Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 60: Mẹ Mục bá đạo
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:06:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Giai Giai vốn dĩ tính tình thô bạo, lúc chỉ vì vài câu mắng "đồ xa" non nớt của Tinh Tinh mà nổi trận lôi đình.
Người đó hét lên ch.ói tai, tiếng vang vọng xa, đột nhiên lao đầu tông mạnh về phía Tinh Tinh.
Noãn Đoàn T.ử ôm lấy Tiểu Bạch Bạch né sang một bên, khi né còn quên kéo theo cả Dương Hiểu Hiểu.
Cô bé chẳng để cái hình đè lên , cảm giác đó nặng lắm .
"Tùm..."
Mộ Giai Giai ngờ Tinh Tinh trông mũm mĩm thế mà động tác nhanh nhẹn đến .
Vốn dĩ đó định đẩy Tinh Tinh xuống nước, giờ thì , chính rơi xuống hồ.
"Ục ục..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cứu...
cứu mạng..."
Mộ Giai Giai hoảng loạn vùng vẫy nước.
Dương Hiểu Hiểu: "............"
Dương Hiểu Hiểu dắt Tinh Tinh, đắc ý ưỡn n.g.ự.c.
"Con khốn, bọn mày cứ đợi đấy!" Người đó bao giờ t.h.ả.m hại như thế , đó sẽ tha cho hai đứa .
"Tô Lệ Phương, bà cho rõ đây.
Bây giờ nắm quyền trong nhà là con trai cả của .
Những ở đây, ngoại trừ đứa cháu gái vô dụng chỉ lóc mỗi khi gặp chuyện nhà bà , thì những còn đều là con trai, cháu trai và cháu ngoại của .
Muốn đ.á.n.h hả?
Tới đây, bà già sợ .
So về tiền bạc, con trai , bà thử xem bà lấy cái gì mà so với , lấy tư cách gì mà đòi động đến cháu gái !"
Cảm giác chân chạm đất khiến đó bớt hoảng loạn hơn.
Nhìn hai kẻ đang thong dong bờ, cơn giận trong lòng đó những dập tắt mà trái còn bùng lên dữ dội hơn.
Trong mắt Tô Lệ Phương, con nhỏ chẳng qua chỉ là một đứa trẻ hoang mới tìm thấy vài ngày, đương nhiên thể so bì với đứa cháu gái nuôi nấng ở Mục gia từ nhỏ của bà .
Bà nghiễm nhiên nghĩ rằng Mục lão sẽ về phía .
Cái đứa thật đúng là trò.
"Liễu Hân, con khốn , đây là nhà cũ, cô lấy quyền gì mà đuổi chúng ngoài!"
"Ông...
ông dám đ.á.n.h ." Bà chỉ tay ông , bàn tay run bần bật.
Phía , Mục Thiên Kiện đang dìu Mục lão tới, sắc mặt tối sầm .
Nghe thấy lời của Liễu Hân, trong mắt ông thoáng hiện tia ghen ghét nhưng nhanh ch.óng che giấu .
Ông vội vã bước tới, vung tay giáng thẳng một cái tát mặt Tô Lệ Phương.
Mộ Giai Giai đỏ hoe mắt: "Liên quan gì đến chị.
Em sai, nó vốn dĩ là đứa trẻ hoang từ tới, nhăm nhe tiền của Mục gia.
cho mày , đừng mơ!
Tiền của Mục gia đều là của nhà tao hết, mày cút khỏi Mục gia ."
"Cút !" Tô Lệ Phương phục, ánh mắt hằn học như đ.â.m vài cái lỗ mặt Liễu Hân.
"Bọn mày dám bắt nạt cháu gái tao!
Giỏi lắm, mới tới Mục gia mà bắt nạt như , còn thể thống gì nữa.
Hôm nay tao sẽ mặt gia đình mày dạy dỗ cái đồ con hoang mất dạy ."
Mộ Giai Giai nãy còn la hét điên cuồng, lúc ôm c.h.ặ.t lấy bà nội như thể chịu nỗi uất ức thấu trời, lóc vô cùng t.h.ả.m thiết.
Dương Hiểu Hiểu giận quá hóa , nước bằng ánh mắt giễu cợt: "Mộ Giai Giai, cô bệnh ! Tiểu Noãn Noãn đắc tội gì cô chứ? Cô thật sự coi là tiểu công chúa, gì thì ? Đi bắt nạt một đứa trẻ nhỏ thế , cô còn hổ ? Vừa cô định gì? Đẩy Tiểu Noãn Noãn xuống nước, còn nhỏ tuổi mà tâm địa độc ác thế . Tiểu Noãn Noãn còn bé như , nếu xảy chuyện gì cô gánh nổi trách nhiệm ?"
"Tô Lệ Phương, nể mặt bà quá ? Dám chạy đến nhà mà gây gổ, còn dạy dỗ cháu gái , ai cho bà cái gan đó!" Mẹ Mục chẳng hề sợ bà , bà lạnh lùng hừ một tiếng.
"Bà xa, đ.á.n.h bà nội!" Nhóc con hung dữ một cách đáng yêu.
Rõ ràng bầu khí đang căng như dây đàn, nhưng Mẹ Mục bật .
" quá đáng chỗ nào chứ!" Giọng của Tô Lệ Phương nhọn hoắt, ch.ói tai.
Trước đây bà nhẫn nhịn thì thôi, giờ dám bắt nạt lên đầu cháu gái bảo bối của bà, thể nhịn nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-60-me-muc-ba-dao.html.]
Tô Lệ Phương điên cuồng lao về phía Mẹ Mục, móng tay nhọn hoắt định đ.â.m thẳng mặt bà.
"Bà thấy nó đẩy cháu gái bà xuống nước ?"
Một tiếng "chát" giòn giã vang lên, đ.á.n.h lệch cả mặt bà .
Bé cũng là đứa trẻ ba chống lưng, cứng cỏi lắm đấy.
"Làm ơn cho rõ, cái nhà rốt cuộc ai mới là chủ.
Nếu ở đây nữa thì mời các cút ngay lập tức!"
Mục An thản nhiên bà , chỉ tay Tiểu Noãn Noãn : "Cháu gái ruột của ở đây ."
Mục An và Dương Nghị cũng chạy tới.
Trước đó họ đang chơi game lầu, thấy động tiếng bất thường liền vội vàng xuống xem.
Giữa lúc tranh chấp, Mẹ Mục tức giận tới, trực tiếp vung tay tát Tô Lệ Phương một cái.
"Cháu ngoan của bà, ai bắt nạt cháu đến nông nỗi cơ chứ." Tô Lệ Phương kéo nước lên, lấy áo bọc .
Gương mặt vặn vẹo điên cuồng của bà trông chẳng khác gì ác quỷ.
"Không cô!!" Mộ Giai Giai gào lên, hất nước lên bờ, dáng vẻ điên khùng hệt như kẻ tâm thần.
Tô Lệ Phương thể tin nổi Mẹ Mục, một tay ôm mặt, bà với ánh mắt đầy oán hận.
Nói xong bà xắn tay áo định đ.á.n.h Tiểu Noãn Noãn, Mộ Giai Giai bên cạnh thấy , trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.
Chân Mộ Giai Giai chạm đá đáy đầm sen, cả ướt sũng, mực nước quả thực chỉ mới đến n.g.ự.c cô .
Tiểu Noãn Noãn cũng nổi giận: " là con gái của ba, ở nhà ba, ăn cơm ba và ngủ cùng ba, hề ăn hạt gạo nào nhà bà, bà đuổi Tiểu Noãn Noãn !
Bà cũng đến nhà ba , nếu sẽ bảo ba quẳng bà ngoài!"
"Bà đ.á.n.h !
Bà dám đ.á.n.h !"
Dương Hiểu Hiểu cạn lời Mộ Giai Giai: "Làm ơn , nước mới đến n.g.ự.c cô thôi, cô dậy là ?"
Mộ Giai Giai quả là một kẻ điên, đừng để cô đau Tiểu Noãn Noãn.
Mẹ Mục yêu chiều bế Tiểu Noãn Noãn lên, thơm một cái rõ kêu lên đôi má mềm mại của bé, thản nhiên liếc kẻ điên như Tô Lệ Phương, thong thả vén mái tóc một cách ưu nhã.
"Oa oa...
Bà nội, bọn họ bắt nạt cháu, còn đẩy cháu xuống nước nữa."
Tô Lệ Phương lập tức đầu, trừng mắt giận dữ Tiểu Noãn Noãn và Dương Hiểu Hiểu.
Mục An, Dương Hiểu Hiểu và Dương Nghị đồng lòng ngăn bà .
"Bác dâu, bác quá đáng đấy." Mục An bình thường trông vẻ lông bông, nhưng của nhà họ Mục thì đến lượt kẻ khác dạy dỗ.
Tiểu Noãn Noãn: "..."
Lại một tiếng tát ch.ói tai nữa vang lên.
Tô Lệ Phương đàn ông của , sự điên cuồng biến mất, đó là vẻ bàng hoàng tột độ.
Bà chằm chằm Mục Thiên Kiện, cứ như thể đến hôm nay mới nhận con thật của ông .
Tiểu Noãn Noãn cũng chắn mặt Liễu Hân, ánh mắt nhỏ bé hung dữ lườm Tô Lệ Phương.
Tuy nhiên, tay bà kịp hạ xuống Mục An túm c.h.ặ.t lấy.
Dương Hiểu Hiểu lập tức kéo Tiểu Noãn Noãn xa.
Tô Lệ Phương nghẹn lời, càng sức vùng vẫy: "Buông !
Nếu các giáo d.ụ.c nó thì để ."
Đi cùng còn những khác trong nhà họ Mục.
Tô Lệ Phương thấy cháu gái nước, liền thất thanh kinh hãi chạy tới.
Mẹ Mục Mục Thiên Kiện, trong mắt thoáng qua sự mỉa mai.
Dáng vẻ của Tô Lệ Phương tuy đáng khinh, nhưng ít bà cũng thật lòng bảo vệ Mộ Giai Giai.
Còn Mục Thiên Kiện thuần túy là vì những lời bà .
Cái nhà là của con trai bà, cho nên ông dám manh động.
Dù dã tâm lớn đến thì huyết mạch kinh tế của bọn họ hiện vẫn trong tay con trai bà, đương nhiên ông thể gì bà .
Vì thế, Mục Thiên Kiện hèn nhát đến mức chỉ đ.á.n.h chính đàn bà của .