Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 47: Kẻ buôn người
Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:06:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Xin quý khách lưu ý, xin quý khách lưu ý.
Hiện phát hiện một bé trai ba tuổi lạc cha , đặc điểm của bé như : mặc áo khoác xanh nhạt, quần bò, giày thể thao trắng.
Quý khách nào thấy bé trai xin vui lòng dẫn bé liên hệ với nhân viên sở thú, xin chân thành cảm ơn."
"Gừ gừ..."
Ngay khi loa thông báo phát, phụ nữ đẩy xe nôi rõ ràng thoáng chút hoảng loạn, nhưng nhanh bình tĩnh và tiếp tục bước .
Lúc , Tiểu Bạch Bạch mà Tinh Tinh đang dắt thể khống chế mà lao về phía đó, chặn xe nôi, cúi thấp cơ thể, tư thế sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
"Tiểu Bạch Bạch!" Tinh Tinh kinh hô một tiếng chạy tới, Giang Cẩm Thành ôm chú mèo con cũng bám sát theo .
Đoán phần nào sự việc, Mục Thâm phụ nữ với vẻ mặt lạnh như băng.
"Chó nhà ai đây, vô ý thức để ch.ó chạy lung tung thế , c.ắ.n thì , mau dắt chỗ khác!"
Người đàn bà chú ch.ó nhỏ chắn đường, ánh mắt lóe lên sự sốt ruột.
"Tiểu Bạch Bạch." Tinh Tinh chạy tới bế chú sói con lên, nhưng nhóc tì bế vẫn hướng về phụ nữ mà nhe răng hung tợn.
Nghe thấy Mục Thâm báo cảnh sát, ánh mắt gã đàn ông lóe lên tia hung quang, hai lời vung nắm đ.ấ.m lao về phía .
Vài du khách trẻ tuổi bất bình lườm Mục Thâm, cứ như thể chuyện gì với họ .
Mục Thâm lạnh lùng đàn bà đang bệt đất lóc.
Bà đến mức run b.ắ.n cả , gã đàn ông sõng soài mặt mũi bầm dập đất, dám gào thét thêm nữa.
Đôi mắt Mục Thâm u tối chằm chằm chiếc xe nôi.
Động tĩnh lớn như mà đứa trẻ trong xe vẫn hề nhúc nhích, càng thêm khẳng định suy đoán của .
Ánh mắt gã lóe lên vẻ kinh diễm và tham lam khi thấy Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành.
"Không mắng bố em, bố em là , bọn họ mới là kẻ !"
Vẻ mặt phụ nữ đầy kinh hoàng, bật dậy định bỏ chạy, đến cả gã đàn ông đ.á.n.h gục đất cũng chẳng thèm đoái hoài.
"Các là kẻ buôn , đứa bé trong xe nôi con các ."
"Trời cao mắt cơ chứ, các là ai hả!
Vợ chồng đưa con trai khám bệnh thì đắc tội gì với ai, mau tới xem , đ.á.n.h , thật là thất đức quá mà!"
"Cái hạng gì thế , thật là vô ý thức quá ."
Giang Cẩm Thành thở phào nhẹ nhõm, Tinh Tinh cạnh chiếc xe nôi bé trai đang hôn mê bên trong, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ tức giận, cái miệng ngừng lầm bầm mắng bọn họ là kẻ .
"Đi?
Các e là .
báo cảnh sát , phiền đợi ở đây một chút."
Chỉ khi sang Mục Thâm lưng hai đứa trẻ, gã đàn ông mới thấy tiếc nuối, giá mà lớn kèm thì mấy.
Tiếc là lời em tiếng gào của đàn bà át , ngoài Giang Cẩm Thành chẳng ai thấy gì.
Tiếc chạy chẳng mấy bước quần chúng nhiệt tình tóm gọn, bao gồm cả gã đàn ông đất.
"Chẳng nữa, chú ch.ó nhỏ đột nhiên lao tới đó."
Thế nhưng ngay lúc lơi lỏng vì tưởng chuyện giải quyết xong, một gã đàn ông đột nhiên lao từ đám đông, một tay bế thốc Tinh Tinh, tay bế thốc bé trong xe nôi chạy biến.
Dù rõ xảy chuyện gì, nhưng Tiểu Bạch Bạch hung dữ với họ, bố cũng cho họ , chắc chắn họ là kẻ .
Tiểu Noãn Noãn tức đến mức hai má phồng lên: "Bọn họ chính là kẻ buôn !"
"Hít...
Cút con súc vật!" Gã đàn ông hung hiểm tung một cú đá về phía Tiểu Bạch Bạch.
"Xì........." Gã đàn ông biến sắc, đau đớn kẹp c.h.ặ.t đùi, trợn mắt trừng trừng Tinh Tinh. Thấy Mục Thâm đang lao tới, trong mắt gã lóe lên tia tàn nhẫn và điên cuồng.
"Cái trông cũng dáng con , thể thế chứ? Người đưa con khám bệnh thì liên quan gì đến mà gây sự!"
Trong lúc giằng co, chân cô bé vô tình đá trúng gã đàn ông.
Giang Cẩm Thành đanh mặt , bình tĩnh tới bên cạnh phụ nữ đang lóc t.h.ả.m thiết cất lời.
Giọng sữa non nớt nhưng vang dội lập tức thu hút sự chú ý của .
Nhìn qua, cô bé mặc áo khoác gấu xám, quần jean và giày thể thao trắng, trông chừng ba tuổi.
Ai nấy đều sực nhớ đến thông báo loa phát thanh lúc nãy.
"Có chuyện gì thế?"
Dù gã đàn ông hình lực lưỡng nhưng lối đ.á.n.h loạn xạ, rõ ràng chỉ cậy thế cao to mà đập phá bừa bãi.
Lời Giang Cẩm Thành dứt, tiếng của phụ nữ bỗng khựng .
Khách du lịch xung quanh cũng kinh ngạc, bắt đầu bà bằng ánh mắt hoài nghi.
Giang Cẩm Thành tranh thủ lúc tiếng nhỏ dần để , giọng trẻ thơ trong trẻo, vang xa, những gần đều rõ mồn một.
"Tiểu Bạch Bạch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-47-ke-buon-nguoi.html.]
Đồ xa, bắt nạt Tiểu Bạch Bạch!" Tinh Tinh tức đến đỏ cả mắt, sức vùng vẫy.
"Bọn buôn !"
Tim Mục Thâm hẫng một nhịp, tốc độ lao càng nhanh hơn.
Phía bên , gã đàn ông đang đ.á.n.h với Mục Thâm đ.á.n.h gục xuống đất.
Có vài vị khách định lên tiếng chỉ trích Mục Thâm nhưng đều ánh mắt lạnh thấu xương của cho khiếp sợ.
Mục Thâm và Giang Cẩm Thành đồng thanh hét lên, xung quanh cũng kinh hãi kêu la.
Tinh Tinh đảo mắt, liếc bọn họ một cái lén lút dịch gần chiếc xe đẩy.
Thừa lúc họ đang chú ý chỗ khác, cô bé hất tung tấm chăn che xe đẩy .
"Gừ gừ..." Tiểu Bạch Bạch lao tới c.ắ.n c.h.ặ.t đùi gã đàn ông.
"Không!
Tinh Tinh!" Đồng t.ử Mục Thâm co rút, nghiến răng đến bật m.á.u, trân trối cái bóng nhỏ bé bay ngoài trung.
Mắt tối sầm , tay chân bủn rủn còn chút sức lực.
Hai đứa nhỏ đúng là "hàng" thượng hạng.
"Đi c.h.ế.t !" Gã đàn ông ôm lấy hai đứa trẻ, giữa tiếng la hét hoảng loạn của , gã ném chúng khu chuồng của đười ươi.
Giang Cẩm Thành và Tinh Tinh mấy định mở miệng nhưng đều tiếng của phụ nữ át .
Hai Noãn Đoàn T.ử lo lắng đến đỏ bừng mặt.
"Chị ơi, đừng nữa, mau đưa con đến bệnh viện ."
Từ trong đám đông, một gã đàn ông cao to vạm vỡ bước , hung hăng trừng mắt Mục Thâm và hai đứa trẻ.
Gã đàn ông quát lớn.
"Ba ơi!" Tinh Tinh kinh hô, xung quanh cũng tình huống bất ngờ cho hú vía.
Đừng thấy cô bé nhỏ nhắn mà lầm, thường xuyên chạy nhảy núi như cô bé sức mạnh hề nhỏ.
"Này, mấy tránh mau.
Con trai đang bệnh, đưa nó viện đây.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nếu chuyện gì xảy , các gánh nổi ?"
"Ba ơi!
Em trai ngất , quần áo em mặc giống hệt như loa thông báo đấy ạ."
Tinh Tinh những kẻ đang mắng nhiếc ba , khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng.
"Tinh Tinh!"
Nếu là khác chắc gã đ.á.n.h gục từ lâu, nhưng tiếc Mục Thâm là đào tạo bài bản.
Chưa đầy hai chiêu, gã đàn ông rơi thế hạ phong.
Người phụ nữ lóc cực kỳ chân thật và bi thương, khiến những khách tham quan xung quanh dần hết nghi ngờ.
Họ bắt đầu Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành bằng ánh mắt trách cứ như thể hai đứa nhỏ thật điều.
"Chăm sóc cho Tinh Tinh."
Mọi xung quanh ngơ ngác cảnh tượng .
Lập tức trong đám đông bắt đầu bất bình lên tiếng c.h.ử.i bới.
Mục Thâm đẩy Tinh Tinh , dặn dò Giang Cẩm Thành một câu lao đ.á.n.h với gã đàn ông .
Thấy đồng bọn thất thế, phụ nữ lập tức bệt xuống đất, vỗ đùi rống lên.
Không ai hô lên một tiếng, đám đông xôn xao hẳn lên.
"Trời ơi là trời!
thiết sống nữa.
Vợ chồng chỉ đưa con chơi, ai ngờ con phát bệnh, đang sốt cao thế đây.
Vợ chồng thù oán gì với ai cơ chứ, hu hu...
Nếu thằng bé mệnh hệ gì, chúng cũng c.h.ế.t quách cho xong!"
Giang Cẩm Thành bám c.h.ặ.t lan can, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ, nước mắt kìm mà trào .
"Hống!"
Ngay khi cứ ngỡ Tinh Tinh và bé sẽ rơi xuống đất t.h.ả.m hại, thì một con đười ươi đen lớn lao tới với tốc độ cực nhanh.
Nó nhanh nhẹn phóng lên một cái cây lớn, hai chân kẹp c.h.ặ.t cành cây, văng giữa trung đón lấy Tinh Tinh và bé đang ôm trong lòng.
Khụ khụ...
sẽ bảo ngắt chương ngay lúc gay cấn, nhưng đoạn ngắt chỗ nào cũng thấy dở dang, nên thôi cứ để