Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 71: Tướng ngủ
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:08:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Diên thấy vẻ mặt của Tinh Tinh thì chút đắc ý, khoanh tay hất cằm.
"Thế nào, ba lợi hại ?
Muốn ăn gì cứ chọn thoải mái."
Đây đều là những thứ khó khăn lắm mới giấu gã quản lý đấy.
Tô Diên giường mở một gói khô bò cay, tiện tay nhấc Noãn Đoàn T.ử đặt lên đùi , hai cha con cứ thế ăn uống ngon lành.
Đến khi Bà Tô và Ba Tô chuyện xong lên tìm , đập mắt chính là cảnh một lớn một nhỏ đang ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Bà Tô mặt cảm xúc lấy điện thoại "tách" một cái chụp ảnh , chẳng hề do dự gửi thẳng cho quản lý của Tô Diên.
Chưa đầy một phút , điện thoại của Tô Diên đổ chuông.
Nhìn tên gọi màn hình, Tô Diên: "..."
"Mẹ lắm!" Tô Diên hậm hực dập máy.
Không , gã càm ràm .
Hai con ngoan ngoãn mặt Tô Đình, cúi đầu như học sinh tiểu học giáo viên chủ nhiệm phạt.
" mà ngày mai Tinh Tinh đón ba Mục Thâm ạ." Thế nên vẻ như thể mua sắm cùng bà nội .
"Ưm ưm..."
Tô Diên vò mái tóc dài rối bù, bất nhã đảo mắt một cái.
Tô Diên ngái ngủ trả lời: "Biết mà."
Noãn Đoàn T.ử nhớ ba Mục Thâm lắm , nhớ cả sư phụ nữa, chao ôi...
khi nào sư phụ mới về đây.
Ngay khoảnh khắc ý thức , cảm thấy cái gì đó đang đè nặng lên mặt .
"Ưm...
ngủ tiếp thôi." Tô Diên nhắm mắt, vươn tay một cái kéo vật nhỏ lòng, rúc đầu nhóc Đoàn T.ử mềm mại thơm mùi sữa như đang ôm gấu bông .
"Dạ ạ."
Mẹ Mục thì dễ lừa, nhưng những khác nhà họ Mục thì dễ xỏ mũi .
Hai kẻ tướng ngủ chẳng mấy t.ử tế, dù ngủ say cũng nghiêng ngả đông tây.
Noãn Đoàn T.ử nhích hình nhỏ bé gần Tô Diên: "Ba ơi, ba ngủ ạ?"
Ánh mắt bà rơi xuống mái tóc ngắn ngủn của Noãn Đoàn Tử, trong lòng chút tiếc nuối, giá mà tóc dài thì bà thể tết cho cô bé bao nhiêu là kiểu tóc .
"Vâng, chúng con ạ."
"Mẹ...
con ngủ, chuyện ngày mai cứ để mai tính."
Bà Tô tắm rửa cho Tinh Tinh xong, mặc cho cô bé bộ đồ ngủ hình chuột Hamster lông xù, ôm lòng vò tới vò lui một trận.
Nhấc Tinh Tinh đặt lên giường, Tô Diên cảnh của mà thực sự cạn lời.
Tô Diên lập tức nhét Tinh Tinh cho Bà Tô: "Mẹ bế con bé , náo loạn nãy giờ con cũng ngủ đây."
Nói xong ngáp một cái đến chảy nước mắt, chậm rãi về phía phòng ngủ.
"Rơi thì thôi ."
"Mẹ đừng con, mấy thứ giấu trong bếp con..."
Tinh Tinh trái còn sang an ủi Bà Tô.
"Đừng mà dạy hư Tinh Tinh."
"Ba ơi, ba ơi mũ của Tinh Tinh rơi mất ."
"Ba ơi?
Sao ba chui xuống đó ?" Noãn Đoàn T.ử bò mép giường, dụi mắt .
Gương mặt mỹ nam của Tô Diên méo xệch , ơi!
Mẹ tay nặng quá đấy!
Kết quả cuối cùng đương nhiên là, bộ quà bánh Bà Tô giấu trong chậu hoa, bình hoa đỉnh tủ đều thu sạch, bao gồm cả của Tô Diên.
Ba Tô và Tinh Tinh hai , ông thì sắc mặt chút khó coi, cô bé thì ngơ ngác tò mò.
Bà cầm điện thoại chụp cho Noãn Đoàn T.ử mấy kiểu ảnh, tấm nào trông cũng mềm mại đáng yêu, bà đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang mới .
Bà Tô hận rèn sắt thành thép, lười chảy thây thế thì tranh giành nổi với Mục Thâm cơ chứ.
Cả hai ngoan ngoãn gật đầu, Noãn Đoàn T.ử bên cạnh thấy thật kỳ lạ, đôi mắt to tròn linh động cứ thế chằm chằm họ.
Bạch Nhược Yên bế Noãn Đoàn T.ử vội vã về phòng ngủ của Tô Diên, lúc chiếm trọn vị trí chính giữa chiếc giường lớn để chuẩn ngủ.
"Ồ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-71-tuong-ngu.html.]
Noãn Đoàn T.ử phồng má tức giận, bàn tay nhỏ chống lên khuôn mặt tuấn tú của Tô Diên đẩy .
Tô Diên tiếp tục dập cuộc gọi của quản lý, lườm Bà Tô một cái.
Cũng mùi hôi, thì khá đáng yêu, nhưng dù nó vẫn là một cái bàn chân.
"Không sớm ạ, ba tận hai ngày mà."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh dậy ngay cho , nếu Tinh Tinh Mục Thâm đón thì con bé còn thể đến nhà nữa hả?"
"Ba đừng rúc nữa, Tinh Tinh là ch.ó con ."
Ngày hôm , Tô Diên hiếm khi tỉnh dậy sớm như , tự nguyện, mà vì mơ thấy bóng đè.
Nói với Tinh Tinh vài câu, Bạch Nhược Yên vén góc chăn cho cô bé ngoài.
Ôi cái dáng vẻ , đúng là một chú chuột Hamster béo ú phiên bản phóng đại mà.
Tinh Tinh xoa má, giọng non nớt vang lên: "Bà nội ơi, Tinh Tinh nhiều quần áo lắm, ba Mục Thâm mua cho Tinh Tinh nhiều ơi là nhiều , cần mua nữa ạ."
"Hì hì...
ông xã, con trai nó bậy đấy." Ánh mắt Bà Tô đảo liên hồi, âm thầm nhéo Tô Diên một cái nữa.
Mở mắt , đập mắt là một bàn chân nhỏ trắng trẻo, múp míp.
Lời hết Bà Tô chạy tới bịt c.h.ặ.t miệng .
Nằm vai ba, Tinh Tinh thỏ thẻ: "Ba ơi, khi ngủ Tinh Tinh tắm rửa ."
mà...
nhưng mà mấy thứ đó ngon lắm cơ mà.
"Cháu gái ngoan, ngày mai để ba đưa cháu sân bay đón ba Mục Thâm nhé."
Thằng ranh , mũi ch.ó nhở, bà giấu kỹ thế mà nó cũng bới .
Bạch Nhược Yên lắc đầu: "Thế , đồ ba Mục Thâm mua giống đồ bà mua, vả bà nội còn bế cháu dạo phố cơ mà."
Bà Tô lau miệng cho Noãn Đoàn T.ử phụ họa: " thế, thường xuyên ăn đồ ăn vặt cho sức khỏe , Tinh Tinh ngoan, đừng học theo ba con ?"
Tô Đình mặt cảm xúc : "Mấy thứ ngày mai sẽ cho mang xử lý, bây giờ, ngủ hết cho ."
Miệng thì , nhưng Tô Diên vẫn rúc thêm hai cái nữa mới chịu ôm lấy nhóc Đoàn T.ử ngủ.
Bà Tô trái sẵn lòng, bà hôn "chụt" một cái lên má Noãn Đoàn Tử, hớn hở bế cô bé tắm.
Sau khi Ba Tô dạy dỗ xong, ông dùng một cái túi nilon gom hết đống đồ ăn vặt , ánh mắt đau đớn như cắt từng khúc ruột của hai con, ông ném đống đồ ngoài.
Noãn Đoàn T.ử chẳng hề do dự gật đầu.
"Ngày mai bà nội đưa cháu mua quần áo nhé, Tinh Tinh của chúng mặc thật xinh mới ."
"Con trai!
Con trai ngày mai Tinh Tinh đón cha khác của nó hả?"
Lời Ba Tô dứt, Tô Diên liền xách theo nhóc Đoàn T.ử đang hóng hớt, cùng Bà Tô phi thẳng lên lầu.
"Bà nội đừng lo, Tinh Tinh sẽ thường xuyên tới thăm bà mà."
Noãn Đoàn T.ử mở to đôi mắt tròn xoe, hai ngón tay trỏ vân vê : "Dạ... ạ."
Tô Đình nghiêm nghị hai bọn họ: "Đồ đạc tịch thu hết.
Ta nhớ là ít , phép ăn mấy thứ .
Bạch Nhược Yên, đương sự còn đau bụng nữa ?
Còn cả con nữa Tô Diên, cái giọng của con cần nữa hả?
Đã chọn nghệ sĩ thì sống cho xứng đáng với hâm mộ, xứng đáng với chính bản , đừng việc hời hợt như thế."
Tô Diên: "…………"
Bạch Nhược Yên tức khắc dâng lên một cảm giác nguy cơ: "...
Ba Mục Thâm của con công tác mà về sớm thế ?"
Tinh Tinh đang bò Tô Diên, một bàn chân nhỏ nhắn gác lên mặt , ngủ say sưa.
Ba Tô biểu cảm nhu hòa bế Noãn Đoàn T.ử từ giường lên, quên lườm thằng con trai lông bông một cái sắc lẹm.
Lúc khi ngủ hai vốn ở giữa giường, thế mà bây giờ, một lớn một nhỏ đều lăn hết xuống sàn, kẹt giữa khe hở của giường và tường, chăn màn lộn xộn chẳng khác gì cái ổ ch.ó.
"Cô hỏi thì hỏi ai?
Hừ, cô tưởng cô khá hơn chắc, chẳng cũng lăn xuống sàn giống thôi ."
Tinh Tinh: "...
Thế bây giờ con ở giường ạ?"
Tô Diên dậy, rũ rũ cái chăn rơi đất quẳng lên , trùm kín mít Noãn Đoàn T.ử trong.
Nhóc con hì hục ngọ nguậy mãi mới chui đầu khỏi chăn, đôi mắt nhỏ hung dữ lườm Tô Diên cháy mặt.