Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 22: Ba Mục ghen tị
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thì con đợi ba mà." Tinh Tinh nắm lấy ngón tay Mục Thâm, lẽo đẽo theo biệt thự.
"Ba việc mệt , ba đói ạ?
Tinh Tinh đ.ấ.m bóp vai đấy, đây con bóp cho sư phụ lắm, sư phụ khen con lắm luôn, ba Tinh Tinh bóp vai cho ba ạ~"
Cô bé phấn khích hỏi han ngớt.
Vào đến nhà, nhóc con như một chú ong nhỏ chăm chỉ, hì hục lấy dép trong nhà từ tủ giày cho ba, và cả cho chính nữa.
"Ba ơi, dép của ba ."
Bên cạnh đôi dép to màu xám đậm là một đôi dép hình chú thỏ hồng lông xù trông cực kỳ đáng yêu.
Mục Thâm cảnh tượng đó, chẳng hiểu ánh mắt trở nên dịu dàng hẳn .
Tinh Tinh xỏ đôi chân nhỏ dép, xoay kéo ba trong.
"Ba ." Nhóc con đẩy ba xuống, Mục Thâm nhướng mày, cục bột nhỏ gì nhưng vẫn chiều theo lực đẩy của cô bé mà xuống.
Sau đó thấy cô bé lon ton chạy đến chỗ cây nước đổ một ly nước, hai bàn tay mập mạp bưng ly nước tới.
"Ba uống nước ạ." Đưa nước tay Mục Thâm, Tinh Tinh đầy mong đợi.
"Vâng , Tinh Tinh ." Cô bé gật đầu lia lịa, nhưng vẫn bóp thêm một lúc nữa mới ngoan ngoãn xuống.
Thôi thì, nhóc con bóp vai cho, chuyện dâu tây kẹo thì cứ tạm gác .
"Từ mai Tinh Tinh ăn sớm thế nữa , con đợi ba về ăn cùng."
Trời tối, Mục Thâm đang việc thi thoảng phân tâm xem tình hình cô bé thế nào.
Thấy cô bé chăm chú tivi, cũng liếc mắt theo, thấy mấy nhân vật hoạt hình nhảy nhót đó, chỉ cảm thấy thật ngớ ngẩn, chẳng hiểu trẻ con thích xem cái .
Sư phụ thì tính là gì, mới là ba cơ mà!
Anh ngượng ngùng và quen thuộc mà một tiếng: "Ngoan."
"Ba ơi ba ơi, hai quả dâu tây to nhất nhất là Tinh Tinh để dành cho ba đó, con ăn mất ."
Mục Thâm nghĩ một lát xem Giang Cẩm Thành trong lời cô bé là ai "ừm" một tiếng.
Anh thản nhiên dùng hai ngón tay cầm lấy quả dâu tây lớn trong tay Tinh Tinh, ánh của cô bé, c.ắ.n một miếng.
Anh tận hai quả, còn là quả to nhất nhất, con gái đặc biệt để dành cho cơ mà!
Tinh Tinh chạy bưng hai quả dâu tây lớn lên, mỗi tay một quả.
"Không !
Cắn trúng lưỡi thôi!"
"Ba mau uống nước ạ!" Giọng cô bé càng thêm lanh lảnh.
"Tinh Tinh vốn dĩ định để dành cho sư phụ một quả, nhưng tiếc là giờ sư phụ ăn , nên Tinh Tinh cho ba hết luôn."
Tinh Tinh nhận ánh của ba liền chớp chớp mắt: "Ba ạ?"
Mục Thâm dáng vẻ ham ăn của Tinh Tinh mà trong lòng thầm .
"Ba ăn , cái ngon lắm luôn." Đôi mắt nhỏ của Tinh Tinh cứ dính c.h.ặ.t quả dâu, suýt chút nữa là chảy nước miếng, xem đúng là ngon.
Ánh mắt Tinh Tinh sáng rực, cái miệng nhỏ nhắn tròn trịa toe toét trông cực kỳ hạnh phúc.
Anh lấy ngón tay chạm nhẹ môi cô bé, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô: "Lau miệng ."
Ăn cơm xong, một lớn một nhỏ sofa, tivi vẫn mở, Tinh Tinh nép sát ba chăm chú xem hoạt hình, còn Mục Thâm lấy điện thoại xem một lát, lướt thấy bài đăng của quản gia vòng bạn bè.
" Tinh Tinh ăn cùng ba cơ." Cô bé lầm bầm vài câu, nữ hầu mang cho cô một ly sữa, cô bé liền đung đưa đôi chân ngắn, ôm ly sữa nhấp từng ngụm nhỏ.
Nghe nhóc con mở miệng là nhắc tới sư phụ, bỗng thấy khó chịu.
Lúc cô bé bưng đĩa dâu tây tới, xung quanh đều lo lắng phát sốt, may mà cô bé bưng qua thuận lợi.
Mục Thâm chằm chằm hai quả dâu tây to nhất, rạng rỡ nhất đĩa trái cây, so sánh với tấm ảnh quản gia đăng, trong lòng dâng lên một niềm tự hào kỳ lạ.
Cơ thể Mục Thâm cứng đờ trong chốc lát thả lỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-22-ba-muc-ghen-ti.html.]
Anh nuốt khan, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Tinh Tinh.
Mục Thâm giữ vẻ dè dặt khẽ gật đầu.
Cho đến tận tám giờ tối, quản gia mới "ranh mãnh" bưng một đĩa dâu tây lên.
Nhóc con cho quản gia ăn dâu tây, còn cả kẹo sữa nữa!
Nhìn giọng điệu khoe khoang của quản gia, ánh mắt Mục Thâm tối sầm , sang cục bột nhỏ bên cạnh.
Tinh Tinh: "........"
"Hửm?
Sao con ăn?"
Tinh Tinh non nớt trả lời: "Tinh Tinh ăn hẳn một bát mì to ạ, dì ngon lắm, bụng con căng tròn luôn.
Sau đó chú quản gia dẫn con và Tiểu Bạch Bạch tiêu hóa, thì gặp Cẩm Thành, ba ơi Tinh Tinh kết bạn với bạn mới đấy.
"Không gì!"
trông ba chẳng giống như là chuyện gì cả.
Sắc mặt Mục Thâm biến đổi, đưa tay che miệng .
"Có ba mệt , để Tinh Tinh bóp vai cho ba nhé, đây sư phụ mệt Tinh Tinh cũng thế nè, tối đến sư phụ ngủ ngon lắm luôn."
"Ừm."
"Ưm..."
"Ba thấy ngon ạ?" Tinh Tinh lập tức hỏi.
Tinh Tinh thấy dâu tây là đến hoạt hình cũng xem nữa, kéo kéo tay áo Mục Thâm đầy phấn khích.
Cho đến khi một cơ thể nhỏ bé mềm mại mang theo mùi sữa thơm mát tựa , một đôi tay mập mạp lúm đồng tiền đáng yêu bắt đầu bóp vai cho .
Mục Thâm đanh mặt , câu gần như rít qua kẽ răng.
Sau khi ăn xong, thấy nhóc con uống hết sữa, khuôn mặt hồng hào dính một vòng "ria mép" màu trắng sữa.
"Được , xuống xem tivi ."
"Không cần đợi ba, đói thì bảo dì Lưu nấu cho mà ăn."
Mục Thâm cảm thấy trái tim như thứ gì đó va chạm mạnh.
Chẳng qua chỉ là một viên kẹo và quả dâu tây thôi mà, chẳng thèm!
Dù nghĩ một cách cứng cỏi như , nhưng chuyện cứ quanh quẩn trong đầu suốt lúc việc.
Rõ ràng chỉ là những cử động nhỏ nhặt đơn giản, nhưng lúc trong lòng Mục Thâm như một luồng nước ấm chảy qua, mang theo cảm giác xót xa xen lẫn ngọt ngào.
Anh bao giờ nghĩ rằng sẽ một ngày, một "viên đoàn t.ử" mềm mại ở cửa, đôi mắt mong chờ đợi về nhà, dùng chất giọng sữa non nớt hỏi han xem ăn cơm , mệt ; còn tinh tế chuẩn sẵn dép lê và rót cho một ly nước ngay khi bước chân nhà.
Mục Thâm uống cạn ly nước Tinh Tinh rót, thức ăn trong bếp cũng chuẩn xong.
Cái bóng nhỏ cứ chạy chạy giúp bày biện bát đũa, nếu vì chiều cao hạn, chắc cô bé đòi xới cơm cho ba luôn .
Tiểu Noãn Noãn lưng ba, gần như bò lên vai , hì hục bóp vai cho ba, đôi bàn tay nhỏ nhắn thế mà cũng khá lực.
Tinh Tinh: "⊙▽⊙"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ba ơi ba thế!" Đứa nhỏ lo lắng bấu lấy tay .
Tinh Tinh ngoan ngoãn đón lấy, lau sạch miệng .
Làm xong việc, cô bé Tinh Tinh ngay ngắn bên cạnh Mục Thâm, đôi tay nhỏ chống cái cằm mũm mĩm ăn cơm.
"Thiếu gia, chứ?" Quản gia cũng dọa cho giật .
"Không ." Anh xua xua tay, đầu lưỡi đẩy nhẹ thành má.
Anh thực sự xem xem cái "sư phụ" là ai!
Súc miệng xong, Mục Thâm chằm chằm đĩa dâu tây, ăn sạch bách!
Đều là của hết, cái gã sư phụ gì đó cứ việc sang một bên mà hóng mát !