Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 35: Nhà ba sắp có thật nhiều người đến thăm nha
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tinh Tinh mới tìm thấy ba ba ngày thôi ạ, bây giờ con mới về bà nội đó."
Trước đó ba cũng với Tinh Tinh mà.
Nhóc tì dùng ánh mắt nhỏ xíu hỏi ý kiến ba.
Mục Thâm khẽ ho một tiếng: "Chuyện lát nữa ba sẽ với con ."
Dáng vẻ của Tinh Tinh thực sự khiến ba lớn ở đầu dây bên xót xa đến rụng rời chân tay, hận thể đem hết đồ đời dâng tận tay cô bé.
Quan trọng nhất là, bé con đáng yêu thế chính là nhà họ!
"Cháu ngoan, cháu đợi đó, bà nội đến tìm cháu ngay đây!" Mẹ Mục lúc thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, lòng nôn nóng phi ngay đến biệt thự của Mục Thâm.
Bà nhét điện thoại tay Ba Mục: "Ông cứ trò chuyện , quần áo đây.
Bảo bối chờ bà nhé, bà đến ngay đây."
"Vâng ạ, bà nội bái bai, Tinh Tinh đợi bà ạ." Nhóc tì ngọt ngào vẫy vẫy tay.
Mẹ Mục ôm lấy tim , xong , bà nỡ rời xa cục cưng chút nào!
để xuất hiện mặt cháu nội với hình ảnh đẽ nhất, bà đành nén đau thương mà rời .
Cầm điện thoại trò chuyện thêm một lát, Mộ Thiên Khải cũng chuẩn để qua đây, cuộc gọi tạm thời kết thúc.
Mộ Liễu lập tức não nề tưởng tượng một câu chuyện đẫm m.á.u kiểu: Mẹ của Tinh Tinh sinh cô bé nhưng cần, vứt cô bé trong núi sâu sư phụ nhặt về nuôi, bây giờ ngay cả sư phụ cũng cần cô bé nữa!
Trời ạ, một nhóc tì đáng yêu ngoan ngoãn thế mà cũng nỡ bỏ rơi, chắc chắn đám đó mù mắt hết mới cần Tinh Tinh!
Dáng vẻ nhỏ bé đó khiến trái tim Mộ Liễu tan chảy.
Sự chú ý của Tinh Tinh kéo , cô bé chớp chớp mắt, cất tiếng gọi mềm mại: "Cô ạ."
Nhóc tì nũng nịu gọi thêm một tiếng: "Ông nội ơi, Tinh Tinh ăn sủi cảo ạ.
Là Tinh Tinh tự gói những chiếc sủi cảo béo tròn đó, ba cũng ăn , giờ bụng con vẫn còn no lắm.
Ông nội ăn cơm ạ~"
Mục lão gia t.ử lộ rõ vẻ tiếc nuối mặt, nhưng , ông vẫn thể tặng quà cho chắt nội của .
Ông tìm xem nên tặng cái gì cho thật đây.
"Tinh Tinh ăn cơm ?
Gọi một tiếng 'ông nội' nữa cho ông nào."
Con oan ức quá mà!
Đại tỷ nhà họ Mục chẳng thèm để ý đến ánh mắt ủy khuất của em út nữa, dồn bộ sự chú ý lên Tinh Tinh.
"Bé con chờ cụ nhé, nhà sang thăm con ngay đây."
Mục An: "...
Đã bảo là đừng gọi Tiểu Tam mà!"
Nhóc tì khen thì nở nụ thật tươi.
Mộ Liễu ngạc nhiên Tinh Tinh, cô thắc mắc hỏi: "Vậy còn của Tinh Tinh con?"
Tinh Tinh: "..."
"Tiểu Tam, em chăm sóc Tinh Tinh cho , chị qua ngay đây."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đầu dây bên ngắt, bên Mục An cũng đang chuyện với chị đại.
Lúc nãy mãi chen , giờ thấy Mục Thâm tắt máy, Mục An liền ánh mắt đáng sợ của Mục Thâm mà đ.á.n.h liều bế Tinh Tinh chỗ khác.
Mục An: "..."
Nhóc tì nhảy xuống khỏi Mục An, bước đôi chân ngắn cũn chạy về phía Mục Thâm.
"Phụt..."
Mục Thâm: "...
Bây giờ trời tối ."
"Dạ ạ, Tinh Tinh là sư phụ nuôi lớn đó, sư phụ nên bảo Tinh Tinh tìm ba ạ."
"Có đáng yêu , lúc em thấy Tinh Tinh cũng thấy thật thể tin nổi.
Anh trai em mà sinh cô con gái đáng yêu thế á!
Thật khoa học chút nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-35-nha-ba-sap-co-that-nhieu-nguoi-den-tham-nha.html.]
Sao cứ cũng dính đạn thế , đúng là vô tội quá mà.
Đến khi Mộ Liễu ngắt cuộc gọi, gương mặt nhỏ của cô bé vẫn còn chút ngơ ngác.
Tinh Tinh vội lắc đầu: "Không trách ba ạ, hôm Tinh Tinh mới tới tìm ba mà, đó ba cũng sự tồn tại của Tinh Tinh ạ."
Nhóc tì trông quá ngoan, quá đáng yêu mà cũng quá đáng thương.
Mộ Thiên Khải hớn hở gật đầu: "Ăn ăn , Tinh Tinh gói sủi cảo cơ , giỏi quá."
Nhận lời đáp ngọt ngào của nhóc tì, Mục lão gia t.ử mặt mày rạng rỡ, hớn hở rời .
Ông chọn một bộ quần áo thật chỉnh tề để gặp Tinh Tinh.
Người phụ nữ đối diện bật thành tiếng, Tinh Tinh bằng ánh mắt dịu dàng.
Mục An bế Tinh Tinh chạy biến.
"Dù trời tối thì cũng qua gặp Tinh Tinh , đợi chúng qua đó sẽ tính sổ ."
"Chao ôi, Tinh Tinh thật ngoan, giờ cô mới đến sự hiện diện của con, nếu sớm hơn thì cô đến thăm con từ lâu ."
Trong lòng cô cũng chút oán trách em trai, cô con gái lớn thế mà cứ giấu nhẹm , nếu nhờ Tiểu Tam thì còn định giấu đến bao giờ nữa.
Mục lão gia t.ử đẩy Ba Mục , chiếm trọn tâm điểm màn hình, ông Tinh Tinh đầy hiền hậu: "Tinh Tinh thích cái gì, cụ mua cho con ngay."
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mộ Liễu Tinh Tinh càng thêm đồng cảm và thương mến.
Tinh Tinh tức giận phồng má, đôi mắt to trừng mắt Mục An đầy vẻ "hung dữ sữa": "Ba , cho chú ba ."
Tinh Tinh vung nắm đ.ấ.m nhỏ, phồng má cực kỳ nghiêm túc : "Tinh Tinh sợ ạ, con lợi hại lắm.
Chờ Tinh Tinh luyện võ giỏi , ai dám bắt nạt con là con đ.á.n.h trả hết!"
"Vâng ạ, Tinh Tinh ngoan lắm chạy lung tung , hẹn lát nữa gặp cụ nhé."
"Tinh Tinh đây, cô cả gặp con ."
Mục An giơ tay đầu hàng: "Được , !
Chú nữa, là chứ gì."
"Ba ơi."
"Tinh Tinh đừng sợ, con chính là tiểu công chúa của nhà họ Mục chúng .
Ai dám bắt nạt con thì cứ tới bảo cô, cô sẽ dạy dỗ kẻ đó giúp con.
Đặc biệt là chú út của con , nếu nó dám bắt nạt con thì con cứ bảo ba con xử nó."
Tinh Tinh vội xua cái đầu nhỏ và đôi tay nhỏ: "Dạ cần ạ, ba mua cho Tinh Tinh nhiều đồ lắm , Tinh Tinh cái gì cũng ạ."
"Ông bà nội, cả cụ và cô đều sắp đến nhà ba chơi ạ."
Nói xong, ông hiền từ Tinh Tinh: "Tinh Tinh đợi nhé, con sẽ sớm gặp cụ thôi, giờ cứ ở nhà ba chơi cho ngoan nhé."
Màn hình điện thoại cuối cùng cũng thuộc về Ba Mục, ông lườm Mục Thâm một cái, nhưng khi đối diện với đôi mắt to trong veo ngây thơ của Tinh Tinh, vẻ mặt nghiêm nghị của ông cũng dịu mấy phần.
Không ngờ, đứa em trai lạnh lùng như băng đá của cũng ngày một đứa trẻ lên tiếng bảo vệ.
Mục Thâm sa sầm mặt mũi, đột nhiên cảm thấy bài tập chuẩn cho tên nhóc vẫn còn quá ít!
Tinh Tinh: "???"
"Tối thì !" Lão gia t.ử quát lên một tiếng đầy khí thế, đó như sợ Tinh Tinh hoảng, ông hạ thấp giọng xuống.
Mục An: "...
Không chứ chị, em chọc gì chị ."
Nhóc tì bấm đốt ngón tay tính toán, oa, là nhà ba sắp thật nhiều đến .
Nói xong còn động tác kéo khóa miệng .
Bên , Tinh Tinh bế thì thấy một phụ nữ xinh , Mục An bế cô bé giới thiệu với đó.
Mộ Liễu liếc xéo một cái: "Cái tính nết lông bông của mà còn tự ?"
Mộ Liễu tức thì dâng trào bản năng , quyết định tìm Tinh Tinh ngay.
Tinh Tinh nhào lòng Mục Thâm, ngửa cái đầu nhỏ hỏi: "Ba ơi nhà sắp nhiều đến ạ, chúng cần chuẩn đồ ăn ngon để tiếp đãi ba?"
Mục Thâm bế nhóc con lòng .
Sau đầu quen và còn ngượng ngùng, giờ đây ông bế cô bé thuận tay hơn nhiều.
"Lấy hoa quả của con đãi họ ."