Quản gia bật : "Đây đào , nó tên là cherry, ngọt lắm, Y Tiểu Thư nếm thử xem ?"
Tiểu Noãn Noãn nửa tin nửa ngờ ăn thử một quả, đôi mắt bỗng tròn xoe.
" thật , chua tí nào luôn!"
Tiểu Noãn Noãn cảm thấy thật hạnh phúc, dâu tây món cherry ngon tuyệt , chỉ tiếc là sư phụ ở đây, nếu cô bé thể chia cho một ít .
Ăn vài quả, một bát mì chay bốc khói nghi ngút bưng lên.
Nhóc con ăn đến mức cái bụng nhỏ căng tròn, cuối cùng đành ngoài dạo cho tiêu cơm.
Cũng ăn đến mức bụng tròn vo như quả bóng là Tiểu Bạch Bạch.
Nhóc cũng tinh ranh lắm, mới theo Tiểu Noãn Noãn đến đây một ngày mà tự học chiêu nũng đòi ăn thầy tự thông.
Dì Lưu đầu bếp là cực kỳ yêu thích ch.ó mèo, Tiểu Bạch Bạch xinh xắn, chỉ cần cất tiếng kêu "ngao ngao" là dì Lưu mủi lòng cho nó ăn mấy miếng sườn non .
Kết quả là, Tiểu Bạch Bạch ăn đến mức no căng rốn!
Tiểu Noãn Noãn gọi Tiểu Bạch Bạch, hai cái "đoàn t.ử" lảo đảo lắc lư ngoài tản bộ.
Quản gia cùng để sẵn tiện giúp Tiểu Noãn Noãn quen thuộc đường xá nơi .
Họ cứ thế thong dong dạo, đôi mắt tinh của Tiểu Noãn Noãn chợt phát hiện phía xa gốc cây cổ thụ hình như đang .
Cô bé tò mò lên , liền thấy một chú mèo nhỏ đang kẹt cây, sợ đến mức run cầm cập.
Đó là một bé.
Cậu nhóc gốc cây, đang cố dùng cá khô để dụ chú mèo xuống, nhưng vấn đề là chú mèo đường xuống!
"Mèo con dám xuống , nó ăn cá của ."
Tiểu Noãn Noãn tới .
Cậu bé đang mải mê "dụ dỗ" mèo thấy giọng sữa non mềm mại thì lập tức thu hút sự chú ý.
Cậu nhóc đầu , hai "đoàn t.ử" nhỏ ngay tức khắc đối phương cho ngẩn ngơ.
Cậu bé mái tóc đen mềm mại bồng bềnh, nước da trắng như tuyết, ngũ quan mang nét phương Tây nhưng tinh xảo tựa như một tinh linh nhỏ.
Đặc biệt, thứ thu hút Tiểu Noãn Noãn nhất chính là đôi mắt xanh thẳm như đại dương của .
Nó giống như mặt hồ nước trong vắt phản chiếu bầu trời xanh, thuần khiết và tuyệt .
"Oa, trai quá mất!" Tiểu Noãn Noãn há hốc mồm tán thưởng.
Giang Cẩm Thành đột nhiên thấy lời khen ngợi từ một "tiểu đầu trọc" xinh xắn đối diện, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì thẹn thùng.
Tiểu Noãn Noãn bước tới mặt Giang Cẩm Thành, hai đứa trẻ bằng đôi mắt trong veo, tràn đầy sự ngưỡng mộ thuần khiết dành cho cái .
"Tớ tên là Tiểu Noãn Noãn, tớ năm tuổi , trai xinh ơi, tên là gì thế ạ~" Tiểu Noãn Noãn chằm chằm bé như thiên thần mặt, chủ động tự giới thiệu.
Giọng lanh lảnh và trong trẻo vô cùng.
Giang Cẩm Thành cũng ngước cái đầu nhỏ quản gia, mắt trợn tròn, biểu cảm khuôn mặt lúng túng kinh ngạc!
Y Tiểu Thư!
Chẳng lẽ...
Tiểu Noãn Noãn là con trai !!
"Tớ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-20-giang-cam-thanh.html.]
tớ tên là Giang Cẩm Thành, sáu tuổi ."
Bị Tiểu Noãn Noãn chằm chằm như , mặt Giang Cẩm Thành càng đỏ hơn.
Cậu cúi đầu "tiểu hòa thượng", mím môi hỏi nỗi thắc mắc trong lòng: "Tại tóc?"
Nói xong, vì kìm sự hiếu kỳ, đưa bàn tay nhỏ nhắn sờ lên cái trán trơn láng của Tiểu Noãn Noãn.
Tiểu Noãn Noãn cũng dùng cánh tay ngắn múp míp ôm lấy đầu : "Bởi vì Tiểu Noãn Noãn là tiểu hòa thượng mà, sư phụ là đại hòa thượng, nên Tiểu Noãn Noãn cũng là tiểu hòa thượng."
Giọng điệu còn chút tự hào!
"Giống mấy ông hòa thượng trong tivi hả?" Giang Cẩm Thành gật đầu vẻ hiểu.
Trong tivi cũng hòa thượng ?
Sao cô bé thấy nhỉ!
"Con mèo là của ạ?" Sau khi giao lưu ngắn gọn, Tiểu Noãn Noãn lên chú mèo đen trắng cây.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chú mèo con dùng móng vuốt bấu c.h.ặ.t lấy cây, lông lá dựng cả lên, há miệng kêu "meo meo" đầy t.h.ả.m thiết.
Giang Cẩm Thành chú mèo cây, giọng còn vương chút tủi : "Vừa nó leo lên chịu xuống, nó thích tớ ?
Tớ cho nó cá khô mà nó cũng chẳng chịu xuống."
Tiểu Noãn Noãn lập tức an ủi bạn mới quen: "Mèo con còn bé quá nên nhát gan đấy, cây cao thế nó dám xuống .
Trước đây Tiểu Bạch Bạch cũng leo lên cao xuống , nào cũng để Đại Bạch đến tha xuống đấy.
Không , để em trèo lên bế nó xuống cho."
Nói , Tiểu Noãn Noãn liền xắn tay áo chuẩn leo cây.
Hành động quản gia bên cạnh sợ hết hồn, vội vàng bế xốc Tiểu Noãn Noãn khi cô bé mới ôm lấy cây.
"Y Tiểu Thư của ơi, cô định dọa c.h.ế.t già đấy !"
"Sao thế ạ chú quản gia?" Tiểu Noãn Noãn bế lên vẫn còn ngơ ngác.
"Y Tiểu Thư, cô là con gái, còn nhỏ thế , thể leo cây cao như !"
"Không mà, Tiểu Noãn Noãn leo cây giỏi lắm." Nhóc con vô cùng tự tin.
quản gia nhất quyết chịu: "Vẫn là !
Nhỡ may ngã xuống thì thế nào."
Thấy vẻ mặt lo lắng của quản gia, Tiểu Noãn Noãn ôm lấy cổ ông, dụi dụi như mèo con, vô cùng hiểu chuyện : "Được ạ, Tiểu Noãn Noãn leo cây nữa, chú quản gia đừng lo nhé."
Quản gia cảm động thôi, đời đứa trẻ ấm áp, đáng yêu đến thế cơ chứ.
"Thế nhưng mà, mèo con..." Nhóc con chú mèo nhỏ đáng thương, cô bé thực sự cứu nó xuống.
"Chuyện cô cứ yên tâm, để bảo mang thang đến là ."
Quản gia liếc một cái, bé chắc là con cái nhà biệt thự bên cạnh.
Ông ngăn cản Y Tiểu Thư kết bạn mới, ông đứa trẻ nhà họ Giang đó phẩm chất khá .
Giang Cẩm Thành dắt tay Tiểu Noãn Noãn đến gốc cây, từ túi quần yếm của móc một miếng socola đặt bàn tay nhỏ trắng trẻo của cô bé.
"Cho ăn ."