Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 21: Đoàn tử chờ ba về nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Cẩm Thành mong chờ gương mặt nhỏ của Tiểu Noãn Noãn, đem món socola thích nhất chia sẻ với em gái.
Tiểu Noãn Noãn tò mò : "Cái là kẹo ạ?"
Giang Cẩm Thành gật đầu: "Ừ, ngon lắm."
"Cảm ơn ~" Tiểu Noãn Noãn ngọt ngào cảm ơn.
Nhìn nụ mặt cô bé, Giang Cẩm Thành cũng tự chủ mà nhếch môi theo.
Em gái ngoan quá, lên cũng thật xinh!
Miếng socola Giang Cẩm Thành đưa cho Tiểu Noãn Noãn tình cờ là vị dâu sữa mà cô bé thích.
Cô bé bẻ miếng socola đôi, đưa một nửa cho Giang Cẩm Thành.
"Chúng cùng ăn ."
Giang Cẩm Thành mím môi , đôi mắt xanh tựa như hai làn nước mùa thu, trông càng thêm đẽ.
"Cảm ơn Tiểu Noãn Noãn."
Tiểu Noãn Noãn xua tay liên tục: "Không chi, chi, cái là Giang Cẩm Thành cho Tiểu Noãn Noãn mà, là Tiểu Noãn Noãn cảm ơn mới đúng."
Tiểu Noãn Noãn tặng quà cho Giang Cẩm Thành, nhưng phát hiện trong túi chẳng gì ngoài viên kẹo sữa định dành cho ba.
Cô bé đành dặn dò: "Giang Cẩm Thành, chờ một lát nhé, chú quản gia gọi đến cứu mèo con giúp ."
Nhóc con bước xuống từ vòng tay quản gia, hai "đoàn t.ử" nhỏ ôm một cái tách .
Quản gia bên cạnh giật giật khóe mắt, thằng nhóc tranh giành Y Tiểu Thư với ông đấy !
Sau khi mang thang đến đưa chú mèo xuống, Tiểu Noãn Noãn xổm xuống cạnh Giang Cẩm Thành, đôi mắt lúc thì cô bé, lúc con mèo.
"Mèo con đừng sợ nhé, ngoan nào."
Chú mèo nhỏ trong tay Tiểu Noãn Noãn vô cùng ngoan ngoãn, tiếng kêu cũng mềm mại cực kỳ.
"Meo!"
Giang Cẩm Thành bế mèo dậy, cả lẫn mèo đều cô bé với vẻ luyến tiếc: "Khi nào đến chơi với tớ?"
"Anh Giang Cẩm Thành ơi, ngày mai Tiểu Noãn Noãn đến tìm và mèo con chơi nhé."
"Được chứ." Cậu bé vui vẻ gật đầu như bổ củi.
"Anh Giang Cẩm Thành ơi, nhà ở thế?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau Tiểu Noãn Noãn thể đến tìm chơi cùng ?"
"Có, xa ." Giang Cẩm Thành chỉ tay về phía căn biệt thự cách đó xa.
Tiểu Noãn Noãn vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào tạm biệt Giang Cẩm Thành theo quản gia về.
Tiểu Bạch Bạch sát bên cạnh cô bé, đột nhiên đầu nhe răng với chú mèo nhỏ, đó càng dính sát Tiểu Noãn Noãn hơn, dáng vô cùng đắc thắng và hống hách.
Cuối cùng thì Tiểu Noãn Noãn vẫn là của nó, mấy cái đứa lông xù khác đều dạt sang một bên hết!
Hừ!
╭╮
Trở về nhà, Tiểu Noãn Noãn cứ quanh quẩn ở cửa, trông thấy bóng dáng quen thuộc liền reo lên:
"Ba ơi, Tiểu Noãn Noãn chờ ba lâu lắm ~"
Tinh Tinh kịp thời quát ngăn Tiểu Bạch Bạch đang quậy phá, chú mèo nhỏ rốt cuộc cũng yên tĩnh , nhưng lông vẫn dựng như lông nhím, cơ thể nhỏ bé run rẩy bần bật. Hai đứa nhỏ cùng sóng vai xổm một chỗ, chú mèo quả nhiên ngoan ngoãn tiến về phía Tinh Tinh.
Tinh Tinh chẳng hề sợ hãi chút nào, đôi mắt thậm chí còn sáng rực lên một cách đáng kinh ngạc. Hai đứa nhỏ rì rầm chuyện phiếm với , lâu vác thang tới. Chẳng cần Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành tay giúp sức, chú mèo nhỏ cứu xuống an .
Quản gia định tiến ngăn cản, nhưng sợ con mèo giật , vạn nhất nó nhảy dựng lên cào trúng Y Tiểu Thư thì , trong lòng ông lúc khỏi lo lắng khôn nguôi.
Mục Thâm mở cửa bước , Tinh Tinh như một quả pháo nhỏ lao đến ôm chầm lấy .
Cô bé lưu luyến đặt chú mèo trong lòng tay Giang Cẩm Thành, bàn tay mũm mĩm vuốt ve cơ thể mềm mại của chú mèo nhỏ.
"Sao ba vẫn về nhỉ~" Ngồi chiếc ghế nhỏ, Tinh Tinh dùng hai tay mầm non chống cằm, đôi mắt to tròn sáng long lanh chằm chằm về hướng chiếc xe của Mục Thâm rời lúc sáng.
"Là xe của ba!" Tinh Tinh vui sướng nhảy cẫng lên, mắt mở to hết cỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-21-doan-tu-cho-ba-ve-nha.html.]
Chờ xe dừng hẳn mặt, cô bé kiềm mà chạy ùa tới.
"Tiểu thư Tinh Tinh!"
"Nhà của em ở đằng kìa."
Quản gia híp mắt gật đầu: "Tiểu thư Tinh Tinh tới lúc nào cũng ."
Giọng non nớt ngọt ngào khiến cảm thấy vui vẻ, Mục Thâm cục bột nhỏ mặt, khóe môi khẽ nhếch lên, bàn tay lớn xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
"Sắp ." Quản gia liếc thời gian, nếu thiếu gia tăng ca thì chắc cũng sắp về đến nơi.
"Ơ...
nhà ba em ở bên , xa lắm ạ."
Cô bé chỉ thể tiếc nuối hiệu sẽ tặng quà đáp lễ cho bạn nhỏ.
Nhận câu trả lời, Tinh Tinh lập tức sang chuyện với Giang Cẩm Thành.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cùng ngoan ngoãn gốc cây, Tiểu Bạch Bạch dùng đôi chân ngắn cũn cỡn cào cào cây, cố gắng leo lên .
"Anh Cẩm Thành ơi, Tinh Tinh đón ba , bye bye~"
"Tiểu Bạch Bạch qua đây!"
Giang Cẩm Thành nhích gần Tinh Tinh hơn, hai cái đầu nhỏ sát rạt , cùng vuốt ve mèo.
Chú mèo nhỏ đang hoảng loạn lao thẳng về phía Tinh Tinh, quản gia sợ tới mức mặt mũi biến sắc.
Ông quan sát một lát thấy nguy hiểm mới thở phào nhẹ nhõm, buông tay áo xuống, thẳng , vẫn giữ nguyên phong thái của một vị quản gia già lịch lãm.
Chú mèo đưa xuống vẫn còn sợ hãi nên vùng vẫy dữ, trèo lên bế nó cào một nhát mu bàn tay.
Anh theo bản năng nới lỏng tay, chú mèo liền vật lộn rơi xuống đất.
Quản gia bước vài bước tới: "Tiểu thư Tinh Tinh, chúng thôi, thiếu gia sắp về , cô đón ?"
Giang Cẩm Thành bên cạnh phản ứng cực nhanh, nắm lấy cánh tay Tinh Tinh kéo về phía , đó xoay che chở cô bé lòng.
"Có ba về !" Thấy phản ứng của Tiểu Bạch Bạch, Tinh Tinh thoắt cái dậy, kiễng chân ngó nghiêng ngoài, nhanh ch.óng thấy một chiếc xe màu đen quen thuộc.
Giang Cẩm Thành theo ngón tay nhỏ của Tinh Tinh, đôi mắt càng thêm sáng rực.
Suốt dọc đường bộ về biệt thự, Tinh Tinh nhà ngay mà cùng Tiểu Bạch Bạch xổm cửa chờ đợi, mỗi khi thấy tiếng động nhỏ là vươn cổ ngoài.
Tinh Tinh chui từ lưng Giang Cẩm Thành, xổm xuống đất, tay cầm miếng cá khô nhỏ lúc nãy Giang Cẩm Thành dùng dỗ mèo lắc qua lắc .
Cậu bé ôm mèo, khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn thùng, chút vội vàng hỏi khẽ Tinh Tinh.
"Ngoan quá." Tinh Tinh xoa đầu nó, bế chú mèo nhỏ lên.
Hai cục bột nhỏ sát cánh bên , Tinh Tinh nhỏ với Giang Cẩm Thành.
"Vậy em gọi là Cẩm Thành ạ~"
"Ba về ạ?
Tinh Tinh đón ba."
Chú mèo đ.â.m sầm chân Giang Cẩm Thành bé lảo đảo, móng vuốt sắc nhọn còn bấu c.h.ặ.t lấy quần .
"Gâu gâu!" Tiểu Bạch Bạch thấy mèo thì phấn khích sủa hai tiếng lao tới, nhưng chú mèo tiếp đất Tiểu Bạch Bạch dọa cho sợ khiếp vía.
Tiểu Bạch Bạch bẹp lên hai mu bàn chân đang chụm của Tinh Tinh, cô bé chuyện thì lười biếng hé một bên mắt một cái nhắm nghiền .
Lời quản gia dứt, Tiểu Bạch Bạch thính tai thấy tiếng động cơ, nhanh ch.óng ngẩng cái đầu nhỏ lên.
"Meo~" Ăn xong miếng cá khô, chú mèo kêu lên một tiếng non nớt, dùng cái đầu nhỏ lông xù cọ cọ tay Tinh Tinh.
Giang Cẩm Thành mím môi định bế chú mèo, nhưng nhóc con nhảy xuống đất, mặt đầy cảnh giác gầm gừ với , khiến dám động đậy lung tung.
"Ngốc, đợi ba gì?
Có về nữa ."
Dù nhưng tâm trạng Mục Thâm rõ ràng là đang vui vẻ, quản gia mỉm , cũng bóc trần ai đó.
---