Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 7: Theo Ba Mục Thâm Về Nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:12:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Thâm khựng một chút, dừng hẳn để chờ cô bé.
Tinh Tinh vịn bàn tay lớn của để vững, phát hiện dừng , cô bé ngẩng đầu nở một nụ ngọt lịm.
"Áu~" Tiểu Bạch Bạch chậm hơn vài bước, ngốc nghếch đ.â.m sầm cô bé, thậm chí còn bật ngược , lăn kềnh đất một vòng tròn vo.
"Áu." Tiểu Bạch Bạch trừng đôi mắt nhỏ, loạng choạng dậy, rũ rũ cái đầu xù lông tiến lên vài bước, yên bên cạnh Tinh Tinh.
Mục Thâm liếc xéo hai đứa nhỏ: "Hừ...
đúng là chân ngắn."
Tinh Tinh: "..........."
Những khác: "..........."
Đây rõ ràng là chế giễu, tuyệt đối là chế giễu!
Tinh Tinh phồng má, gương mặt bụ bẫm tức thì biến thành hai cái bánh bao nhỏ, kết hợp với đôi mắt to tròn trông chẳng khác nào một chú cá vàng.
Mục Thâm đưa tay lên nhéo nhẹ, cảm giác , đúng như tưởng tượng.
Tiểu hòa thượng khác hẳn với những đứa trẻ từng gặp.
Đám nhóc khi thì nghịch ngợm, quậy phá ai chịu nổi, nhưng hễ thấy là đứa nào đứa nấy run cầm cập, nhát như cá cáy.
Còn tiểu hòa thượng gan thật, còn dám chủ động sấn gần .
Mục Thâm khẽ nhếch môi, nhưng chỉ trong chớp mắt thu , gương mặt trở về một đường thẳng lạnh lùng.
"Lẽ nào còn đợi mời các lên xe?" Giọng điệu trầm mặc của Mục Thâm khiến rùng , vội vàng leo lên xe.
Đường ở nông thôn vốn gồ ghề, dù tài xế lái cẩn thận đến thì trong xe vẫn cảm thấy rung lắc.
Mục Thâm trừng mắt tài xế một cái lạnh lùng.
Người tài xế lập tức đổ mồ hôi hột, ngay ngắn, tim đập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Chú ơi, lúc nãy cảm ơn chú ạ." Tinh Tinh lên tiếng cảm ơn vì câu lúc của tài xế.
Nếu , lỡ ba vui, cô bé và Tiểu Bạch Bạch khi vứt bỏ .
"Không...
gì." Tài xế lau mồ hôi lạnh trán, thở phào nhẹ nhõm vì ông chủ truy cứu, tiếp tục lái xe.
Lý Ngạn và thư ký thì thầm cảm thán, tại một nhóc đáng yêu thế ôm lấy họ mà gọi ba nhỉ?
Nếu là họ, chắc chắn họ sẽ ôm bé con lòng mà cưng nựng, chứ chẳng ai như tổng tài, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh như tiền, sợ đứa trẻ sợ hãi .
Mục Thâm liếc cô bé, ngăn cản cô bé chuyện, chỉ chằm chằm cái đầu trọc nhẵn nhụi, đó đặt bàn tay lớn lên xoa xoa hai cái.
"Ba là nhất, Tinh Tinh thích ba nhất luôn." Giọng tuy mềm mại nhưng vang, khiến những xung quanh đều thấy rõ mồn một.
Tinh Tinh sờ sờ cái đầu nhỏ của , hiểu chuyện gì nhưng vẫn nở nụ tươi rói với .
Mục Thâm dáng vẻ nghiêm túc của cái đầu trọc nhỏ, ý thoáng hiện qua đáy mắt biến mất.
Anh về phía Tinh Tinh, đôi mắt sâu thẳm bắt gặp cô bé đang nhe hàm răng trắng tinh như hạt lựu với .
"Ba ơi, lúc con chỉ sư phụ kể về xe thôi, Tinh Tinh xe bao giờ cả.
Xe chạy nhanh thật đấy, bên trong chẳng thấy mệt chút nào."
Tinh Tinh nghiêm túc dùng cánh tay nhỏ miêu tả, đôi mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ đôi chân dài của ba.
Một bước của ba xa ơi là xa.
"Bây giờ Tinh Tinh còn nhỏ, nhưng con sẽ lớn lên mà.
Khi lớn lên chân con sẽ dài như của ba, lúc đó con sẽ nhanh thật là nhanh."
Mục Thâm: "..........." Gan của nhóc to bình thường .
"Ba ơi, con và Tiểu Bạch Bạch đều ngoan.
Nếu Tiểu Bạch Bạch xa con, nó sẽ buồn lắm, nên cứ để nó ở đây ạ~"
Tinh Tinh ôm lấy Tiểu Bạch Bạch, cả hai "sinh vật nhỏ" đáng yêu đều Mục Thâm với ánh mắt long lanh đầy mong đợi, biểu cảm y đúc như .
Mục Thâm lặng lẽ thu hồi tầm mắt hai bộ mặt đáng thương , Tiểu Bạch Bạch một hồi lâu cũng nheo mắt tựa ghế .
Tinh Tinh vui sướng xoa đầu Tiểu Bạch Bạch, mới cảnh vật bên ngoài.
Cô bé nép sát Mục Thâm, đôi mắt mở to đầy hứng khởi và kích động.
Cô bé thích mùi hương ba, khác với mùi của sư phụ, nhưng cực kỳ dễ ngửi.
Mục Thâm bóng lưng nhóc con từ tư thế thẳng tắp ban đầu dần dần trở nên mềm oặt, cả đổ nghiêng về phía .
Anh đưa tay định đẩy nhóc con , nhưng khi bàn tay to lớn đặt lên đầu tiểu hòa thượng, cái bàn tay nhỏ xíu mềm mại của cô bé chộp lấy tay .
Bàn tay bé tí xíu, hai tay cộng cũng lớn bằng một lòng bàn tay của , đang ôm c.h.ặ.t lấy buông.
Cơ thể Mục Thâm cứng đờ trong giây lát.
Đang lúc cân nhắc xem nên ném cái kẻ to gan, đằng chân lân đằng đầu ngoài thì Tinh Tinh tự cựa quậy.
Cô bé chép miệng hai cái, lầm bầm gọi một tiếng "Ba", với nụ môi, cô bé chìm sâu giấc ngủ.
Chỉ điều, bàn tay đang ôm lấy tay Mục Thâm vẫn nhất quyết buông .
Không qua bao lâu, xe dừng .
Tinh Tinh lơ mơ mở mắt, nhận đang gọn trong một vòng tay mang hương gỗ thông thanh khiết.
Tiểu hòa thượng thức dậy với những vết hằn của giấc ngủ khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt vẫn còn vương màn sương mờ ảo.
Đôi hàng lông mi cong dài chớp chớp, tựa như một chiếc bàn chải nhỏ quét qua mu bàn tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-7-theo-ba-muc-tham-ve-nha.html.]
Mục Thâm thấy Lý Ngạn đang quan sát từ phía , liền lệnh: "Tự ."
Tinh Tinh ngoan ngoãn "" một tiếng, buông bàn tay nhỏ đang nắm lấy Mục Thâm , hì hục leo xuống sàn xe.
Thấy Lý Ngạn đang , cô bé nở một nụ ngọt ngào: "Chào trai ạ."
"Chào cháu nhé." Lý Ngạn cũng nhịn mà nở nụ chân thành, đứa trẻ quá đỗi đáng yêu.
Mục Thâm bàn tay trống trải của .
Chỉ mới nắm tay con bé một lát, giờ buông cảm thấy...
chút thoải mái.
Cái nhóc , thoát khỏi lòng xong ôm lấy tay cọ thêm một hồi nữa mới chịu thôi.
"Ba ơi ạ." Tinh Tinh vỗ vỗ chỗ bên cạnh , đôi mắt đen láy sáng ngời đầy mong đợi.
Mục Thâm bước lên xe xuống, nhóc con bên cạnh liền nhích m.ô.n.g từng chút một gần .
Tiểu Bạch Bạch vốn thức từ lâu nhưng thấy Tinh Tinh còn ngủ nên im động đậy.
Giờ thấy cô bé dậy, nó lập tức lên cọ chân Tinh Tinh, cái đuôi vẫy nhẹ, đôi tai nhỏ đầy lông lá dựng lên rung rung đầy tinh nghịch.
"Áu ú...
áu ú..."
Con sói con nhỏ xíu lông xù cũng ngoan ngoãn phủ phục bên chân cô bé, thật sự hề ồn ào quấy phá.
Đến nơi, Mục Thâm mở cửa xuống xe, vững lạnh lùng với Tinh Tinh: "Xuống xe."
Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, ôm lấy Tiểu Bạch Bạch nhảy xuống.
Tiểu Bạch Bạch tung tăng vài cái, cái hình mập mạp nhổm dậy, hai chân bấu thành xe, nhưng đôi chân ngắn phía loay hoay mãi leo lên .
Thử vài thành công, nó liền Tinh Tinh kêu lên đầy ủy khuất.
Tinh Tinh bước tới xổm xuống, đưa tay bế con sói nhỏ lên.
"Chỗ đúng là yên tĩnh thật đấy." Anh thầm nghĩ trong lòng.
Đoàn phía mặt mày kinh hãi, vị tổng tài vốn nổi tiếng lạnh lùng nay chậm để chờ tiểu hòa thượng cùng.
Thật đúng là chuyện lạ phương nào!
Không thể nghĩ tiếp nữa, càng nghĩ càng thấy chấn động tâm can.
Xe dừng, cả hai bố con cùng tỉnh giấc từ lúc nào .
Không gian trong xe yên tĩnh, nhưng còn là sự tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Qua gương chiếu hậu, tài xế và trợ lý thấy cảnh tượng một lớn một nhỏ nương tựa mà ngủ, quả thực trông giống một cặp "cha con".
À đúng , hiện tại những rõ sự tình vẫn luôn đinh ninh rằng tiểu hòa thượng là một bé!
Anh tài xế phía tiểu hòa thượng , thôi. Mang ch.ó lên xe chắc chắn sẽ tổng tài mắng cho một trận mất.
Mục Thâm quét qua một ánh mắt lạnh lùng sắc lẹm, đám vốn còn đang mơ màng lập tức bật dậy theo tư thế quân đội chuẩn chỉnh, lưng thẳng tắp, cơ thể căng cứng.
"Ba ơi." Nhóc con gọi một tiếng ngoan ngoãn nép sát bên cạnh , hai tay đặt ngay ngắn đầu gối, cái lưng nhỏ xíu ưỡn thẳng.
Lý Ngạn vỗ vỗ đầu , vội vàng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo mấy bận, cuối cùng cũng lo xong xuôi việc, nhưng đúng là mệt rã rời.
Tinh Tinh chỉ hào hứng tự chuyện một lúc đầu, về thì dần dần buồn ngủ.
"Tiểu hòa thượng, là cháu để con cún sang xe khác ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Con kể cho sư phụ , ba Mục Thâm chở con bằng ô tô, cực kỳ luôn ạ."
Tài xế: "..."
Chẳng lẽ đây thực sự là con riêng của tổng tài !
"Không đấy."
Lý Ngạn âm thầm dời tầm mắt, nhưng thực chất trong lòng dậy sóng kinh hoàng.
Trong đầu cứ liên tục hiện lên cảnh: Ông chủ thế mà cho dựa !
Tổng tài thế mà để nắm tay!
Tổng tài thế mà để đứa trẻ đó tựa mà ngủ!!
Đứng bên chân Mục Thâm, căn biệt thự cao lớn hùng vĩ xinh mắt, đôi mắt Tinh Tinh mở to hết cỡ, cái miệng nhỏ há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà con.
"Ngồi cho ngay ngắn." Một giọng trầm thấp, khàn khàn mang tính cảnh cáo truyền đến, Tinh Tinh lập tức như một đứa trẻ ngoan chỉnh tề , lưng thẳng tắp, đôi mắt to chằm chằm phía .
Khẽ cong mắt , cái đầu trọc lốc nhẵn nhụi của Tinh Tinh rúc rúc lòng Mục Thâm.
Tinh Tinh kéo cánh tay Mục Thâm, nhỏ giọng chuyện với , xong cũng chẳng đợi Mục Thâm trả lời, tự lén lút vui vẻ.
Nó vẫn còn là một đứa nhỏ mà, leo lên nổi nha.
Mục Thâm về phía biệt thự, cô liền vội vàng ôm lấy Tiểu Bạch Bạch chạy lạch bạch đuổi theo, dọc đường ngó nghiêng, dáng vẻ hệt như một "chú hai lúa" đầu lên tỉnh.
Lý Ngạn bộ dạng của nhóc con, hề cảm thấy quê mùa chút nào, ngược còn thấy cực kỳ đáng yêu.
"Ba ơi ba ơi, đây là nhà của chúng ạ?
Sau Tinh Tinh sẽ sống ở đây ?
To quá mất, ba giỏi thật đấy, thế mà căn nhà to và như luôn."
Ánh mắt Tinh Tinh sáng rực, chạy bước nhỏ đuổi theo bước chân Mục Thâm, cái miệng nhỏ nhắn cứ liến thoắng ngừng.
Kỳ lạ , Mục Thâm chẳng hề cảm thấy phiền phức.