Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 37: Cuộc sống trước đây của Tinh Tinh

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỗi nhận chén từ tay Tinh Tinh đều rạng rỡ thấy mặt trời.

 

"Lại đây, Tinh Tinh đây với bà, ông nội cháu chuyện hỏi bố."

 

Uống xong, Mẹ Mục chồng và bố chồng hỏi kỹ Mục Thâm về chuyện của Tinh Tinh.

 

Tinh Tinh Mục Thâm đầy mong đợi: "Bố ơi?"

 

"Qua đó ." Mục Thâm xoa đầu em, Tinh Tinh đầu ba mới chịu đến chỗ Mẹ Mục.

 

Mẹ Mục bế cục bột nhỏ lòng, trêu chọc: "Luyến tiếc bố thế cơ , bà nội ghen đây ."

 

Tinh Tinh dùng bàn tay múp míp nắm tay Mẹ Mục, an ủi bằng giọng sữa: "Bà nội đừng ghen, Tinh Tinh cũng thích bà nội lắm ạ."

 

"Được, , bà nội ghen." Mẹ Mục dáng vẻ của Tinh Tinh cho sảng khoái.

 

Mộ Liễu cũng xuống cùng Mẹ Mục chơi với Tinh Tinh, còn Mục Thâm cùng Ba Mục và Mục lão gia t.ử lên lầu.

 

"Nói cách khác, chút tin tức gì về của Tinh Tinh ?" Mục lão đưa tờ giấy giám định cha con cho Ba Mục ở bên cạnh.

 

Mục Thâm gật đầu: "Không , Tinh Tinh chắc là do sư phụ của con bé nuôi nấng.

 

Muốn thêm tin tức thì chỉ cách hỏi sư phụ của Tinh Tinh, nhưng hiện tại chỉ Tinh Tinh mới liên lạc với đó, mà mấy ngày nay con bé cũng liên lạc ."

 

Cục bột nhỏ nghĩ đến sư phụ, khuôn miệng vốn đang bỗng mím c.h.ặ.t .

 

"Cháu cưng mau cho bà xem nào, vết thương nào chứ."

 

Mẹ Mục và Mộ Liễu , nhanh ch.óng chuyển chủ đề.

 

Mục An: "..."

 

Mục Thâm: "..."

 

" con thể khẳng định, con từng phát sinh quan hệ với bất kỳ ai."

 

"Hít..."

 

Một con sói mà gây bất kỳ nguy hiểm nào cho một đứa trẻ, còn chăm sóc Tinh Tinh như thế, Mẹ Mục chỉ thể nghĩ rằng con sói đó lẽ do sư phụ của Tinh Tinh nuôi dưỡng.

 

"Gừ..."

 

Anh nghiến răng : ", nhập hộ khẩu !"

 

Đây cũng là điều khiến thắc mắc nhất.

 

"Tinh Tinh Đại Bạch là những ai thế?"

 

Mục An họ với vẻ mặt ấm ức, thật sự cảm giác cưỡi lưng sói là thế nào mà, còn chút tình nào , chẳng bảo con là thiên thần nhỏ của cả nhà !

 

Một lũ l.ừ.a đ.ả.o, Tinh Tinh là quên béng luôn!

 

Dù cục bột nhỏ chậm nhưng phát âm rõ ràng, đặc biệt giọng còn vương mùi sữa, chỉ em thôi thấy vô cùng dễ chịu .

 

Ôm trong lòng mềm mại vô cùng, Mẹ Mục bế là chẳng buông tay, cục bột nhỏ xót bà cạnh bà cũng cho.

 

Cục bột nhỏ trông khá tròn trịa, nhưng là kiểu tròn trịa vặn, quá béo đến mức khó khăn, cũng quá gầy đến mức trơ xương.

 

Mục Thâm bình tĩnh lên tiếng: "Tinh Tinh đúng là con gái ruột của con, con quét dữ liệu DNA và đích bảo ."

 

Anh chợt nhớ đến lời nhắn để bức ảnh, sư phụ của Tinh Tinh rằng sẽ đón em!

 

Sắc mặt Mục Thâm lập tức trở nên khó coi.

 

Mục An rụt cổ, vội vàng cách Mẹ Mục hai mét, dõng dạc .

 

Mấy trong thư phòng thảo luận về vấn đề của Tinh Tinh suốt nửa ngày, còn lầu, Tinh Tinh đang kể chuyện bằng giọng mềm mại của .

 

Ba Mục xem xong liền : "Mẹ của Tinh Tinh là ai quan trọng, vì nếu bỏ rơi con bé từ nhỏ thì chắc cũng chẳng gì.

 

Quan trọng nhất bây giờ là Tinh Tinh chắc chắn là nhà , thì mau nhập hộ khẩu , tránh đêm dài lắm mộng, sư phụ con bé về giành ."

 

Nhắc đến sư phụ của Tinh Tinh, mặt Mục Thâm tối .

 

Trước khi thấy kết quả điều tra, luôn nghĩ sư phụ của em là một lão hòa thượng, nhưng sự thật tát thẳng mặt.

 

Nghe dân làng từng gặp đó kể , sư phụ của em những trông trẻ mà còn đặc biệt trai!

 

Ông cụ cầm tờ giấy giám định xem hồi lâu, xác định Tinh Tinh là con của Mục Thâm, gương mặt hiện lên nét .

 

"Không!

 

Con !"

 

"Hơn nữa con cho điều tra, Tinh Tinh là do ai đó cố ý đưa đến ngôi làng đó.

 

Kết quả điều tra là một Hòa Thượng đưa con bé đến, đó chắc hẳn là sư phụ của Tinh Tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-37-cuoc-song-truoc-day-cua-tinh-tinh.html.]

 

Người đó Tinh Tinh là con của con, thậm chí rõ hành tung của con.

 

khi của con theo dấu vết thì tìm thấy một chút manh mối nào về sư phụ của Tinh Tinh cả, bí ẩn."

 

Tinh Tinh lắc đầu: "Không ạ?

 

Cơ thể Tinh Tinh khỏe lắm nhé."

 

"Không mệt ạ, Tinh Tinh sư phụ ở bên cạnh, Tiểu Bạch Bạch và cả Đại Bạch nữa.

 

Sư phụ ngày nào cũng cho Tinh Tinh bao nhiêu món ngon, tiếc là lúc nấu ăn cho Tinh Tinh bếp giúp, một mệt lắm.

 

Sư phụ sức khỏe , Tinh Tinh xót sư phụ lắm."

 

"Nói , chuyện của Tinh Tinh rốt cuộc là thế nào?

 

Mẹ con bé ?" Ông cụ Mục Thâm bằng ánh mắt sắc sảo.

 

Nếu là khác, lẽ áp lực từ ánh mắt của ông cụ mồ hôi lạnh đầm đìa, nhưng Mục Thâm thì , đối với ông cụ phần nhiều là sự kính trọng.

 

Mẹ Mục với ánh mắt thâm hiểm: "Cảm giác gì?

 

Muốn trải nghiệm thử ?"

 

"Tinh Tinh từ nhỏ ở trong núi, thế mệt , vất vả lắm cháu?"

 

Một cha từng nuôi con như căn bản gì.

Không còn ai thèm để ý đến Mục An nữa, Mẹ Mục sang hỏi Tinh Tinh: "Đại Bạch là do sư phụ của Tinh Tinh nuôi lớn ?"

 

Mẹ Mục và Mộ Liễu đồng loạt lườm một cái cháy mắt.

 

"Chắc là Tiểu Bạch Bạch cũng nhớ Đại Bạch và các bạn nhỉ."

 

Anh trừng mắt Tiểu Bạch Bạch, lúc nãy nó khinh bỉ !

 

hả!!!

 

Anh lấy bản giám định quan hệ cha con trong ngăn kéo đưa cho ông cụ.

 

Tiểu Bạch Bạch vô cùng "nhân tính hóa" mà lườm một cái, tiếp tục gục bên chân Tinh Tinh ngủ khì.

 

"Gừ gừ..." Tiểu Bạch Bạch hiểu hai chữ Đại Bạch, đôi tai khẽ động đậy, đôi mắt nhỏ mong chờ Tinh Tinh.

 

Ba im lặng một hồi, ông cụ là lên tiếng .

 

Mục An hậm hực cúi đầu, vặn chạm ánh mắt của Tiểu Bạch Bạch.

 

Đến thư phòng, Ông nội Mục xuống, lúc ông còn vẻ hiền từ ái ngại như khi đối diện với Tinh Tinh lúc nãy nữa, đôi mắt già nua tràn đầy vẻ uy nghiêm và tinh .

 

Mục An mắt sáng rực như đèn pha xán gần: "Cảm giác cưỡi sói chơi là như thế nào !"

 

Ông cụ thực sự thích đứa trẻ đó.

 

Trước đây ông cứ ngỡ là do thằng nhóc Mục Thâm nhận nuôi, ngờ nó tặng ông một bất ngờ lớn đến thế.

 

Tinh Tinh nép lòng Mẹ Mục, mắt rưng rưng: "Tinh Tinh cũng nhớ Đại Bạch lắm.

 

Bà nội ơi, Đại Bạch là ba của Tiểu Bạch Bạch, nó lợi hại lắm, là đại ca của bầy sói đó.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tinh Tinh thường xuyên lưng Đại Bạch chơi nha."

 

Không chỉ Mẹ Mục, mà cả Mộ Liễu và quản gia đều hít một khí lạnh.

 

Mẹ Mục đầy vẻ xót xa ôm lấy cục bột nhỏ.

 

Tiểu Bạch Bạch là sói con, ba của nó chắc chắn cũng là một con sói, mà Tinh Tinh thì còn là Lang Vương nữa chứ!

 

Trời đất...

 

Tinh Tinh gan cũng to quá , cưỡi sói chơi, chỉ cần nghĩ đến thôi thấy thót tim .

 

Thế nhưng Tinh Tinh lắc đầu!

 

"Không ạ.

 

Đại Bạch thương nên sư phụ chữa khỏi, đó Tinh Tinh và Đại Bạch trở thành bạn của .

 

Các bạn động vật trong núi đều , còn tìm đồ ăn cho Tinh Tinh nữa, nhưng Tinh Tinh ăn thịt, nên các bạn tìm cho Tinh Tinh nhiều rau dại, sư phụ đều thành món ngon cho Tinh Tinh ăn hết !"

 

Tinh Tinh vô cùng vui vẻ, giọng tràn đầy sự phấn khởi khi kể về những chuyện ngày xưa.

 

Mẹ Mục và Mộ Liễu kìm lòng.

 

Nhóc con tuy sống trong núi nhưng chắc hẳn hạnh phúc.

 

Lần theo sư phụ xuống núi, rời khỏi nơi từng sinh sống, rời xa sư phụ nuôi nấng , trong lòng bé chắc hẳn buồn lắm.

 

 

Loading...