Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 46: Cho hươu cao cổ ăn

Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:06:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn Mục Thâm và Giang Cẩm Thành xa thì Tinh Tinh bằng ánh mắt kỳ quặc.

 

Giang Cẩm Thành im lặng hồi lâu mới mở lời khen ngợi: "Tinh Tinh giỏi thật đấy, đám khỉ đó đều tặng quà cho em."

 

Đôi mắt Mục Thâm thoáng d.a.o động, vẫn đang suy ngẫm về chuyện xảy . Tại hiện tượng kỳ lạ , liệu do vấn đề thể chất ?

Anh chẳng tin một đám động vật vô duyên vô cớ với Tinh Tinh đến . Nghĩ đoạn, sang Tiểu Bạch Bạch và chú mèo con, vẻ như hai nhóc tì đều cực kỳ thích bám lấy Tinh Tinh, kể cả những con vật khác mà em từng nhắc tới cũng .

 

Nghe Giang Cẩm Thành khen ngợi , đôi mắt Tinh Tinh sáng bừng lên lấp lánh.

 

Mục Thâm khẽ bóp bàn tay nhỏ của em: "Hồi ở trong núi, các bạn động vật cũng thích con lắm hả?"

 

Tinh Tinh nghiêng cái đầu nhỏ: "Không hẳn ạ, bạn nhỏ thì sợ Tinh Tinh, bạn thì thích.

 

Con thích nhất là nhóm Đại Bạch."

 

Mục Thâm liếc em một cái: "Chẳng con thích bố nhất ?"

 

Á!

 

Lộ mất .

 

Tinh Tinh vội vàng bịt miệng , đôi mắt to tròn linh động đảo quanh: "Đâu , Tinh Tinh thích bố nhất mà."

 

Đột nhiên, Tiểu Bạch Bạch đang Tinh Tinh dắt tay bỗng hướng về một phía nhe răng hung dữ, ánh mắt đầy vẻ thù hằn chằm chằm hướng đó.

 

Con lớn thì cao hơn hẳn, lúc ăn cứ cúi gập đầu xuống, còn con nhỏ thì nhàn hơn nhiều.

 

Nơi họ vốn là đài cao của vườn hươu cao cổ, hươu con chẳng cần cúi đầu, chỉ việc ngẩng cổ lên là ăn .

 

Tinh Tinh khó hiểu vài hỏi Tiểu Bạch Bạch.

 

"Tiểu Bạch Bạch ơi, mà?"

 

Sau khi cho hươu ăn xong, chỉ trong vài phút ngắn ngủi Tinh Tinh kết bạn với mấy chú hươu cao cổ.

 

Giữa đám đông du khách đang cho ăn, hươu tập trung mặt em và Giang Cẩm Thành là nhiều nhất, con chen con , biểu hiện nổi bật đến mức các du khách khác cứ liên tục ngoái về phía .

 

Tuy nhiên thái độ của những loài động vật đó đối với Tinh Tinh khá thiện, con thậm chí còn đưa cái vuốt lớn áp lên mặt kính trong suốt.

 

Bàn tay múp míp của Tinh Tinh cũng đặt lên đó, ngăn cách bởi lớp kính, ánh mắt của những loài mãnh thú Noãn Đoàn T.ử đều hiện lên vài phần dung túng, dịu dàng.

 

Anh thế mà một thằng nhóc con "chơi khăm" một vố.

 

Thế nhưng Mục Thâm chẳng tin , cái nhóc con quỷ quyệt lắm, chẳng câu với bao nhiêu , e là ngay cả với động vật cũng ít.

 

dù là ai thì ngoại hình của hai đứa trẻ nghi ngờ gì đều vô cùng thu hút sự chú ý.

 

Tinh Tinh vội vàng lấy thêm ít lá cây đưa cho hươu cao cổ con, nhóc tì đó vui vẻ ăn ngon lành, cái đầu còn vươn tới cọ cọ tay Tinh Tinh.

 

Trong mắt Mục Thâm thoáng hiện ý , đang định chuyện thì ngờ Giang Cẩm Thành bên cạnh nắm lấy bàn tay nhỏ của Tinh Tinh an ủi.

 

"Muốn cho ăn hả?"

 

Ánh mắt nhỏ bé đầy vẻ luyến tiếc rời.

 

"Tiểu Bạch Bạch, thế?" Tinh Tinh Tiểu Bạch Bạch kéo em dời tầm mắt, theo hướng của nó, vặn thấy một phụ nữ đang đẩy chiếc xe nôi len lỏi trong đám đông.

 

Đoàn T.ử đầy mong chờ, Mục Thâm một cái là ngay nhóc con đang nghĩ gì.

 

Giang Cẩm Thành tưởng tượng cảnh Tinh Tinh cái cổ dài ngoằng, cơ thể nhỏ bé nhịn mà rùng một cái.

 

Ánh mắt mong đợi của Tinh Tinh thấy tiếng liền tối sầm vài phần, em lủi thủi cúi đầu, chằm chằm những du khách đang cho hươu ăn phía bên .

 

"Bố ơi bố ơi, cổ của các bạn dài ơi là dài luôn."

 

Cả nhóm mãi tới vườn tinh tinh, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành đang quan sát những con tinh tinh đen lớn đang dùng tay đ.ấ.m thình thịch n.g.ự.c .

 

"Vậy...

 

chúng thôi."

 

Sắp rời , Tinh Tinh lưu luyến chào tạm biệt mấy bạn hươu cao cổ mới quen, tiếp tục xem các loài động vật khác.

 

Mục Thâm lưng Tinh Tinh, cúi đầu khuôn mặt nhỏ hồng nhuận của em, gương mặt cũng hiện rõ vẻ tươi .

 

Giang Cẩm Thành chậm rãi cất điện thoại : "Ồ, chúng thôi."

 

Muốn cho ăn mà còn chẳng dám cơ đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-46-cho-huou-cao-co-an.html.]

 

"Lộc Lộc ơi, đây nè đây nè." Tỳ lên lan can, Noãn Đoàn T.ử cầm những chiếc lá trong bàn tay múp míp vẫy vẫy, nhanh thu hút một chú hươu cao cổ tiến gần.

 

thích thở con .

 

"Oa, bố ơi, Cẩm Thành ơi, các bạn ăn lá của con !

 

Con còn chạm đầu hươu con nữa."

 

"Cổ của Tinh Tinh ngắn lắm, nhưng con cổ dài thế , nếu Tinh Tinh sẽ chẳng xinh nữa."

 

Đứa trẻ trong xe nôi dường như đang ngủ, động tĩnh gì.

 

Con nhỏ chậm hơn một bước, lá cây tay Tinh Tinh hươu ăn mất .

 

Noãn Đoàn T.ử nép sát Mục Thâm, nắm tay nhỏ giọng hỏi: "Bố ơi bố cho ăn ạ?"

 

Thôi thì đừng, em gái cứ thế là xinh .

 

Con tiến gần là một chú hươu cao cổ , phía còn một chú hươu con đang nhảy nhót tưng bừng.

 

Tinh Tinh đây từng thấy sư t.ử, hươu cao cổ voi, lúc nắm tay bố phấn khích thôi, cách một lớp kính "đắm đuối " với các mãnh thú, cái miệng nhỏ líu lo ngừng nghỉ.

 

Đoàn T.ử vô cùng phấn khích, em mua những loại lá cây mà hươu cao cổ thích ăn.

 

Hai Noãn Đoàn Tử, một bé thì mặt tươi như hoa, nụ rạng rỡ, còn bé tinh xảo chỉ nhếch môi, chừng mực.

 

Noãn Đoàn T.ử dùng tay sờ cái cổ nhỏ của ngây ngô.

 

Nói đoạn lấy điện thoại của : "Em nhiều tiền tiêu vặt lắm, đều để cho em gái tiêu hết."

 

Ánh mắt Tinh Tinh đầy vẻ mơ hồ , nhưng thôi mặc kệ , em cho hươu ăn đây.

 

Chú hươu con chằm chằm Tinh Tinh, ánh mắt mang chút ấm ức như rằng nó cũng ăn.

 

Sắc mặt tối sầm , kéo Tinh Tinh về phía : "Bố bảo cho Tinh Tinh cho ăn bao giờ hả?"

 

Nhóc con nịnh nọt với Mục Thâm, những lời đường mật cứ thế tuôn từ cái miệng nhỏ cần tốn tiền mua.

 

Hai chú hươu cao cổ tiến tới ngậm lấy lá cây tay Tinh Tinh, đôi mắt em bắt đầu nhai.

 

Đoàn T.ử lạch bạch chạy tới vườn hươu cao cổ, thấy du khách đang cho hươu ăn là em khựng luôn, ánh mắt cứ chằm chằm những vị khách đó.

 

Mục Thâm thấy khác cầm lá cây cho hươu ăn, đôi mắt của hai Noãn Đoàn T.ử đều sáng lên lấp lánh theo, vẻ thử sức.

 

Giang Cẩm Thành sát cạnh Tinh Tinh khuôn mặt nhỏ múp míp xinh của em gái, đôi mắt xanh cong , dường như cũng lây nhiễm bởi tâm trạng phấn khích của Tinh Tinh.

 

Cái miệng nhỏ của nhe để lộ mấy chiếc răng sữa xinh xắn, hai bên má còn hai lúm đồng tiền cực kỳ đáng yêu.

 

Mục Thâm: "...

 

Hừ."

 

Hai Noãn Đoàn T.ử Mục Thâm dắt dạo một vòng quanh sở thú, xem ít động vật, trong đó cả sư t.ử, hổ các loại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Anh tiền, em gái cho hươu ăn thì mua thức ăn cho em."

 

Thấy hai chú hươu tiến , miệng Tinh Tinh mềm mại gọi Lộc Lộc, đôi mắt đen láy sáng rực như hổ phách, tỏa sắc màu mê hồn ánh mặt trời.

 

Mục Thâm bỗng nhiên trêu em một chút, thế là lắc đầu: "Không ."

 

Tinh Tinh kiễng chân, bàn tay múp míp sờ lên hai chiếc sừng nhỏ nhú đầu hươu con.

 

Gương mặt em rạng rỡ nụ thuần khiết đặc biệt, các du khách bên cạnh thấy cũng nhịn mà mỉm theo.

 

Qua quan sát suốt chặng đường, Mục Thâm càng khẳng định chắc chắn rằng con gái nhà một sức hút kỳ lạ đối với những loài động vật .

 

Mục Thâm: "..."

 

Vẻ mặt của sói con vẫn chẳng khá hơn là bao.

 

Ngược , Mục Thâm phụ nữ , nheo mắt .

 

Người đàn bà đó ánh mắt láo liên, bước chân phần vội vã, nhưng biểu cảm mặt vẫn khá bình tĩnh.

 

Nếu nhờ chú sói con , lẽ sẽ chẳng chú ý đến bà .

 

khi chú ý và quan sát kỹ, sẽ nhận thấy bà giống như chuyện gì khuất tất, đang vẻ nóng lòng ngoài.

 

 

Loading...