Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 23: Tại sao Tinh Tinh lại thấp thế này nhỉ?

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thâm liếc đồng hồ, chín giờ rưỡi tối, khẽ vỗ cái đầu nhỏ của Tinh Tinh.

 

"Đi ngủ ."

 

Tinh Tinh lắc đầu, mắt vẫn dán tivi, cơ thể nép sát Mục Thâm.

 

"Con đợi ba cùng ."

 

"Ba sắp xong , con tự phòng ngủ ."

 

"Không chịu , ba cứ việc của ba , Tinh Tinh xem thêm một chút xíu nữa thôi là mà, nha ba~" Viên đoàn t.ử ôm lấy cánh tay Mục Thâm, đôi mắt sáng rực long lanh đầy khẩn khoản.

 

Mục Thâm: "............"

 

Trông giống kiểu sẽ nuông chiều trẻ con lắm ?

 

"Trước mười giờ ngủ."

 

"Hura!

 

Ba là nhất, Tinh Tinh siêu cấp thích ba luôn." Cái cục bột nhỏ vui sướng áp mặt cọ cọ lòng bàn tay .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Mục Thâm liếc cô bé một cái đầy hờ hững: "Ngồi cho hẳn hoi, dáng gì chứ."

 

"Sư phụ~" Tinh Tinh dụi dụi mặt .

 

Mục Thâm từ cao xuống cô bé đang ngủ say sưa, đột nhiên cảm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng còn đáng yêu nữa!

 

Ngay đó, khóe môi nở một nụ lạnh lùng.

 

"Bíp bíp..."

 

Quả nhiên, bảo trẻ con là sinh vật rắc rối nhất mà.

 

Chiếc điện thoại chắc là do sư phụ của cô bé đưa cho, Mục Thâm chằm chằm nó, ánh mắt tối sầm .

 

"Hừ..."

 

Nghĩ đến tình cảnh ở nhà, nhắm mắt , khó khăn lắm mới mở lời .

 

"Lần những lời như nữa, sư phụ cũng sẽ đau lòng lắm đấy."

 

"Sư...

 

sư phụ, ...

 

tại Tinh Tinh ngoan nên sư phụ cần Tinh Tinh nữa ?"

 

Loại màu sắc cùng những món đồ chơi lông xù thế , đây tuyệt đối bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của .

 

Kỷ Uyên mà xót xa vô cùng, đứa nhỏ đợi cả ngày, chẳng nhiều thời gian để trò chuyện cùng cô bé.

 

"Tinh Tinh đừng , sư phụ cần con, sư phụ thích nhất là Tinh Tinh mà, thể bỏ con chứ.

 

Chỉ là ba và trai của sư phụ đều đang bệnh viện, sư phụ chăm sóc họ.

 

Thời gian sư phụ sẽ bận, nên lúc nào gọi điện cho Tinh Tinh .

 

Nhiều nhất là một tuần thôi, đó sư phụ thể thường xuyên gọi điện cho con , nào?"

 

"Ba ơi~"

 

Cơ thể Tinh Tinh động đậy, xoay vùi cả hình nhỏ bé lòng Mục Thâm, đôi tay nhỏ túm lấy áo khiến cơ thể một nữa căng cứng.

 

Nhìn căn phòng biến thành một màu hồng phấn, thêm con thỏ bông trắng muốt to đùng giường, Mục Thâm cảm thấy vô cùng quen.

 

Mắt cô bé đỏ hoe, sụt sịt mũi cố gắng kìm nén tiếng .

 

Rõ ràng giây miệng còn gọi ba, giây tơ tưởng đến khác !

 

là đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ!

 

Anh thở hắt một , ngón tay kìm mà nhéo nhẹ cái má bánh bao của Tinh Tinh.

 

Mục Thâm bắt đầu việc, chỉ vành tai là ửng đỏ.

 

"Tinh Tinh, sư phụ với con một chuyện, lẽ...

 

mấy ngày tới sư phụ thể gọi video cho con ."

 

đặt xuống, cơ thể càng thêm cứng nhắc.

 

Đôi mắt trừng trừng dáng vẻ ngủ ngon lành của đứa nhỏ, chút nghiến răng nghiến lợi.

 

"Sư phụ!"

 

Dáng vẻ nghẹn ngào, cẩn trọng khiến lòng như tan chảy, huống chi là Kỷ Uyên, cưng chiều cô bé bấy lâu nay.

 

Anh vội vàng buông bỏ công việc trong tay, chút luống cuống đỡ đứa nhỏ dậy, bế lên đùi .

 

Thế nhưng, khóe môi đang nhếch lên của Mục Thâm bỗng chốc sụp đổ khi thấy cô bé gọi gì!

 

Đóng cửa phòng , bực bội day day sống mũi, cảm thấy bản hai ngày nay thật bình thường, nghĩ đến những chuyện .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-23-tai-sao-tinh-tinh-lai-thap-the-nay-nhi.html.]

Lúc chỉ hận thể ôm đứa nhỏ lòng như , nhưng giờ đây chỉ thể nhẹ giọng an ủi.

 

Đứa nhỏ uất ức lắm, bĩu môi vui.

 

Điện thoại liên tục phát tiếng bíp bíp, âm thanh khá lớn khiến Tinh Tinh mơ màng tỉnh giấc.

 

Cô bé dậy với đôi mắt ngái ngủ, đưa tay dụi dụi.

 

Kỷ Uyên bộ dạng thì bật : "Sư phụ sai , sư phụ sẽ gọi cho con sớm hơn, ?"

 

Viên đoàn t.ử vội vàng lắc đầu, cúi thấp đầu xuống, nghịch nghịch ngón tay lí nhí nhận .

 

Tâm trạng cũng theo đó mà bừng sáng lên.

 

Rõ ràng trong lòng vui, khóe môi cũng tự chủ mà nhếch lên, nhưng cha cứng miệng nào đó nhất quyết chịu thừa nhận.

 

Mục Thâm: "............"

 

Da dẻ đứa trẻ cũng mỏng quá , rõ ràng chỉ mới nhéo nhẹ một cái thôi mà!

 

Ông bố đang chột mặt đổi sắc, bế Tinh Tinh lên lầu.

 

Hừ, còn là nhất, lưu điện thoại của !

 

Mục Thâm giữ khuôn mặt lạnh lùng, tháo chiếc điện thoại đặt bên cạnh giường, đắp chăn cho Tinh Tinh rời .

 

"Thật...

 

thật ạ?

 

Sư phụ bỏ rơi Tinh Tinh." Tinh Tinh sụt sịt mũi, đôi mắt mọng nước Kỷ Uyên.

 

Nghe rõ là chiếc điện thoại nhỏ của đang reo, Tinh Tinh lập tức tỉnh táo hẳn, bao nhiêu cơn buồn ngủ đều bay biến sạch bách.

 

Đã cứng nhắc bế Tinh Tinh một hồi lâu, cơ thể mới dần dần thả lỏng.

 

"Dạ." Tinh Tinh thè lưỡi một cái ngay ngắn , sống lưng nhỏ thẳng tắp, hai tay đặt lên đầu gối một cách ngoan ngoãn.

 

Chiếc điện thoại nhỏ nhắn, trông như chế tác riêng cho Tinh Tinh .

 

Cái đồ nhỏ mọn chỉ giỏi lời ngọt ngào để dỗ dành thôi!

 

Chưa đầy mười phút , Mục Thâm đột nhiên cảm thấy nặng trĩu.

 

Quay đầu , viên đoàn t.ử nãy còn mạnh miệng bảo ngủ giờ đây nhắm nghiền mắt, đổ ập .

 

Đặt viên đoàn t.ử xuống giường, tháo đôi dép lê nhỏ xíu bằng lòng bàn tay của , sang chiếc điện thoại treo cổ cô bé bằng một sợi dây thừng.

 

Vừa mới mở máy, hình ảnh chiếu của sư phụ hiện giữa trung.

 

Lúc nãy Tinh Tinh cần cô bé, tim như thắt .

 

Mục Thâm khỏi lâu, màn hình chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng sáng bừng lên.

 

Nghe thấy lời , tâm trạng đang vui vẻ của Tinh Tinh bỗng chốc như dội một gáo nước lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt hẳn .

 

Tinh Tinh chọc chọc ngón tay: "Thật , thật Tinh Tinh cũng thể đợi mà.

 

Lúc nào sư phụ rảnh thì gọi cho con nhé."

 

Đứa nhỏ trong lòng tặc lưỡi một cái, miệng lẩm bẩm như đang gì đó.

 

Mục Thâm cái miệng nhỏ nhắn đang máy động, tò mò cúi xuống thử.

 

Anh dắt tay Tinh Tinh, nuôi nấng cô bé từ khi còn là một cục bột nhỏ đến tận bây giờ, từ lâu coi cô bé như con gái ruột thịt.

 

Nếu vì sự cố bất ngờ, nỡ xa rời cô bé chứ.

 

Vừa xem tivi miệng tươi rói, đôi mắt to tròn tràn ngập ý .

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo của Tinh Tinh khi buông tay xuất hiện hai vết đỏ nhạt.

 

"Còn bảo là trẻ lớn , ngủ còn gọi ba."

 

"Sư phụ, sư phụ ơi, Tinh Tinh nhớ lắm.

 

Sao đến giờ mới gọi cho con, con đợi cả ngày đó."

 

"Đã bảo con ngủ mà !"

 

"Sư phụ, Tinh Tinh sai , Tinh Tinh bao giờ những lời như nữa , đừng buồn nhé~"

 

"Con thật là." Kỷ Uyên bất lực cô bé.

 

"Tinh Tinh, con hỏi sư phụ là ăn thịt ?"

 

Viên đoàn t.ử buồn bã gật đầu nhẹ.

 

"Ba bảo là ăn thịt thì mới ch.óng lớn, mới cao như ba và sư phụ.

 

Tại Tinh Tinh thấp thế nhỉ."

 

Phụt~

 

 

Loading...