Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 6: Theo ba về nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:12:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nước mắt của tiểu hòa thượng kìm nữa, hu hu...

 

cô bé , nhưng nhịn , Tinh Tinh buồn lắm.

 

Mục Thâm cúi đầu, đứa trẻ ngẩng lên mà vùi mặt quần ông, bả vai run bần bật, đôi tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy ống quần.

 

Ông thể cảm nhận rõ ràng một mảng vải nước mắt của cô bé ướt đẫm.

 

"Áng áng..." Chú ch.ó nhỏ màu trắng bên cạnh lo lắng kêu lên, cái đầu xù lông liên tục hích cô bé.

 

Mấy cạnh nỡ, trong lòng đầy sự đồng cảm.

 

Vật nhỏ thật là chuẩn, cứ chọn cái "đùi" khó ôm nhất mà ôm cơ chứ.

 

Mọi đều đồng tình nghĩ như , nhưng lời tiếp theo của Mục Thâm khiến họ tưởng nhầm.

 

"Đi thôi." Mục Thâm im lặng một thoáng, xách cô bé lên.

 

xách như thoải mái chút nào, nhưng Tinh Tinh đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt mọng nước ông đầy kinh hỉ, cô bé rụt rè hỏi:

 

"Ba...

 

ba sẽ bỏ rơi Tinh Tinh nữa ?"

 

Mục Thâm sâu tiểu hòa thượng xinh xắn, yết hầu khẽ động, cuối cùng khẽ "ừ" một tiếng.

 

Tuy nhiên, tiếng "ừ" giống như tiếp thêm sức sống cho tiểu hòa thượng, cô bé nở nụ rạng rỡ, đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết sáng rỡ, đôi môi nhỏ nhắn hồng hào toe toét, để lộ những chiếc răng sữa trắng tinh.

 

Dáng vẻ khi của cô bé giống hệt như một tiên đồng tòa sen của Quan Âm, khiến thấy tâm trạng cũng tự giác trở nên bừng sáng theo.

 

"A a a...

 

dễ thương quá." Cô thư ký vốn thường ngày việc cực kỳ nghiêm túc, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng học theo phong thái của Mục Thâm, lúc cũng vẻ đáng yêu của Tinh Tinh cho kìm mà hét khẽ lên.

 

Tổng tài vận khí kiểu gì thế , ngoài một chuyến nhặt một cô con gái, còn tinh xảo xinh thế , đến cô còn nuôi nữa là.

 

Tuy nhiên, những khác hành động của Tinh Tinh cho hú vía, tim treo ngược lên tận cổ.

 

Trợ lý và thư ký trong lòng thầm niệm "A di đà Phật", chỉ sợ tiểu hòa thượng sẽ vị tổng tài vô tình ném ngoài.

 

"Đứa trẻ cũng xinh quá mất." Trợ lý Lý phía khuôn mặt nhỏ của Tinh Tinh, kìm mà lầm bầm.

 

Tinh Tinh lạch bạch chạy đến mặt Ngô Bà Bà, lấy từ trong ba lô một quả táo đỏ mọng đưa cho bà lão.

 

"Cảm ơn bà giúp cháu.

 

Ngô Bà Bà, Tinh Tinh tìm thấy ba , cháu theo ba về nhà đây.

 

giữ gìn sức khỏe nhé, Tinh Tinh sẽ thường xuyên về thăm bà ạ."

 

Tinh Tinh gật đầu nghiêm túc, lục lọi trong túi, lấy gần hết trái cây ít ỏi còn đem tặng cho những dân làng giúp đỡ , mỗi tặng một món, cô bé đều nghiêm túc lời cảm ơn.

 

Nhà Lý Miêu và Ngô Dũng bên thì sợ hãi dẫn con trai lủi mất.

 

Những họ dám đắc tội, đặc biệt là khi thấy Tinh Tinh gọi đàn ông là ba, họ sợ đến mức hồn vía lên mây.

 

"Ba ơi, chúng thôi." Tinh Tinh chạy , hạnh phúc nắm lấy bàn tay lớn của Mục Thâm.

 

Tay ba thật to và ấm áp.

 

Nắm lấy tay ba, Tinh Tinh càng thêm rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như chứa cả ánh , lấp lánh khiến thể rời mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-6-theo-ba-ve-nha.html.]

 

Gương mặt Tinh Tinh rạng rỡ nụ , cô bé ôm lấy bàn tay lớn của Mục Thâm, cọ cọ cái má nhỏ đó mới lạch bạch chạy .

Mọi chứng kiến thái độ của tiểu hòa thượng đều khỏi xúc động. Ban đầu họ chỉ vì chướng mắt hành vi của đàn bà mà lên tiếng, chẳng ngờ đứa trẻ hiểu chuyện và ơn đến thế. Những phía khi thấy câu trả lời của Mục Thâm thì ai nấy đều ngẩn ngơ, thảng thốt.

 

"Ngoan lắm, tìm ba là .

 

Con theo ba thật ngoan ngoãn, thế ba mới yêu thương con, ?

 

Nếu ai bắt nạt thì cứ đến tìm bà, bà nuôi con.

 

Tuy bà nhiều tiền nhưng để con đói thì vẫn lo ."

 

mà...

 

mấy giọt nước mắt của nhóc con quệt hết lên tay .

 

Nhìn đứa trẻ mặt, lòng Ngô Bà Bà mềm nhũn.

 

thụp xuống, đưa tay xoa xoa cái đầu trọc nhỏ nhắn của cô bé, những nếp nhăn mặt càng hằn sâu theo nụ .

 

Tuy nhiên, thấy Lý Ngạn sang, bà lập tức thu vẻ mặt, trở nên nghiêm nghị như cũ.

 

Có điều đôi mắt bà vẫn kìm mà cứ liếc về phía Tinh Tinh, trong lòng thầm xuýt xoa thôi.

 

Vừa Ngô Bà Bà giúp cô bé chuyện, cô bé nhất định cảm ơn bà.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Sau khi lời cảm ơn xong, bên cạnh Tinh Tinh thêm một "đoàn t.ử" màu trắng nhỏ xíu, cả hai cùng chạy về phía Mục Thâm.

 

Mục Thâm bàn tay .

 

Cảm giác lúc nãy khi nhóc con cọ thật mềm mại, một cảm giác lạ lẫm mà từng trải qua.

 

Kỳ lạ là, hề thấy ghét bỏ.

 

Dưới ánh mắt mong chờ của Tinh Tinh, Mục Thâm khẽ gật đầu, đặt nhóc con đang xách tay xuống đất.

 

"Ba ơi, ba đợi con một lát , con...

 

con cảm ơn bà ạ."

 

Đây là đầu tiên trong ngày hôm nay cô bé hạnh phúc đến thế.

 

Lý Ngạn thậm chí nghĩ sẵn trong đầu lát nữa an ủi đứa nhỏ thế nào nếu từ chối.

 

Thế nhưng...

 

chuyện họ lo lắng xảy .

 

Mục Thâm chỉ thoáng qua bàn tay đang nhóc con níu lấy, đó thản nhiên bước .

 

Ở nơi khác thấy , ngón tay khẽ siết .

 

Bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay thật mềm, đúng như cái tên của cô bé , mềm nhũn như bông.

 

Đôi chân của Mục Thâm quá dài, chỉ cần bước một bước là tiểu hòa thượng chạy lạch bạch mới theo kịp.

 

Đi một lúc, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé ửng hồng, mũi và trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.

 

Mục Thâm liếc cô bé, thấy nhóc con đang thở hổn hển, trông rõ là mệt nhưng tuyệt nhiên một lời kêu ca.

 

Cô bé chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y , nỗ lực sải đôi chân ngắn cũn để theo kịp bước chân của lớn.

 

 

Loading...