà Giang Cẩm Thành thì sẽ nhắc.
Gặp từ cả hai đều mù tịt, họ liền đoán mò đoán non, miễn cưỡng hết một lượt.
Tuy hiểu ý nghĩa là gì, nhưng Tinh Tinh vẫn tuân theo lời dạy của sư phụ: tiên trôi chảy, đó học thuộc lòng, ghi nhớ thật kỹ trong đầu.
Đợi hiểu ý nghĩa, cần dùng đến thì sẽ lôi chúng từ ký ức.
Không để cô tìm lâu, khi Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành bước , ánh mắt cô lập tức hướng về phía đó.
Nói xong, cô đạp đôi giày cao gót rời .
Quay lưng với đồng nghiệp, gương mặt xinh của cô tràn đầy vẻ ảo não.
Thời gian cũng vặn.
Không yên tâm, Giang Cẩm Thành quyết định theo sát em gái.
"Chị Kim, chị Kim ơi, bố việc ở đây ạ?
Chỗ to quá mất."
Noãn Đoàn T.ử Giang Cẩm Thành vì lo cho nên ngoan ngoãn lấy điện thoại chuẩn liên lạc với bố.
"Dạ đúng , Đại B Ca Ca thông minh lắm ạ, học giỏi.
Những phần cô giáo giảng đều hết .
Với đàn piano lắm, còn dạy Tinh Tinh đàn nữa."
Thư ký Kim mỉm theo Mục Thâm cho đến khi bóng dáng khuất hẳn.
Cô kìm mà hét lên một tiếng, vui sướng đến mức suýt thì nhảy cẫng lên.
"Ừm, là chú đến đón em ?"
Nghe giọng ngọt ngào như sữa của nhóc con, lòng thư ký Kim mềm nhũn .
Sau cô sinh con cũng tìm một đàn ông trai để sinh, dạy dỗ đứa trẻ hiểu chuyện, ngoan ngoãn như Tinh Tinh mới !
"Đại B Ca Ca, Tinh Tinh đến chỗ bố việc nên về cùng ."
"Dạ, bố bảo bố đang họp nên nhờ chị Kim đến đón em ạ."
"Chị Kim." Noãn Đoàn T.ử thấy thư ký Kim thì cất tiếng gọi ngọt ngào.
Trong lòng Giang Cẩm Thành tuy thấy tiếc nuối, nhưng em gái đến chỗ bố.
Học viện Phong Hoa...
Sau đó cô phát hiện vài ánh mắt đang đổ dồn về phía .
Nghe thư ký Kim khen Giang Cẩm Thành, Noãn Đoàn T.ử đung đưa đôi chân ngắn, vẻ mặt đầy tự hào như thể đang khen chính .
Mục Thâm họp, giơ tay xem đồng hồ cổ tay.
Thư ký Kim với nụ hiền hậu như tiến gần.
Nhìn tòa cao ốc mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Đoàn T.ử đỏ bừng vì phấn khích.
Hai đứa trẻ là những đứa bé xinh nhất trong đám trẻ.
Tan học, Noãn Đoàn T.ử và Giang Cẩm Thành cùng bước những bước ngắn khỏi khuôn viên trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khụ...
Thất lễ quá.
"Tinh Tinh, đó là trai em ?
Thông minh quá mất." Cảnh giác với lạ như là , ít nhất sẽ bọn buôn lừa.
"Chị Kim, bố nhờ chị đến đón Tinh Tinh ạ?" Noãn Đoàn T.ử vui vẻ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-88-den-cong-ty-cua-bo-roi.html.]
Buổi chiều...
"Tớ gọi điện cho chú để xác nhận một chút , ?"
Cô ngẩn một chút, nhướng mày : "Được chứ, em điện thoại của tổng tài chúng ?"
Vị đại thư ký chỉnh trang phục, khôi phục vẻ nghiêm túc, lạnh lùng thường ngày.
"Vâng, bái bai ạ~" Nhìn theo Tinh Tinh rời , mới lên xe của nhà .
Thôi xong, hình tượng lúc nãy của cô đổ vỡ bao nhiêu phần ?
Chắc là nhỉ.
"Nhìn cái gì mà , việc , việc ."
Sư phụ nuôi dưỡng Tinh Tinh khôn lớn chắc chắn là một thiên tài giáo d.ụ.c trẻ nhỏ!
Thư ký Kim thi thoảng trò chuyện với Tinh Tinh, cuối cùng cũng lái xe đến công ty.
Trước khi xuống xe, cô còn xin điện thoại của Noãn Đoàn Tử.
" , cả tòa nhà đều là của bố em đấy." Thư ký Kim , dắt tay nhóc con trong.
Á á á!
Cuối cùng cô cũng gặp Núi Lạc Đằng .
Mong mỏi bấy lâu, tâm nguyện của cô cuối cùng cũng thành hiện thực.
Giang Cẩm Thành nắm tay em gái, thư ký Kim với ánh mắt đầy cảnh giác.
"Em ạ, bố bảo khi nào bố rảnh thì sẽ đón em, nếu rảnh sẽ nhờ đến đón Tinh Tinh."
Thư ký Kim ở cổng trường, vươn cổ hồi hộp bên trong.
Đây là đầu tiên cô đón trẻ con tan học, còn là Tiểu Noãn của nhà tổng tài, để xảy sơ suất nào.
Lời của đứa trẻ khiến thư ký Kim kinh ngạc vô cùng.
Lại còn đón Núi Lạc Đằng tan học, ôi...
cảm giác mà hạnh phúc thế .
"Cuộc họp lát nữa sẽ tự .
Cô đến học viện Phong Hoa đón Tinh Tinh, lớp mầm một, đưa con bé đến công ty."
"Hẹn gặp Đại B Ca Ca ngày mai nhé."
Ký ức sâu đậm về vụ buôn ở sở thú khiến tin bất kỳ lớn quen nào, bảo vệ em gái thật .
"Đợi , chị vẫn đưa Tinh Tinh ." Giang Cẩm Thành kéo Noãn Đoàn T.ử , nghiêm túc đại mỹ nhân Kim, hỏi lịch sự.
"Núi Lạc Đằng ơi, em còn nhớ chị ?" Trong lòng thư ký Kim sướng đến mức xoay vòng vòng.
Hai nhóc tì cứ như cho đến giờ lớp.
Tinh Tinh đóng cuốn sổ tay , cất cặp sách bắt đầu chuyên tâm giảng.
Nói xong, Mục Thâm liếc thư ký Kim đang ngẩn ngơ: "Nghe rõ ?"
"Tớ , nhưng em gái tớ .
Tinh Tinh, em gọi điện cho chú , hỏi xem chú nhờ chị đến đón ."
"Vâng."
"Chào thư ký Kim."
Thư ký Kim giật một cái: "Rõ thưa tổng tài, vấn đề gì ạ.
đảm bảo sẽ đón Tinh Tinh về mà mất một sợi tóc nào."
Trời ạ!
Trẻ con bây giờ thông minh thế ?
là tưởng nổi.
Giang Cẩm Thành một cái, lúc mới yên tâm để Tinh Tinh cùng thư ký Kim.
Phải công nhận rằng, hai đứa trẻ dù là khí chất nhan sắc đều khiến chú ý ngay từ cái đầu tiên.
Anh bây giờ thể rời , chỉ thể nhờ thư ký Kim – Tinh Tinh.
Lý Ngạn vẫn về, nhưng bộ mỹ phẩm mua giao tới .
Vừa mở điện thoại thấy tin nhắn của bố gửi tới, lúc nãy trong giờ học để chế độ im lặng nên cô bé .
Thư ký Kim mỉm gật đầu, định dắt tay Tinh Tinh: " , bố em đang bận qua nên nhờ chị đến đón em tan học."
Thư ký Kim: "............"
Trên đường gặp nhiều , đều nhiệt tình chào hỏi thư ký Kim, nhưng ánh mắt đổ dồn nhóc tì xinh xắn bên cạnh cô.
Tinh Tinh thứ xung quanh bằng đôi mắt sáng rực, bao gồm cả những đó, trông cô bé đặc biệt tràn đầy sức sống.
Khi họ xa, những chạm mặt thư ký Kim và Tinh Tinh nén nổi sự tò mò mà bàn tán.
"Đứa nhỏ là ai thế?
Sao thư ký Kim dắt theo một đứa trẻ tới đây?"