Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 446: Nhổ gai

Cập nhật lúc: 2026-01-13 11:27:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không , con bây giờ còn nhỏ quá, đợi khi nào lớn lên đến chỗ sư phụ uống bao nhiêu cũng , đừng để nhỏ tuổi thành 'sâu rượu' đấy."

 

Bé con chỉ nhăn mũi, bĩu môi nhỏ "ồ" một tiếng.

 

Ngửi thấy mùi rượu trúc thơm nồng nàn mà uống, thật là tiếc quá mất.

 

Kỷ Uyên thu lấy bình sứ, đậy nắp , cái đầu nhỏ của bé con rũ xuống vẻ mấy phấn chấn liền mỉm lắc đầu.

 

Trẻ con nhanh quên, lát nữa thôi là tâm trạng sẽ lên ngay.

 

Người đó đặt bình sứ đựng rượu trúc gùi, dẫn hai đứa nhỏ rời khỏi rừng trúc, đó đưa họ đến khu vực nuôi gà thả rông núi.

 

Vùng núi một khu vực quây chuyên để nuôi gà.

 

Gà thả rông núi thịt chắc và mịn, khi chế biến món ăn mùi vị càng thêm đậm đà.

 

Người trông coi khu vực thấy Kỷ Uyên liền lập tức cung kính chào một tiếng "Công t.ử".

 

Còn về lý do tại gọi là công t.ử chứ ông chủ, đó thực sự là vì gọi ông chủ cảm thấy phù hợp với khí chất của Kỷ Uyên chút nào.

 

Người ở đây cơ bản đều quen mặt Kỷ Uyên.

 

Kể từ khi đến Phong Thành, cứ cách hai ngày đó tới đây kiểm tra một .

 

Có đôi khi tự tay món ăn bài t.h.u.ố.c, Kỷ Uyên sẽ tự chọn nguyên liệu, thảo d.ư.ợ.c núi cũng thường xuyên tới xem xét, hương vị món d.ư.ợ.c thiện đó thì thơm khỏi bàn.

 

Có một chủ xuất sắc còn thích hành việc như , những nhân viên cấp đều nhẵn mặt, hơn nữa ông chủ ôn hòa thiện, cả quán d.ư.ợ.c thiện từ xuống ai mà quý mến đó.

 

Đang , bỗng nhiên ngón tay trắng nõn hiện một hạt m.á.u đỏ tươi.

 

Trên làn da trắng như tuyết, vệt đỏ đó trông chút ch.ói mắt.

 

Kỷ Uyên đợi hai đứa nhỏ nhổ sạch đống gai gỗ cây thực vật mới bước tới vỗ vỗ đầu hai đứa, mắt hiện lên ý .

 

Đống gai gỗ: "..."

 

Giọng của Kỷ Uyên vang lên từ phía , Tinh Tinh hớn hở đáp lời, cùng với Giang Cẩm Thành, mỗi cầm một quả trứng gà tròn xoe, đôi mắt híp thành hình trăng non.

 

"Được , trả thù xong chúng nên về thôi."

 

Giang Cẩm Thành xổm bên bụi cỏ, kiên nhẫn bới gốc cây gai đó , đó nhổ từng cái gai nó xuống.

 

Giang Cẩm Thành ở bên cạnh giật , vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tinh Tinh, hạt m.á.u mà lông mày nhíu c.h.ặ.t .

 

"Công t.ử, hôm nay ngài bắt mấy con gà?

 

Để bắt giúp ngài, đảm bảo bắt con to nhất, thịt ngon nhất cho ngài."

 

Kỷ Uyên gật đầu với trông coi: "Làm phiền ."

 

"Nó đ.â.m con."

 

Tinh Tinh: "...

 

Vâng, một chút xíu thôi, chỉ một chút xíu thôi ạ."

 

"Á..."

 

Người đó xua tay liên tục: "Không phiền, phiền chút nào ạ."

 

"Đừng sợ, báo thù cho em."

 

Giang Cẩm Thành nâng bàn tay thương của Tinh Tinh cho Kỷ Uyên xem, chỉ tay "kẻ thủ ác".

 

Giang Cẩm Thành xoa đầu nhỏ của bé con: "Em lừa chứ, chảy m.á.u đây .

 

Em vốn mỏng manh như thế, đau cho ."

 

"Nhặt , sư phụ về sẽ món trứng hấp cho các con ăn."

 

Chú nuôi gà hớn hở theo họ, thu gom hết những quả trứng .

 

Xưng hô đó là do ông chủ giống như một vị công t.ử cao quý của gia đình quyền quý thời xưa, đó cách gọi dần dần lan truyền .

 

Mọi cũng thấy gọi là ông chủ Kỷ Uyên thật sự hợp, thế là đều gọi là công t.ử hết.

 

Giang Cẩm Thành cầm hai quả trứng gà trong tay cũng tỏ đặc biệt vui vẻ, lúm đồng tiền hai bên má hiện rõ mồn một.

 

Dáng vẻ như lâm đại địch đó cứ như thể vết thương tay Tinh Tinh lớn lắm bằng.

 

"Không gì đáng ngại , về rửa tay bôi chút t.h.u.ố.c là khỏi."

 

Kỷ Uyên tới, cùng với đó còn chú nuôi gà, tay chú xách hai con gà rừng đang kêu quang quác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-446-nho-gai.html.]

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Hì hì...

 

Tay sư phụ cũng bẩn kìa~"

 

Gà rừng thả rông hình nhỏ nhắn hơn gà nhà, lông lá cũng đặc biệt lộng lẫy, như thể đang phát ánh sáng .

 

"Cẩm Thành Ca Ca, em , chỉ gai đ.â.m một cái thôi, nhanh khỏi lắm."

 

Tinh Tinh tỏ đặc biệt hăng hái, kéo tay Cẩm Thành Ca Ca và sư phụ, bàn tay nhỏ bẩn thỉu cứ thế cọ quẹt lên ngón tay thon dài như bạch ngọc của sư phụ.

 

Tiểu Bạch Bạch đưa vuốt cào cào hai cái, còn định há miệng c.ắ.n hai miếng, tiếc là c.ắ.n nổi.

 

Có sự cố , Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành bỗng nhiên đặc biệt hăng hái lục lọi các bụi cỏ.

 

Kỷ Uyên xuống, lấy miếng giấy mềm đặt ngón tay Tinh Tinh .

 

Chỉ đ.â.m một lỗ nhỏ thôi, giờ m.á.u cũng chảy mấy nữa, để dằm gỗ trong thịt nên gì đáng ngại.

 

Giang Cẩm Thành đống gai gỗ chất mặt đất, dường như cảm thấy một việc đặc biệt ngây ngô, khuôn mặt nhỏ bỗng chốc đỏ bừng.

 

Một sói, một mèo cộng thêm hai đứa trẻ, vạch bụi cỏ năm sáu quả trứng gà trong tổ mà mắt đứa nào đứa nấy trợn tròn.

 

Chỉ là bàn tay nhỏ của bé con đào đất bới cỏ, khó tránh khỏi sẽ vi khuẩn.

 

"Em đau ?"

 

Nhân viên trông coi gà rừng khẳng định chắc nịch, gương mặt rạng rỡ nụ .

 

Ví dụ như lúc , Tiểu Bạch Bạch phát hiện một ổ trứng gà, chổng m.ô.n.g những quả trứng tròn trịa nhẵn nhụi kêu ăng ẳng, thu hút hai đứa trẻ chạy qua.

 

Tuy nhiên trong các bụi cỏ núi , đôi khi chỉ cần vạch thể tìm thấy một mớ trứng gà.

 

Giang Cẩm Thành và Tinh Tinh đối diện , đó cẩn thận nâng bàn tay của bé con lên thổi phù phù, lấy khăn giấy từ trong túi , khéo léo gấp thành hình vuông nhẹ nhàng ấn khăn giấy lên ngón tay Tinh Tinh.

 

"Em gái thương ."

 

Nếu duyên gặp đó, bọn họ thể vui vẻ cả ngày trời.

 

Tinh Tinh thấy Giang Cẩm Thành lo lắng thôi, bèn ghé sát tai đó nhỏ.

 

Tinh Tinh lắc đầu, giọng mềm mại bảo đau.

 

"Gâu gâu..."

 

"Em đừng cử động."

 

Hai con gà rừng bắt đang nỗ lực cuối cùng, cố gắng vùng vẫy.

 

"Sao thế?"

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

 

Nói đoạn, mắt Giang Cẩm Thành chằm chằm cái cây gai Tinh Tinh thương.

 

là họ tìm mấy chỗ thật.

 

Tầm mắt bé con rơi hai con gà rừng đó, một con trong đó là gà trống, lông gà trống hơn hẳn, đặc biệt là lông đuôi.

 

"Quang quác...

 

quang quác..."

 

Bé con dùng bàn tay còn hiệu một cách nhỏ xíu, gần như .

 

Gà thả rông núi hoang dã, chúng cũng chẳng chịu yên một chỗ đợi tới bắt.

 

Giang Cẩm Thành chỉ chằm chằm chỗ khăn giấy trắng m.á.u đỏ thấm , đau lòng hỏi.

 

Lần tay Tinh Tinh chạm bụi cỏ, ngón tay bỗng truyền tới một cơn đau nhói, bé con vội vàng rụt tay .

 

Hai con gà đó kêu loạn xạ.

 

Chú nuôi gà thấy mà buồn .

 

Tinh Tinh đó đang báo thù cho , thế là cũng xổm xuống đó để trút giận.

 

Cái biểu cảm nhỏ đó đắc ý vô cùng.

 

Kỷ Uyên đưa tay bóp bóp cái má phúng phính mặt Tinh Tinh: "Tinh Tinh chỉ tay bẩn thôi , giờ thành mèo hoa nhỏ nhé."

 

Mắt Tinh Tinh như ngược lên mặt , ngặt nỗi đôi mắt to đó chẳng thấy gì, cứ thế đảo lên đảo xuống đến mức suýt thành mắt lác.

 

Cuối cùng đôi mắt to đó rơi mặt Giang Cẩm Thành, chút khách khí kéo theo một bạn nhỏ xuống nước cùng.

Loading...