Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 79: Đánh dương cầm

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:08:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diên: "...

 

Anh nghĩ cái gì thế, thành đồ tồi ?

 

Mẹ của Tinh Tinh là ai còn chẳng , cũng tồn tại , nhưng mà đó mấy ông bố đấy."

 

Câu cuối cùng là lầm bầm nhỏ nên đối diện căn bản rõ, nhưng sự chú ý của Phùng Vũ dồn hết chi tiết " ".

 

"Không ?"

 

Tô Diên hào phóng gật đầu: " thế, con gái , đó từ phòng thí nghiệm bước đấy."

 

Phùng Vũ lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Hóa là thụ tinh ống nghiệm, thì dễ giải quyết .

 

cứ lo bỏ rơi đứa trẻ, ngộ nhỡ đào lên thì đó sẽ là vết nhơ lớn trong cuộc đời ."

 

thì một chỉ giữ con mà ruồng bỏ đứa bé, bất kể vì lý do gì, ấn tượng của chắc chắn sẽ , kể cư dân mạng vốn dĩ thích thêu dệt chuyện .

 

Tô Diên bằng ánh mắt vô tội, là thụ tinh ống nghiệm, nhưng cũng chẳng khác là bao, chỉ là nhiều bố một chút thôi.

 

Tô Diên để Noãn Đoàn T.ử dắt tay lười biếng bước , dặn dò Phùng Vũ vài việc cúp máy.

 

Phùng Vũ cầm điện thoại lầm bầm.

 

Tô Diên áy náy với bà nội Giang: "Cô ơi thật xin , cháu hôm nay sẽ đến nhà nên kịp chuẩn quà cáp gì."

 

"Bé thụ tinh ống nghiệm mà xinh xắn thế ?

 

Hay là cũng thử xem nhỉ?"

 

"Meo~"

 

"Meo~"

 

Tô Diên ngạc nhiên, bên trong thì thấy Giang Cẩm Thành đang chơi đàn.

 

Tô Diên tới xuống bên cạnh cây đàn, đặt Tinh Tinh bên cạnh, liếc Giang Cẩm Thành .

 

"Ba cũng chơi đàn ạ?"

 

Tinh Tinh tò mò hỏi: "Cái tên đó dài thật đấy, là thầy dạy đàn của Cẩm Thành Ca Ca ạ?"

 

Đang mải trò chuyện với Chi Na Đoàn thì Giang Cẩm Thành cũng nhanh ch.óng chạy , theo là bà nội Giang.

 

"Tinh Tinh cũng nhớ bạn lắm, cả Tiểu Bạch Bạch cũng nhớ bạn nữa nè."

 

Chi Na Đoàn chạm đất liền nhảy vài bước đến bên Tiểu Bạch Bạch, dùng cái đầu nhỏ xù lông húc húc nó.

 

Tô Diên ngoại hình ưu tú, chỉ cần thể biến hóa thành bất kỳ phong thái nào.

 

Ví dụ như lúc , từ giọng điệu đến nét mặt của đều toát lên vẻ ôn hòa, ngoan ngoãn đúng kiểu lớn yêu thích.

 

Đến khi Tô Diên tìm bé thì thấy trong phòng đàn, một kiên nhẫn dạy, một nghiêm túc học, chung sống vô cùng hòa thuận.

 

Hắn đẩy cửa bước .

 

Chẳng hạn như Tinh Tinh mỗi sáng sớm đều công viên chạy bộ, hơn nữa còn chạy cùng cái tên Mục Thâm ; thì quan hệ của Noãn Đoàn T.ử cực kỳ , từ già đến trẻ nhỏ đều chơi với bé.

 

"Phận con cháu gặp bậc trưởng bối chuẩn quà là điều nên .

 

Đoàn T.ử nhà cháu vẻ thích nơi , xem tình cảm của hai đứa nhỏ khá ."

 

"Lại đây, hai cùng hợp tấu một bản, để xem trình độ của nhóc đến ."

 

"Thầy của nhóc là ai?"

 

Tinh Tinh gật đầu: "Vậy là ba chỉ mỗi việc xếp quần áo khó thôi nhỉ."

 

"Meo meo meo..."

 

Giang Cẩm Thành như hiểu ý tứ trong câu hỏi của , thẳng trả lời rành mạch từng chữ.

 

Có lẽ là bố mà Tinh Tinh nhận nuôi, thanh niên trông cũng bảnh bao phết.

 

Bản nhạc , tên là 《Ánh Sáng》.

 

Giai điệu tuy đơn giản, vui tươi nhưng thể chơi đến mức khiến cảm xúc của cộng hưởng thì cực kỳ ít.

 

Duyên với động vật cũng đặc biệt , đôi khi gặp dạo ch.ó trong công viên, mấy chú ch.ó đó bỏ mặc cả chủ nhân mà lao thẳng về phía Noãn Đoàn Tử, ngửa bụng đòi vuốt ve, chỉ là nào cũng Tiểu Bạch Bạch hung dữ sủa đuổi mất.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Bà Giang xòa: "Quà cáp gì chứ, cháu mà chuẩn thật là cô dám cho nhà .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-79-danh-duong-cam.html.]

Cháu đưa Tinh Tinh tới đây chơi là cô vui lắm ."

 

Tô Diên nhấc bổng Đoàn T.ử một vòng trung, đó ôm bé về phía Giang Cẩm Thành.

 

Giang Cẩm Thành còn nhỏ như mà tiếng đàn giàu cảm xúc đến thế, bắt gặp một tiểu thiên tài ?

 

nha.

 

Chưa thấy câu trả lời của Giang Cẩm Thành, Chi Na Đoàn meo meo gọi chạy ngoài.

 

Cuộc đối thoại giữa một một mèo khiến Tô Diên thấy lạ lẫm vô cùng, liền lén ghi cảnh tượng .

 

Nói về chủ đề Tinh Tinh, bà nội Giang và Tô Diên trò chuyện vui vẻ, còn Tinh Tinh thì cùng Giang Cẩm Thành chạy lên lầu học đàn.

 

Lúc , từ trong phòng đàn vang lên một giai điệu du dương, vui khỏe, chỉ tiếng đàn thôi cũng đủ cảm nhận tâm trạng phấn chấn của chơi.

 

Bà Giang khi thấy Tinh Tinh gọi bố thì nét mặt thoáng chút kinh ngạc, nhưng ngay đó bà liền nhiệt tình mời Tô Diên nhà.

 

Cái đuôi nó quấn lấy bắp chân bé, tiếng kêu nhỏ nhẹ nũng nịu.

 

Bản nhạc ngắn ngủi kết thúc, Tô Diên thấy tiếng vỗ tay rào rào cùng tiếng khen ngợi hết lời của Noãn Đoàn Tử.

 

Tô Diên mỉm , giọng điệu đầy kiêu hãnh: "Ba của con thông minh như , dăm ba cái trò khó ba."

 

"Thầy Mellon Celia ạ."

 

Tô Diên: "...

 

Tới đây."

 

Tô Diên lúc càng thêm kinh ngạc, ánh mắt nhóc mang theo vài phần tán thưởng: "Khá lắm nhóc con, thể lão già đó đ.á.n.h giá cao."

 

Tô Diên xoa cằm, ở nhà cũng phòng đàn, Noãn Đoàn T.ử thích chơi đàn , thể dùng cách để dụ Đoàn T.ử về nhà nhỉ?

 

Nhìn Tinh Tinh nghiêm túc trò chuyện với mèo con, cứ ngỡ nhóc con thực sự hiểu tiếng mèo .

 

Khi nhắc đến cái tên , Tô Diên thể nhận sự kính trọng sâu sắc của bé dành cho thầy .

 

"Ba mau ạ."

 

Tinh Tinh dẫn Tô Diên và Tiểu Bạch Bạch đến nhà Giang Cẩm Thành, ngoài cửa bắt đầu gọi với trong.

 

Giang Cẩm Thành gật đầu.

 

Hai cục Đoàn T.ử lập tức về phía .

 

"Cẩm Thành Ca Ca, Cẩm Thành Ca Ca nhà ạ."

 

Noãn Đoàn T.ử bằng ánh mắt sùng bái.

 

Cái đuôi nhỏ lách qua khe cửa chui ngoài, chạy đến chân Tinh Tinh dụi tới dụi lui.

 

Tinh Tinh đến híp cả mắt, thụp xuống bế Chi Na Đoàn lên, hai cái đầu nhỏ cọ .

 

"Cẩm Thành Ca Ca, bà nội Giang!" Noãn Đoàn T.ử đặt Chi Na Đoàn xuống, khi cửa mở liền hăng hái chạy trong.

 

Tô Diên cũng thông qua lời kể của bà mà một chuyện về Tinh Tinh.

 

Cơ thể Tiểu Bạch Bạch lớn hơn một chút, giống như một lớn dùng đuôi vỗ vỗ lên Chi Na Đoàn, hai cục lông một một nhà.

 

Bà Giang rạng rỡ như hoa, thấy tiếng bên ngoài là bà vội gọi cháu ngoại ngay.

 

Cái thằng nhóc thối , đừng tưởng bà vì Tinh Tinh ở đây mà nó buồn thiu, đến cả cây đàn yêu thích nhất cũng chơi một cách hờ hững.

 

"Chi Na Đoàn, bạn nhớ Tinh Tinh nào~"

 

Tinh Tinh gọi một tiếng ba lanh lảnh nhào về phía .

 

Câu suýt nữa Tô Diên nghẹn họng, nhóc con đúng là cứ nhắm chuyện xếp quần áo mà "đâm" thôi.

 

Đợi đấy, về nhà sẽ học ngay.

 

Thêm đó, việc lăn lộn trong giới giải trí lâu ngày giúp học kỹ năng giao tiếp khéo léo, nên chỉ vài câu khiến bà nội Giang ngớt, nắm tay thiết như con trai ruột.

 

Giang Cẩm Thành lúc cũng tới vị trí.

 

Tô Diên nhướng mày bé: "Biết chơi bản 《Hừng Đông》 ?"

 

Giang Cẩm Thành gì, chỉ giữ thẳng lưng, ngón tay linh hoạt lướt phím đàn vài cái ngước lên .

 

Cậu chơi mấy nhịp dạo đầu của bản 《Hừng Đông》, dùng hành động trực tiếp để trả lời .

 

 

Loading...