Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 29: Cùng đàn Piano

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được." Giang Cẩm Thành xoa đầu em, hai đứa trẻ cùng chiếc ghế dài cây đàn piano và bắt đầu ăn.

 

Tinh Tinh ăn, đôi mắt nhỏ quên tò mò chằm chằm "gã khổng lồ" mặt.

 

"Anh Cẩm Thành ơi, cái là cái gì thế ạ?" Bàn tay múp míp nhấn thử lên phím đàn, một tiếng "đing đoong" vang lên khiến em vội vàng rụt tay .

 

"Đây là đàn piano, Tinh Tinh thấy bao giờ ?" Giang Cẩm Thành ăn xong bánh gạo nếp, từ túi áo lấy một chiếc khăn tay nhỏ, kéo tay Tinh Tinh , tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay trắng trẻo mập mạp cho em.

 

Nhóc con ngoan ngoãn để lau tay, đôi mắt như lưu ly chứa đầy ý .

 

"Em cảm ơn Cẩm Thành~"

 

Nghe tiếng cảm ơn ngọt ngào của Tinh Tinh, khuôn mặt nhỏ của Giang Cẩm Thành đỏ bừng, cúi đầu chút ngượng ngùng.

 

"Không...

 

gì."

 

Giang Cẩm Thành lau cho Tinh Tinh xong mới tự lau cho .

 

Lau sạch ngón tay, cất khăn , thấy cô em gái bên cạnh đang lục tìm gì đó trong chiếc cặp sách nhỏ.

 

Cậu thẳng lưng, khuôn mặt tinh tế xinh xắn đầy vẻ nghiêm túc, đặt những ngón tay lên phím đàn.

 

"Bốp bốp bốp..."

 

Tinh Tinh vỗ tay đến mức đỏ cả lòng bàn tay.

 

Cục bột nhỏ rụt tay , đặt thứ tìm trong cặp tay Giang Cẩm Thành.

 

Tuy nhiên, điều ngoài dự liệu của bà ngoại là cháu ngoại của bà chỉ do dự một chút gật đầu đồng ý.

 

Giang Cẩm Thành đặc biệt nghiêm túc khen ngợi: "Tay Tinh Tinh , Tinh Tinh cũng nữa."

 

Một chuỗi âm thanh trong trẻo, vui tươi vang lên.

 

Tinh Tinh quên luôn cả thứ đang tìm, ngước những ngón tay của Giang Cẩm Thành và cây đàn phát thanh âm tuyệt vời .

 

Cho đến khi Tinh Tinh xa, bé vẫn ôm chú mèo đen ở cửa theo lâu.

 

"Tiếc là sư phụ rời xa Tinh Tinh .

 

Trước đây còn gọi video, nhưng giờ lâu lắm thấy sư phụ.

 

Tinh Tinh nhớ sư phụ quá, bao giờ mới về tìm Tinh Tinh nữa."

 

Lúc về, Tinh Tinh đeo cặp sách nhỏ, vẫy vẫy đôi tay ngắn ngủn chào tạm biệt nhà họ Giang.

 

"Anh Cẩm Thành giỏi quá, thật đấy."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Được , đến chơi nhé." Bà Giang vui vẻ vẫy tay.

 

Tinh Tinh lắc đầu: "Không ạ, cái là sư phụ của Tinh Tinh đấy.

 

Sư phụ em giỏi lắm, nấu nhiều món ngon, chữa bệnh cho các bạn nhỏ động vật trong núi, những viên ngọc , còn dạy Tinh Tinh bao nhiêu là thứ nữa."

 

Khi nhắc đến Kỷ Uyên, ánh mắt nhóc con tràn ngập sự ngưỡng mộ và tự hào.

 

Tinh Tinh chân thành khen ngợi, em thực sự cảm thấy Giang Cẩm Thành đàn .

 

"Cháu chào ông nội, bà nội Giang ạ.

 

Chào Cẩm Thành."

 

Tinh Tinh bắt đầu đếm ngón tay kể lể về sự bụng của sư phụ , kể một hồi thấy nhớ .

 

"Đing đoong..."

 

"Tay Tinh Tinh cũng giống Tinh Tinh, nhỏ mập.

 

Chú quản gia còn gạt Tinh Tinh bảo em gầy, Cẩm Thành mới là gầy thật chứ."

 

Được khen, cục bột nhỏ vô cùng đắc ý: "Sư phụ cũng bảo Tinh Tinh là bé con xinh nhất, Cẩm Thành xinh thứ hai."

 

"Thế cháu luôn chơi cùng Tinh Tinh ?"

 

Tinh Tinh chơi ở nhà Giang Cẩm Thành hai ba tiếng thì quản gia đến đón.

 

Giang Cẩm Thành gật đầu: "Vâng, em ngoan lắm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-29-cung-dan-piano.html.]

Tinh Tinh gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng ạ ạ, Cẩm Thành đàn lắm luôn."

 

Cảm xúc của em bỗng chốc chùng xuống, cái đầu nhỏ lủi thủi.

 

"Không đau ạ, Tinh Tinh vỗ mạnh, tại tay em da mỏng quá, vỗ nhẹ một cái là đỏ ngay."

 

Giang Cẩm Thành đỏ mặt gật đầu.

 

Được Tinh Tinh khen đến mức mặt đỏ như rạng đông, Giang Cẩm Thành dời mắt xuống cổ tay .

 

Trên cổ tay trắng trẻo vốn trống giờ thêm một vật: một sợi dây đỏ, dây treo một viên ngọc nhỏ xinh xắn.

 

Về việc khen xinh , cục bột nhỏ chẳng hề thấy ngại ngùng, vì chính em cũng thấy xinh, chỉ điều là thấp thôi.

 

, bé vẫn xót xa nắm lấy bàn tay nhỏ của Tinh Tinh, chu môi thổi thổi.

 

"Meo~" Chú mèo nhỏ cũng cất tiếng kêu non nớt hưởng ứng.

 

Viên ngọc nhỏ màu tím đậm, thể thấy rõ ràng viên ngọc khắc một đóa hoa sen sống động như thật.

 

Tinh Tinh cảm thấy như thấy tiếng chim hót líu lo cửa sổ mỗi sáng, thấy những bông hoa nhỏ ngoài hiên, thấy tiếng nước nhỏ giọt từ kẽ lá...

 

Em Giang Cẩm Thành đầy mong đợi.

 

Nhận lời khen của Tinh Tinh, đôi mắt xanh của Giang Cẩm Thành tràn đầy phấn khích, khuôn miệng nhỏ cũng cong lên.

 

Tiếng đàn trong trẻo êm tai, giai điệu bé chơi tuy còn non nớt nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc.

 

Giang Cẩm Thành đàn cho Tinh Tinh vài khúc nhạc vui nhộn, bắt đầu dạy em tập đàn.

 

Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng giòn giã.

 

Người bà bưng hai ly nước trái cây ngoài một lúc cũng nhịn mà mỉm theo.

 

Bà ngoại Giang chút lo lắng Giang Cẩm Thành, sợ đứa trẻ từ chối việc đến trường.

 

Bà Giang thấy nhịn trêu chọc: "Em gái ngoan chứ?

 

Cháu thích chơi cùng em ?"

 

"Vậy cháu học thôi, chắc bố Tinh Tinh cũng đang tìm trường cho em , lúc đó bà sẽ hỏi thăm xem Tinh Tinh học ở , cháu cũng cùng ?"

 

Giang Cẩm Thành gật đầu, lắm chứ.

 

Cậu chỉ ước Tinh Tinh là em gái ruột của , để thể dạy em đàn, cùng em sách.

 

"Tay Tinh Tinh đau ?

 

Lần đừng vỗ tay nữa, đỏ hết cả kìa."

 

Lần bà ngoại Giang càng thêm rạng rỡ.

 

Tinh Tinh đặt bàn tay mập mạp của lên lòng bàn tay để so sánh.

 

Tinh Tinh nhe mấy chiếc răng sữa, hớn hở đeo món quà của lên cổ tay cho Giang Cẩm Thành.

 

"Cái tặng Cẩm Thành nè, thể đeo tay đấy, để em đeo cho nhé."

 

Móng tay cắt tỉa gọn gàng, trông mắt.

 

"Đừng sợ, sẽ cùng Tinh Tinh đợi sư phụ em về." Giang Cẩm Thành đặt tay lên bờ vai nhỏ của Tinh Tinh an ủi.

 

"Anh đàn cho Tinh Tinh thêm bài nữa nhé?"

 

Tay trắng và , lẽ do thường xuyên chơi đàn nên dù còn nhỏ, ngón tay dài hơn bạn bè cùng trang lứa.

 

Giang Cẩm Thành mân mê viên ngọc tím xinh hồi lâu: "Cái là Tinh Tinh ạ?"

 

Đợi Giang Cẩm Thành đàn xong và buông tay, đôi mắt trong veo của Tinh Tinh sáng lấp lánh , đôi má phúng phính nỗ lực vỗ tay tán thưởng.

 

"Được, bà sẽ hỏi cho cháu."

 

Giang Cẩm Thành đây sống ở nước ngoài, mới chuyển về nhà họ Giang gần đây thôi.

 

Ở bên , bố lấy lý do công việc quá bận rộn, thời gian chăm sóc và cũng lâu về thăm, nên họ gửi thẳng về đây.

 

Thêm nữa là nhóc con học nữa.

 

---

 

 

Loading...