Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 55: Tinh Tinh đến nuôi cha nha

Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:06:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Học viện Phong Hoa là một ngôi trường quý tộc nổi tiếng, học sinh bên trong hầu hết đều là đám ấm cô chiêu.

 

Cũng chính vì thế, nguồn lực sư phạm của trường hùng hậu, trình độ giáo viên cực cao, ngay cả giáo viên mầm non cũng đều nghiệp từ các trường danh tiếng.

 

Có điều Mục Thâm để Tinh Tinh lớp tiền tiểu học.

 

Trẻ con ở nhà trẻ quá ồn ào, chỉ ồn mà còn nhè, tiếng tính lây lan, Mục Thâm Noãn Đoàn T.ử nhà đám nhóc tì lây thói nhè .

 

Xe chạy thẳng trong trường, Mục Thâm và bà nội Giang đưa bọn trẻ khuôn viên.

 

Lúc đang là giờ học, ngoại trừ học sinh đang học tiết thể d.ụ.c sân bóng, những còn đều ở trong lớp, vì gian khá yên tĩnh.

 

"Cha ơi, trường học lớn quá ạ." Noãn Đoàn T.ử nắm tay cha, những tòa nhà cao tầng trong trường, cái miệng nhỏ há hốc kinh ngạc.

 

Nơi rộng, bé sẽ học tập ở đây ?

 

"Thích ?" Mục Thâm xoa đầu nhóc con.

 

Tóc của Tinh Tinh mọc dài , hơn nữa còn đ.â.m tay như lúc đầu nữa.

 

Tuy nhiên, màu tóc của bé càng dài càng chút kỳ lạ, cứ cảm thấy như pha chút sắc xanh lục?

 

đó là loại xanh đậm, gần như đen, kỹ thì căn bản nhận .

 

Mái tóc ngắn mềm mại, bồng bềnh mọc ngoan ngoãn đầu nhóc con, cái đầu nhỏ còn sáng loáng nhẵn nhụi như nữa.

 

Cơ mà cảm giác khi chạm mái tóc ngắn mềm bồng cũng đến lạ lùng.

 

Mục Thâm rảnh rỗi thích đặt tay lên cái đầu nhỏ xù lông của Noãn Đoàn T.ử mà xoa vài cái, như thể đang xoa một con thú cưng nhỏ .

 

Cho nên dùng tiền riêng của Tinh Tinh để nuôi cha, chẳng gì sai cả.

 

"Đây là cô Hạ Y, hai đứa sẽ học ở lớp của cô ."

 

Viết một đoạn kịch nhỏ:

 

"Cha ơi, Tinh Tinh nuôi cha."

 

Tinh Tinh tha thiết Mục Thâm, cái đầu nhỏ cứ rúc cổ , giọng non nớt ngọt lịm như sữa khiến lòng tan chảy.

 

Bà Giang ở bên cạnh hai nhóc tì chọc , sợ phiền hai đứa nhỏ nên lấy tay che miệng, đôi vai run bần bật.

 

A?

 

Là như ?

 

Tinh Tinh cạnh cô giáo, đôi mắt mọng nước cứ chằm chằm theo bóng lưng cha đang rời .

 

Đợi đến khi xe của Mục Thâm khuất, bé vẫn đỏ hoe mắt, đó rướn cổ theo.

 

Biết Noãn Đoàn T.ử đang , đầu tiên Mục Thâm công tác mà cảm thấy cay cay nơi khóe mắt.

 

Vị hiệu trưởng già Mục Thâm và đứa trẻ bên cạnh, ánh mắt chút vi diệu.

 

"Thế con cái thẻ liên kết với bộ tài sản của sư phụ con ?

 

Nếu dùng nó, tiền của sư phụ con sẽ ít đấy."

 

Mục Thâm bật , nựng cái mũi nhỏ của bé lắc nhẹ hai cái.

 

Mục Thâm: "........." Trông mà ngứa mắt thế , Đoàn T.ử nhà hết ngoan !

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Vậy nên, giờ con định dùng tiền của sư phụ để nuôi ?" Hắn thật sự đè cái m.ô.n.g nhỏ của nhóc con xuống mà đ.á.n.h cho một trận.

 

Tinh Tinh kéo chiếc ba lô nhỏ của , hì hục tìm kiếm một hồi lôi một chiếc thẻ đen.

 

Tinh Tinh chớp chớp mắt: "Sư phụ ạ, bảo Tinh Tinh cứ tiêu thoải mái mà."

 

"Các bạn nhỏ, cô sẽ là giáo viên của các con, xin giúp đỡ nhiều hơn."

 

Giọng nhóc con đầy vẻ tự hào, Mục Thâm nhướn mày bé.

 

Cái đồ nhóc tì nào đó chẳng hề suy nghĩ trong lòng cha lúc , bé gật đầu như lẽ đương nhiên.

 

"Em gái đừng , chú sẽ về nhanh thôi mà." Giang Cẩm Thành sát gần Tinh Tinh, đưa bàn tay nhỏ nắm lấy tay bé để an ủi, còn từ trong túi quần lấy một tờ khăn giấy trắng tinh, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trong vắt đang vương hàng mi cho bé.

 

"Cha ạ?" Tinh Tinh bò trong lòng Mục Thâm, cái miệng nhỏ chu lên đến mức thể treo cả bình dầu, đầu nhỏ ủ rũ trông như một chú cún con bỏ rơi.

 

Noãn Đoàn T.ử kiên quyết thừa nhận là một đứa trẻ nhè.

 

"Vừa còn nuôi mà?

 

Giờ con lấy cái gì để nuôi nào, hửm?"

 

Nhóc con thoăn thoắt dậy, giật phắt chiếc thẻ trong tay Mục Thâm ôm c.h.ặ.t lòng, khuôn mặt bánh bao nhỏ nhắn nhăn nhó, cuống quýt lắc đầu.

 

Tinh Tinh: "⊙▽⊙"

 

"Cha , Tinh Tinh tiền nha."

 

Mục Thâm: "…………"

 

Vừa nãy còn đang sầu t.h.ả.m, giờ thì bầu khí sụp đổ .

 

Câu trả lời mềm mại của Tinh Tinh khéo để hiệu trưởng và cô giáo bước thấy.

 

Thật nỡ xa cha chút nào.

 

"Ta thì lấy tiền nuôi con."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-55-tinh-tinh-den-nuoi-cha-nha.html.]

Nên bé bảo vệ thật cái thẻ của sư phụ!

 

Mục Thâm suýt chút nữa thì cái đồ lương tâm, lòng đổi còn nhanh hơn thời tiết cho tức c.h.ế.t.

 

Mục Thâm gật đầu, hai bắt tay một cái.

 

Phía bà nội Giang giới thiệu thêm đôi câu, tất cả cùng văn phòng thủ tục nhập học.

 

"Vâng , con thích ạ."

 

"Sư phụ , cái thẻ là của Tinh Tinh, tiền nhỏ bên trong cũng là của Tinh Tinh luôn."

 

Mục Thâm xoa mái tóc nhỏ của bé một cái, cuối cùng bế Tinh Tinh giao tay cô giáo xoay rời .

 

Cô giáo Hạ Y là một giáo viên trông dịu dàng.

 

xổm xuống mặt Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành, chìa tay .

 

Tinh Tinh lập tức bò dậy ngay ngắn: "Cha nuôi con cũng , để Tinh Tinh nuôi cha nha."

 

Hắn đón lấy chiếc thẻ đen, ngắm nghía hồi lâu mới về phía Tinh Tinh: "Thẻ đen quyền lực, ai đưa cho con?"

 

"Chào cô giáo ạ, xin cô giúp đỡ."

 

Thật lòng mà , mấy ngày Mục Thâm tìm ông gửi con gái đến đây học, ông còn tưởng nhầm, xác nhận mấy mới thể thừa nhận rằng: Mục Thâm con gái thật !

 

"Hiệu trưởng Lâm, đây là con gái , mong ông quan tâm nhiều hơn."

 

"Ừm, em gái , chỉ là mắt đổ mồ hôi thôi."

 

Nhắc đến sư phụ, Đoàn T.ử nhỏ vui lắm, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái.

 

"Hửm?

 

Con định nuôi thế nào?"

 

Vị hiệu trưởng già tươi hơn.

 

Cộng thêm việc sắp ngay, nên Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành hôm nay trực tiếp nhập học luôn.

 

Giang Cẩm Thành mở mắt dối chớp mắt, cực kỳ bình tĩnh gật đầu.

 

"Ở nhà ngoan ngoãn ăn cơm, chạy lung tung."

 

"Thật chẳng ngờ hôm nay đích Mục đại tổng tài tự đưa đến đây đấy."

 

"Thế...

 

thế thì ạ.

 

Tiền của sư phụ ít thì sư phụ ngủ ngoài đường, cơm ăn mất.

 

Tinh Tinh thể để sư phụ cơm ăn !"

 

"Cha ơi cha, cha đợi Tinh Tinh thêm chút nữa .

 

Giờ Tinh Tinh còn nhỏ kiếm tiền, đợi Tinh Tinh lớn lên sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để nuôi cha nha."

 

Bé kiên cường lắm đấy nhé.

 

Đưa riêng Tinh Tinh lên xe, Mục Thâm xoa mái tóc mềm mại của nhóc con.

 

Bị Noãn Đoàn T.ử ôm lấy nũng nịu một hồi như , Mục Thâm bao nhiêu bực dọc đều tan biến sạch.

 

Tinh Tinh lập tức nghiêm túc gật đầu theo.

 

!

 

Chính xác là như đó.

 

Kể từ vụ ở vườn bách thú, Mục Thâm cảm nhận sâu sắc Tinh Tinh quan trọng với đến nhường nào.

 

Hắn rời xa bé, nhưng để Tinh Tinh cuộc sống hơn, cũng như để thêm thực lực tranh giành con với những ông bố khác của bé, bắt buộc nỗ lực hơn nữa.

 

Vốn dĩ theo dự định ban đầu của Mục Thâm, ngày nhập học sẽ dành thời gian đưa Tinh Tinh chơi.

 

Đáng tiếc là dạo gần đây xảy quá nhiều chuyện, kế hoạch đảo lộn.

 

"Tinh Tinh...

 

Tinh Tinh mới ."

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành như hai lớn thu nhỏ, đồng thời vươn những chiếc vuốt nhỏ bắt tay Hạ Y, gương mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc.

"Ba vắng vài ngày, mấy ngày tới con qua bên nhà cũ ở nhé, đợi ba về sẽ đón con ngay."

 

"Tinh Tinh ạ, Tinh Tinh sẽ ngoan lắm, ở nhà ngoan ngoãn đợi ba về.

 

Ba về thật nhanh nhé, ngày nào Tinh Tinh cũng sẽ nhớ ba thật nhiều."

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật gật cái đầu nhỏ.

 

"Sư phụ, để Tinh Tinh nuôi nhé."

 

Đoàn T.ử nhỏ đổi vị trí hai tấm thẻ đen, lượt đặt tay ba và sư phụ.

 

Thế thì , Tinh Tinh nuôi cả hai luôn, lo ai bỏ đói nữa.

 

Ông bố nào đó chằm chằm tấm thẻ trong tay sư phụ: Đó là cho Noãn Đoàn T.ử mà!

 

Vị sư phụ nào đó chằm chằm tấm thẻ đen trong tay ông bố: Cái đó là của .

 

 

Loading...