Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 17: Ba ơi ba phải về sớm nhé
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:21:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến lúc ăn xong, điện thoại của Tinh Tinh vẫn bất kỳ phản hồi nào.
Bé con thất vọng tràn trề, lúc ăn uống chẳng còn tích cực như lúc đầu nữa, cứ chu môi mà chậm chạp nhấm nháp cho qua bữa.
Thấy cảnh , đôi mắt Mục Thâm càng thêm trầm xuống, còn quản gia và dì đầu bếp thì xót xa hết mức.
"Không ạ, bụng Tinh Tinh no căng !
Mọi xem , Tinh Tinh ăn nhiều thế , còn nhiều hơn cả ba nữa, bụng chứa nổi nữa ."
Tinh Tinh cũng nỡ để chú quản gia và dì Lưu lo lắng, ngược còn bắt đầu an ủi họ.
Bé tựa lưng ghế, vén một góc áo lên, để lộ cái bụng trắng nõn tròn vo vì ăn no.
Thớ thịt bụng nhỏ trông mềm mụp, đúng như cái tên của bé .
Cục bột nhỏ còn mở to đôi mắt đen láy hai đầy vẻ mong chờ.
Nhìn dáng vẻ của Tinh Tinh, quản gia và dì Lưu nhịn mà bật .
Mục Thâm thì mặt đen , đưa tay kéo áo Tinh Tinh xuống, che kín mít cái bụng của "cục bột" nào đó.
"Ra thể thống gì chứ!"
Thấy sắc mặt ba nghiêm nghị và khó coi quá đỗi, Tinh Tinh sợ hãi rụt cổ , đôi mắt đen tròn đầy vẻ đáng thương.
"Ba ơi~"
Tinh Tinh thấy sắc mặt ba chút đáng sợ, nhưng bé vẫn tự cổ vũ bản , ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, phồng má ấn ngón tay cái tí hon của lên ngón tay cái của Mục Thâm.
Bé phấn khích giơ Tiểu Bạch Bạch lên: "Chú quản gia ơi, ba 'ba' với cháu đúng ạ?"
"Ta đây, con ở nhà đừng chạy lung tung, thì bảo quản gia một tiếng."
Mục Thâm lạnh lùng liếc quản gia một cái, cúi đầu, thần sắc thoáng chút dịu dàng.
"Gừ gừ~"
Hai bên vui vẻ biệt thự, còn ở phía bên , Mục Thâm mặt mũi bình thản, chỉ điều...
tai đỏ bừng lên!
"Về , ba...
ba sẽ về sớm thôi."
"Hì hì...
Ba thừa nhận là ba của Tinh Tinh , Tinh Tinh vui quá mất."
Tài xế liếc gương chiếu hậu, cảm thấy mắt chắc vấn đề !
Tinh Tinh và quản gia nhà bao lâu thì đội ngũ trang trí đến để đổi phong cách phòng ngủ cho bé.
Nghe Mục Thâm sắp , đôi mắt lớn của Tinh Tinh lộ rõ vẻ sợ hãi và hoảng loạn, bé vội nhảy xuống ghế, "pạch" một cái ôm c.h.ặ.t lấy chân Mục Thâm.
Trong khi quản gia đang nén , Mục Thâm bực bội lườm một cái, quản gia lập tức tỏ vẻ thấy gì, nhưng đôi vai run bần bật bán ông.
Mục Thâm quét một ánh mắt lạnh lẽo qua, tài xế phía lập tức ngay ngắn, mắt nghiêm nghị thẳng, cứ như kẻ lén là .
Mục Thâm khẽ ho một tiếng thu tay , đồng hồ.
Thấy sắc mặt ba còn quá khó coi, bé lập tức ôm lấy tay Mục Thâm, cọ cọ cái mặt nhỏ lòng bàn tay , giống hệt một chú mèo con ngoan ngoãn, cọ đến mức lòng cũng tan chảy.
Nhìn "vật treo nhỏ" chân , biểu cảm lạnh lùng mặt Mục Thâm suýt thì vỡ trận, nháy mắt với quản gia: Mau bế về !
Quản gia cũng chẳng lên giúp, "cục bột nhỏ" đang đeo thiếu gia, ông mũi, mũi tâm, coi như thấy gì cả!
Mục Thâm: "..."
Mục Thâm chuẩn bước lên xe, Tinh Tinh cách đó xa, trong lòng như thứ gì đó va , dâng lên một luồng ấm áp khó tả.
Tinh Tinh vẫn buông tha: "Thế...
thế ba còn ạ?"
"Không ."
Mặt Mục Thâm đơ , ngón tay nhỏ xíu mà Tinh Tinh đưa , cảm thấy nhóc con đúng là gan tày trời, còn dám đằng chân lân đằng đầu nữa hả!
"Ba ơi, Tinh Tinh sẽ ngoan ngoãn lời mà~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-17-ba-oi-ba-phai-ve-som-nhe.html.]
Hai bàn tay một lớn một nhỏ đặt cạnh , nếu cái mặt đen xì của Mục Thâm thì đúng là một cặp cha con ấm áp.
"Tan sẽ về."
Tinh Tinh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng , Tinh Tinh để lộ bụng nhỏ nữa ạ."
Ngượng nghịu thốt chữ "ba", dám biểu cảm của quản gia và Tinh Tinh, nhanh ch.óng bước lên xe.
Lời lủng củng, nhưng quản gia hiểu rõ, mặt ông đến mức nếp nhăn hiện cả .
"Ngoắc tay ạ, ba về sớm thăm Tinh Tinh, nếu sẽ biến thành cún con."
Tài xế lén biểu cảm của Mục Thâm qua gương chiếu hậu, câu "ba" cũng thấy, trong lòng giờ vẫn còn đang chấn động đây.
"Thật ạ?
Vậy ba ngoắc tay , ai lừa Tinh Tinh là cún con."
"Gâu~" Tiểu Bạch Bạch há cái miệng nhỏ kêu một tiếng, kêu xong liền ngẩn ngơ, nó là ch.ó !
"Ba ơi, ba xòe ngón tay cái mà~"
"Con là con gái, vén áo mặt khác."
Dưới ánh mắt mong chờ của Tinh Tinh, Mục Thâm lạnh mặt xòe ngón tay cái .
Mục Thâm hít một thật sâu, đưa ...
một ngón tay!
"Y Tiểu Thư, ở đây nhiều bụi lắm, để bảo đưa tiểu thư vườn chơi nhé?"
Mục Thâm dậy, co ngón tay gõ nhẹ trán bé một cái.
Bàn tay mũm mĩm của Tinh Tinh lập tức ôm lấy cái trán gõ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tinh Tinh và Tiểu Bạch Bạch tò mò ở cửa một lúc thì quản gia bảo bế chỗ khác.
" đúng, thiếu gia xưng ba đấy, Y Tiểu Thư vui thế cơ ." Quản gia bế "cục bột nhỏ" lên.
Tiểu Bạch Bạch ở gầm bàn cũng rụt cái cổ nhỏ , ngoan ngoãn bên cạnh ghế của Tinh Tinh, đôi mắt tròn xoe đáng thương y hệt cô chủ nhỏ.
Ngoắc tay xong, Mục Thâm cầm áo vest ngoài, bé con Tinh Tinh lẽo đẽo theo tận cửa.
Cho đến lúc sắp lên xe, bé vẫn ôm Tiểu Bạch Bạch trân trân, ánh mắt tràn đầy vẻ luyến tiếc.
Xong xuôi, bé ngón tay cái đang nắm c.h.ặ.t của Mục Thâm mà thúc giục.
Thu hồi tầm mắt, lòng bàn tay , chính là bàn tay ngoắc với Tinh Tinh.
Nghĩ đến dáng vẻ nhóc con đang mòn mỏi chờ về, khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.
Sắc mặt Mục Thâm dịu đôi chút, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị dạy bảo Tinh Tinh.
Tinh Tinh cũng từ chối, vui vẻ đung đưa đôi chân ngắn.
Tinh Tinh chiếc xe đen dần xa, đầu , đôi mắt sáng rực như chứa cả bầu trời đầy .
Mục Thâm giữ bộ mặt lạnh lùng, nhanh ch.óng ngoắc ngón tay út với Tinh Tinh định buông , nhưng ngón tay nhỏ của bé quặp c.h.ặ.t lấy.
Mục Thâm: "..."
Cơn bực bội trong lòng ánh mắt đ.á.n.h tan mất một nửa.
Bé thật sự sợ ba sẽ bỏ mặc bé ở đây chạy mất, lúc đó Tinh Tinh trở thành đứa trẻ cha.
"Ba cần Tinh Tinh nữa ạ?" Cục bột nhỏ mắt rưng rưng, chu cái miệng nhỏ trông thật ủy khuất.
"Không , ."
Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu.
Bé tuy nhỏ nhưng và Tiểu Bạch Bạch ở đó sẽ phiền , nên lời cùng một nữ giúp việc vườn hoa phía .
Nữ giúp việc bế Tinh Tinh cảm thấy hạnh phúc đến phát điên.
Y Tiểu Thư chỉ trông mềm mại, mà bế lên còn mềm hơn, hơn nữa còn mùi sữa thơm dễ chịu.
Đến vườn hoa, Tinh Tinh xuống tự , nữ giúp việc luyến tiếc đặt cục bột nhỏ xuống đất.
"Cảm ơn chị ạ, cho chị ăn kẹo ."