Tinh Tinh "siêu siêu" thích ba Tô Diên, nhưng vẫn quan tâm đến ba Mục Thâm nhất vì ba Mục Thâm xa về mà.
Ba Mục Thâm ngủ , Tinh Tinh liền rón rén xuống lầu tìm ba Tô Diên.
"Ba ơi, con xuống nè."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vừa nghĩ , Mục Thâm liền bước tới một cái, đó gật đầu.
Quản gia mỉm : "Tất nhiên là , mời Ông Tô vui lòng đợi một chút."
"A, Tiểu Bạch Bạch biến thành heo con nè, nặng hơn nhiều luôn đó nha."
Ăn sáng xong, Noãn Đoàn T.ử đòi ba theo tiêu thực nữa, đôi tay nhỏ nhắn đẩy về phía cầu thang.
Tinh Tinh dùng bàn tay mũm mĩm vỗ vỗ lên cái má bánh bao của , đôi mắt đen láy đó.
Noãn Đoàn T.ử dắt tay hai ông bố lạch bạch biệt thự, vẫn bận rộn như khi, lấy những đôi dép lê trong tủ giày .
Các đang chuyện gì , cảm giác chen chân nổi thế .
"Thế cũng ạ, bụng căng căng khó chịu lắm."
"Con ngủ trưa ?" Nghĩ đến việc lát nữa con bé dạo cùng cái gã Tô Diên , thấy vô cùng khó chịu.
Coi như giỏi!
Đến nhà khác đúng là tìm chút vui, gã suốt quãng đường giao phong với Mục Thâm, thua nhiều hơn thắng, chỉ vì đang ở xe của , địa bàn của .
Tô Diên nhếch môi, gượng ép nặn một nụ , phần nghiến răng nghiến lợi .
Vào nhà, Noãn Đoàn T.ử chạy rót nước cho hai ông bố, một ly đặt bàn mặt Mục Thâm, mỉm xoa xoa đầu nhỏ, ly còn Noãn Đoàn T.ử cẩn thận bưng bên ngoài.
Gã cũng ngủ!
Nói xong sang Tô Diên, thấy gã cầm ly nước thì chớp chớp mắt.
Lúc gã mới cảm thấy đôi chút thất bại, cuối cùng cũng nhận sự thật rằng thời gian ở bên Tinh Tinh dài bằng Mục Thâm.
Tô Diên: "............"
Noãn Đoàn T.ử gật đầu.
Nói đoạn quản gia lấy dép lê cho gã, còn Mục Thâm thì mặt cảm xúc xuống dép cho Tinh Tinh, bản cũng xong , đó dùng ánh mắt đặc biệt Lãnh Ngạo Tô Diên.
Mới một đêm gặp, Tinh Tinh , con còn là Tinh Tinh của ngày xưa nữa .
Gã chẳng khách sáo chút nào, cầm đũa bát tự xới cơm định ăn, phát hiện Mục Thâm đối diện vẫn động đậy, Noãn Đoàn T.ử đặc biệt nhanh nhẹn xới cơm cho Mục Thâm, đó mới xới cho chính .
Cái nhóc tì sói nhỏ nào đó cô bé bằng ánh mắt u oán, sói đang tuổi lớn, cân nặng tăng lên chẳng là chuyện bình thường ?
"Còn để Noãn Đoàn T.ử xới cơm cho, cũng ngại quá nhỉ!" Gã lười thế còn để Tinh Tinh xới hộ đấy.
Mục Thâm thản nhiên liếc gã một cái, cũng đáp lời, cứ thế Tinh Tinh ăn một cách ngon lành bản cũng bắt đầu ăn.
Sau chuyến công tác, do thực đơn mà luôn cảm thấy ăn uống thiếu chút hương vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-77-khong-beo-chut-nao.html.]
"Ba vất vả , mau ngủ ạ."
Thời gian còn dài lắm, ai thắng ai thua còn chừng, chúng cứ chống mắt mà xem!
Quản gia cũng để Tô Diên đợi quá lâu, kẻo lát nữa tiểu thư Tinh Tinh sốt ruột.
"Vâng ạ." Tinh Tinh tán thành gật đầu.
"Ngày mai dắt nó chạy cùng."
Noãn Đoàn T.ử đung đưa hai cái chân ngắn cũn cỡn, ôm bát cơm của ngọt ngào .
Thật ngủ hơn, nếu ôm Noãn Đoàn T.ử cùng ngủ thì càng .
Một lớn một nhỏ hai đôi dép lê đặt cạnh , phát hiện đôi của ba Tô Diên.
Tiểu Bạch Bạch: "........."
Tiểu Bạch Bạch: "........."
Không chứ, các hỏi ý kiến của ?
Cứ thế mà quyết định cho sói .
Noãn Đoàn T.ử hướng xuống lầu gọi bằng giọng sữa non nớt.
"Ba Tô Diên lát nữa tiêu thực cùng Tinh Tinh nhé, ba Mục Thâm mệt quá , cần nghỉ ngơi, nếu sẽ cho sức khỏe ạ."
"Ba cần cảm ơn ạ."
"Phiền Ông Tô đợi ở bên ngoài một chút, dù các quét dọn phòng cũng vất vả."
"Cảm ơn con." Ánh mắt Mục Thâm nhu hòa, khẽ nhéo cái má nhỏ của cô bé.
"Được , về sớm chút nhé." Mục Thâm đặt cô bé xuống đất, Noãn Đoàn T.ử lí nhí chào tạm biệt bước những bước nhỏ ngoài.
Dì Lưu Mục Thâm sắp về nên chuẩn cơm từ sớm, khi Tô Diên thì đồ ăn bày biện gần xong hết .
Mục Thâm: "........." Thật bây giờ con chính là một tiểu bàn t.ử đấy.
"Ba Tô Diên mau uống nước ạ."
Tô Diên: "...
Thế còn ?"
"Dạ!"
Dưới lầu, Tô Diên dài sofa như kẻ xương, sụp mí mắt tin nhắn điện thoại.
Gã đăm chiêu xoa cằm: "Cái tên đó rốt cuộc thấy tin nhắn nhỉ."
Chậc, Mục Thâm che giấu cảm xúc quá sâu, biểu cảm mặt ngoại trừ lúc gặp Noãn Đoàn T.ử sẽ dịu một chút, còn lúc nào cũng lạnh lùng trưng bộ mặt quan tài, chẳng hiểu cái nhóc Đoàn T.ử quấn quýt đó đến .
---