Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 32: Ba của con, ba ruột luôn đó~
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Mục An đầy rẫy sự hối hận, tự dưng nổi điên cá cược với mấy thằng ranh đó gì, sống yên ?
Mục Thâm thấy còn gì để nữa, liền trực tiếp rút điện thoại gửi cho một tệp tin.
“Bài tập về nhà thầy giáo giao cho chú, mấy cái nộp gửi hết máy chú .
Trong vòng hai ngày xong để kiểm tra.
Còn nữa, mái tóc của chú cũng cần nhuộm ...”
Nghe thấy thành đống bài tập trong hai ngày, Mục An như sét đ.á.n.h ngang tai, nhưng khi trai bảo cần nhuộm tóc, chút mừng rỡ.
Hàng loạt cảm xúc hiện lên mặt trong cùng một lúc khiến biểu cảm của trông phần vặn vẹo.
Mục An rưng rưng nước mắt, thầm nghĩ chẳng lẽ trai cuối cùng cũng thưởng thức vẻ của mái tóc ?
Chưa kịp thấy an lòng, Mục Thâm lạnh lùng bồi thêm một câu.
“Cạo trọc .
Thấy kiểu đầu của Tinh Tinh ?
Cứ thế mà theo.
Sau chỉ cần phát hiện chú nhuộm tóc thành mấy cái màu chướng mắt , thì cứ lấy kiểu của Tinh Tinh hiện tại chuẩn.”
Ừm...
trong nhà một cái đầu trọc nhỏ , thêm một cái nữa cũng chẳng .
Mục An: “............”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
là em vấn đề thần kinh mới nghĩ sẽ nương tay cho đứa em trai ruột !
“Dù đ.á.n.h chú cũng chẳng nhớ lâu, hôm nay đổi phương pháp khác .”
“Phù phù...
ngon quá mất, nhưng mà cũng nóng quá.”
Cắn một miếng, hai má cô bé phồng lên như sóc nhỏ, đôi mắt khẽ nheo , ăn uống trông cực kỳ ngon miệng.
“Oái!!”
Ba bảo cần quản nên Tinh Tinh ngoan ngoãn ăn bánh sủi cảo của .
Nói xong những lời lạnh lẽo, Mục Thâm định rời , nhưng khi đến cửa thì khựng .
Chẳng hiểu , cứ mỗi cái cục bột nhỏ ăn uống là thấy ngon miệng hẳn lên.
Mục An: “!!!”
Mục Thâm ăn một miếng sủi cảo “thương hiệu Tinh Tinh”, chạm ánh mắt mong chờ của đứa nhỏ, ánh mắt chợt dịu .
Viên đoàn t.ử Mục Thâm chằm chằm bằng đôi mắt lấp lánh, thấy hạ đũa gắp một chiếc sủi cảo trắng trẻo mũm mĩm lên c.ắ.n một miếng, ánh mắt nhỏ bé càng thêm mong đợi.
Tiểu Bạch Bạch lắc lắc cái đầu nhỏ, bước lạch bạch đầy phấn chấn xuống lầu.
Hôm nay sủi cảo ăn!
Tinh Tinh rửa sạch tay chân và mặt mũi từ sớm, đang ghế đung đưa đôi chân ngắn củn chờ đợi, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng ngó lên lầu.
“Dạ.”
Tinh Tinh tựa bàn ăn, bĩu môi nhỏ ngừng thổi , đợi đến khi nguội bớt mới c.ắ.n một miếng.
“Ừm, ngon lắm.”
“Ba ruột đó nha~”
“Dạ , Tinh Tinh còn kịp c.ắ.n miếng nào mà, tin ba , a~”
Sau đó, trong sự ngỡ ngàng đến hóa đá của xung quanh, xuống.
Tinh Tinh híp mắt , gật đầu lia lịa: “Con ba ơi.”
Vừa thoát khỏi nỗi buồn, Mục An mới sực nhớ mục đích đến đây.
Tinh Tinh: Oa!
Tóc của chú nhỏ sáng quá mất.
Ăn xong một chiếc sủi cảo, ánh mắt Tinh Tinh liếc lên lầu.
“Ba ơi, chú nhỏ vẫn xuống ạ?
Chú ăn cơm ?”
Nói xong dường như thấy vẫn đủ, Tinh Tinh ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ.
Tinh Tinh há miệng cho Mục Thâm xem, cái miệng tròn xoe còn dính chút dầu mỡ, hàm răng trắng đều tăm tắp trông cực kỳ đáng yêu, còn cả chiếc lưỡi nhỏ cong lên.
Ngồi xuống bàn ăn, Tinh Tinh thấy mặt ba một vết dấu môi đầy dầu mỡ, cô bé vội vàng rút một tờ giấy ăn giơ lên cao.
Ngồi bàn ăn, ánh mắt Mục An Mục Thâm đầy oán niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-32-ba-cua-con-ba-ruot-luon-do.html.]
“Ba mau ăn , trong cả sủi cảo do Tinh Tinh gói đấy, cái nào béo tròn nhất là do con gói đó.”
Thấy trai màng đến , chuyển tầm mắt sang Tinh Tinh.
Vừa vặn lúc Tinh Tinh cũng sang, hai lớn nhỏ bốn mắt .
Anh b.úng nhẹ cái trán nhỏ của Tinh Tinh một cái.
Đợi Mục Thâm xuống, cô bé vươn đôi tay nhỏ đẩy bát sủi cảo thuộc về Mục Thâm tới mặt .
“Ba của con, ba ruột luôn đó~”
Vừa xảy chuyện gì thế !!
Vành tai Mục Thâm ửng hồng, ánh mắt lảng tránh, nhưng biểu cảm vẫn tỏ bình tĩnh gật đầu.
Tinh Tinh càng vui hơn, nhe hàm răng sữa nhỏ xíu ngọt ngào: “Ba thích thì ăn nhiều nhé, Tinh Tinh gói nhiều lắm, ba ăn thật no thì cơ thể mới khỏe mạnh .”
Cô bé Tinh Tinh đá văng đôi dép lê nhỏ, chỉ đôi tất gấu trắng đáng yêu, hì hục trèo lên ghế, đặt tay lên vai Mục Thâm rướn hôn cái “chụt” lên khuôn mặt tuấn tú của .
Biểu cảm mặt Mục Thâm hề đổi, vẫn tiếp tục ăn sủi cảo trong bát.
“Ba cúi thấp xuống một chút ạ~”
như Mục Thâm , Mục An tự gào đau khổ trong thư phòng một hồi cũng lững thững xuống.
Nhìn cái đầu trọc lóc của Tinh Tinh, Mục An bỗng nảy sinh một niềm tin kỳ lạ, tâm trạng bỗng chốc hơn một chút.
“Hôm nay cạo đầu , hai ngày tới cứ ở đây mà cho xong bài tập mới về, sẽ rõ với ba .”
“Đừng quản chú , lát nữa tự khắc xuống thôi.”
“Ăn chậm thôi, ai tranh với con .”
Mục An: Đầu trọc!
Cái đầu trọc nhỏ trông đáng yêu thế, trai thế , cạo trọc chắc cũng vẫn thôi.
Nó dùng ánh mắt ngơ ngác trong phòng.
Có chuyện gì thế nhỉ?
Kêu t.h.ả.m thiết quá .
Lúc nãy ăn thì thấy miệng, quên mất là miệng trẻ con nhạy cảm hơn nhiều.
Quản gia và hầu trong phòng khách cũng chút thẫn thờ.
Vừa , tiểu thư Tinh Tinh là...
hôn thiếu gia !
Mục An nhắm mắt mở , chắc chắn là đang gặp ảo giác .
Trong phòng vang lên một hồi kêu la t.h.ả.m thiết, khiến Tiểu Bạch Bạch ngang qua sợ đến mức rùng .
Mục Thâm chỉ do dự một chút cúi xuống, để đứa nhỏ giơ tay lau sạch cho .
Mục Thâm vội vàng buông đũa, nâng cái cằm nhỏ của cục bột lên kiểm tra: “Có bỏng miệng ?”
Đứa nhỏ đặc biệt nghiêm túc dùng hành động để cho Mục An , đây chính là quan hệ cha con ruột thịt.
Thấy Mục Thâm xuống, cô bé vội vã vẫy tay chào đón.
Bên cạnh, Tiểu Bạch Bạch chổng m.ô.n.g lên hào hứng ăn sủi cảo trong bát của , chẳng còn tâm trí mà quản chuyện khác.
Mục Thâm liếc viên đoàn t.ử một cái, nghiêng sang.
“Ba, chỗ .”
Nói xong, “rầm” một tiếng đóng cửa .
Tinh Tinh đảo mắt liên tục, vẫn với tới mặt ba, cô bé quyết định tự vận động.
Mục Thâm còn gì thì Tinh Tinh vui , cô bé bĩu môi ôm lấy một cánh tay của Mục Thâm, nép đầy thiết.
Mục Thâm thấy đúng là mới buông cái cằm nhỏ của cô bé , tiện tay rút một tờ giấy lau miệng cho cô bé.
Cậu hoa mắt !
Chắc chắn là tỉnh ngủ, chắc chắn là !
“Ba mau cúi đầu xuống , Tinh Tinh lỡ hôn dính dấu môi dầu mỡ lên mặt ba , để con lau cho.”
“Không chứ, , con bé thật sự là con gái , con ruột luôn hả?”
Vừa cô bé cũng tự gặm một cái sủi cảo, nóng nên vội vàng thè lưỡi hà , bàn tay mũm mĩm quạt liên tục miệng.
Sau khi lau sạch xong, cô bé gắp một cái sủi cảo béo tròn từ bát sang bát Mục Thâm: “Ba ăn ạ.”
Tinh Tinh hành động mang cú sốc lớn nhường nào cho .
Những khác thì dám tin, còn Mục Thâm cảm thấy tâm trạng chút phức tạp.
một điều thể khẳng định, đó là chẳng hề ghét việc Tinh Tinh hôn chút nào.