Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 70: Hai người bắt cóc đứa bé này ở đâu về?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:12:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , cái đầu nhỏ của Tinh Tinh lấp ló lưng Bà Tô, nở một nụ rạng rỡ với Tô Diên.
"Anh...
..." Đến lúc Tô Diên còn gì mà hiểu nữa, cái con quỷ nhỏ dám mách lẻo!
"Ba ơi, mặt Tinh Tinh vẫn còn vết răng ." Noãn Đoàn T.ử chỉ cái má phúng phính của , làn da trắng ngần rõ ràng thêm hai hàng dấu răng mờ mờ.
Tô Diên trợn tròn mắt: " chỉ dọa em thôi, c.ắ.n nhẹ một cái thôi mà." Có cần mách lẻo thế ?
Vừa dứt lời, chiếc móc áo của Bà Tô vung tới tấp.
"Anh còn dám dọa, Tinh Tinh nhà ngoan thế mà lớn tướng còn dọa con bé!"
"Mẹ, , ơi, con sai , con sai ?"
Bỗng chốc như thời thơ ấu rượt đuổi khắp sân, Tô Diên khổ sở chạy lòng vòng trong phòng ngủ, cũng may phòng gã rộng chạy nhanh, nên Bà Tô mãi vẫn đuổi kịp.
Tô Diên thấy cửa mở liền lách chui tọt ngoài như một con chạch.
"Thằng ranh con , cho !"
Bà Tô: "............"
"Bà cái gì, cháu gái?!"
Gã xác định , cái nhà còn cần gã nữa.
Tô Diên và Bà Tô cùng lúc xìu mặt xuống.
"Giống."
Buông cánh tay Tô Diên , Noãn Đoàn T.ử lạch bạch chạy đến bên bà nội, nắm lấy tay Bà Tô cũng bắt đầu thổi phù phù.
Tô Đình: "Ồ, hả?"
Tô Diên kêu nữa, nhóc tì vẻ mặt đầy xót xa ôm cánh tay gã thổi phù phù, vốn dĩ đột ngột thêm một đứa con gái gã thấy cũng chẳng , nhưng bây giờ, dường như cảm giác cũng khá tuyệt.
"Có ăn gì ?" Gã nhấn nhấn cái bụng nhỏ của Noãn Đoàn Tử, thì thầm tai cô bé.
"Không đau nữa, đau nữa ." Bà Tô bế nhóc con xuống chiếc sofa mềm mại, sờ sờ cái bụng nhỏ của cô bé.
"Bà nội ơi, bà đừng đ.á.n.h ba thật nhé, dọa ba tí thôi là ."
Tô Diên: "...
Có ý kiến gì với con ."
Đang đau khổ suy nghĩ, ống quần gã bỗng kéo nhẹ hai cái.
Bà Tô tức lắm, cái thằng ranh đúng là gió chiều nào theo chiều nấy.
"Ba ba, bế." Cô bé dang rộng đôi tay nhỏ, lòng Tô Diên tức khắc an ủi.
Bà Tô lập tức đổ vấy trách nhiệm: " theo suốt ngày , chơi bời ở ngoài ."
Lời gã dứt, Ba Tô và Bà Tô cùng lúc gã, đồng loạt gật đầu.
Đột nhiên gã chẳng trả nhóc con về chút nào nữa.
Ba Tô: "...
Hai bắt cóc đứa bé ở về đấy?"
Bà Tô tươi như hoa, ôi dào một đứa cháu gái đúng là thật mà.
Bà Tô kéo nhóc con một chỗ xuống, hai lớn một nhỏ rời , chỉ để Tô Diên ngơ ngác tại chỗ.
Bà Tô gật đầu lia lịa, cháu gái bà thông minh thật, điểm chắc chắn là giống bà .
Tô Đình liếc chiếc móc áo đầu , đầy bất lực gỡ nó xuống, về phía con trai.
"Lại đây, đây, xuống đây kể dần cho mà ."
"Ba ơi ba vò rối hết tóc của Tinh Tinh ~"
Tô Diên vẻ mặt ghét bỏ: "Vốn dĩ rối , ai cắt tóc cho con mà ngắn cũn cỡn thế ?"
Tô Diên giơ hai tay lắc đầu nguầy nguậy: "Ba, ba đừng oan uổng con, con ngoài chơi bời bậy bạ !
Không tin ba cứ hỏi mà xem!"
Trong mắt Tô Diên ngập tràn ý , tay đặt lên đầu cô bé vò thêm hai cái.
"Rắc..."
Con thấy hết đấy nhé!
Tô Diên dứt khoát khựng : "Mẹ cứ đ.á.n.h , đ.á.n.h con xong chẳng cháu gái xót ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-70-hai-nguoi-bat-coc-dua-be-nay-o-dau-ve.html.]
Bà Tô tức giận ném cái móc áo trong tay về phía Tô Diên.
"Tinh Tinh đói con, để bà nội gì đó cho con ăn nhé?"
"Anh gì khiến nổi trận lôi đình thế?"
Thế mà lừa một nhóc Đoàn T.ử mềm mại thật.
Đến khi phản ứng kịp lời Tô Diên , ông để ý bẻ cong luôn cái móc áo trong tay.
Cái nhóc Đoàn T.ử mềm mại quá, thật là càng lúc càng thấy thích cô bé .
Chẳng hổ là con gái , mới ở chung một ngày mà đáng yêu đến thế.
Noãn Đoàn T.ử chạy từ chỗ Tô Đình sang đây từ lúc nào, đang ngước cái đầu nhỏ lên ông.
Diễn xuất khoa trương thế thì lừa ai chứ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chờ đấy." Tô Diên véo nhẹ cái mũi nhỏ của cô bé bế thốc lên, nhân lúc hai đang mải chuyện, lén đưa cô bé phòng ngủ của .
Hai cặp mắt bỗng chốc trân trân.
Tô Diên lập tức nghiêm chỉnh: "Cũng gì ạ, chỉ là vợ ba định trổ tài nấu nướng cho cháu gái ba ăn, con chỉ sợ con bé ăn xong chịu nổi sức mạnh kinh hoàng từ món ăn đó thôi."
Tô Diên bế Noãn Đoàn T.ử lên, trong mắt loé lên một tia tinh quái.
Tô Đình ném cái móc áo sang một bên, theo bản năng đưa tay đón lấy đứa trẻ, ông cúi đầu vật nhỏ mềm mại trong lòng, Tinh Tinh cũng ngước mắt ông.
"Ông xã, về !" Bà Tô bế Tinh Tinh chạy tới, nhét ngay Noãn Đoàn T.ử lòng ông.
"Dạ ạ." Tinh Tinh mắt sáng rực gật đầu.
Còn chút tình cốt nhục nào , cái nhà bộ cần con nữa !
Ba Tô vẫn còn đang ngơ ngác: "Cháu gái ?
Cháu ruột ?"
Đây chắc là ông nội của Tinh Tinh .
"Ông nội ạ?" Noãn Đoàn T.ử nghiêng đầu nhỏ, ngập ngừng gọi.
Bà Tô: "..."
đúng lúc , cánh cửa phía mở , một đàn ông cao lớn bước , cái móc áo "bạch" một tiếng rơi đúng đỉnh đầu ông.
"Bà nội đau nữa ." Thổi xong, Noãn Đoàn T.ử xoa xoa lòng bàn tay bà.
Tô Diên đột ngột ngẩng đầu Bà Tô: "Mẹ, bình tĩnh , đồ nấu cứ để ba ăn là , ba đồng da sắt, đau bụng một tí là khỏi ngay, chứ đừng cho Tinh Tinh ăn nhé."
Tinh Tinh vội vàng chạy xuống lầu, kéo Tô Diên thụp xuống: "Ba ơi, ba đau ở , Tinh Tinh thổi phù phù cho ba nhé, thổi phù phù là hết đau ngay."
Tô Diên: "..."
Tô Diên vốn dĩ tập nhảy nên cơ thể dẻo dai, dễ dàng né .
Không dùng móc áo quất , Bà Tô liền giơ tay nhéo mạnh cánh tay một cái.
Noãn Đoàn T.ử chằm chằm cánh tay bằng ánh mắt lo lắng, chắc là hết đau nhỉ.
Tô Diên: "..."
Bà Tô: "Dụ dỗ cái gì mà dụ dỗ, đây là cháu gái ruột của , ruột thịt đấy!"
"Oái, đau quá mất."
Ba Tô và Bà Tô đồng thời mặt , giả vờ như thấy.
Bà Tô tức giận lườm : "Được...
Mẹ sẽ dành riêng cho con ăn!"
Bà Tô bên cạnh mà thấy ghen tị: "Cháu gái ngoan ơi, tay bà nội cũng đau ."
Noãn Đoàn T.ử bỗng chốc bận rộn hẳn lên, cô bé giọng sữa non nớt: "Bà nội đợi Tinh Tinh một chút nhé, Tinh Tinh tới thổi phù phù cho bà ngay đây."
Noãn Đoàn T.ử vội vàng bước đôi chân ngắn cũn chạy lạch bạch đuổi theo, khuôn mặt nhỏ đầy lo lắng gọi Bà Tô.
"Không ạ, ngày xưa Tinh Tinh tóc , giờ nó mới mọc đấy."
Tô Diên: "..."
Đặt Noãn Đoàn T.ử lên giường, lôi cái vali từ tủ quần áo .
Noãn Đoàn T.ử cứ đu đưa đôi chân ngắn, tròn mắt ba Tô Diên lấy bao nhiêu là đồ.
Đủ loại khô bò, bánh que thương hiệu nổi tiếng, cả kẹo chocolate, kẹo mút các kiểu.
Tinh Tinh "oa" lên một tiếng, cái miệng nhỏ há hốc vì kinh ngạc.