Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 13: Noãn Đoàn Tử cùng ba chạy bộ buổi sáng
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:12:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng hồ sinh học của Mục Thâm vang lên đúng giờ, sáu giờ sáng mở mắt.
Mục Thâm một bộ đồ thể thao màu đen, vệ sinh cá nhân xong liền bước khỏi cửa.
Vừa bước , phòng ngủ phía đối diện truyền đến một tiếng "cạch" nhẹ nhàng.
Động tác xắn tay áo của Mục Thâm khựng , đôi mắt thâm trầm sang bên cạnh.
Cánh cửa mở một khe nhỏ, đó, một cái đầu trọc lóc lách ngoài.
Nhóc con phát hiện Mục Thâm đang ở cách đó xa, vì chiều cao hạn, hình tròn ủng cố gắng nhón chân, vươn cánh tay nhỏ xíu để với lấy tay nắm cửa.
Ái chà, cửa nhà ba to quá, tay nắm cửa cũng cao nữa.
Noãn Đoàn T.ử túm lấy tay nắm kéo về phía , tiếng "cạch" vang lên, cửa đóng .
Gót chân chạm đất, Tiểu Noãn Noãn há cái miệng nhỏ hồng hào thở phào một .
Noãn Đoàn T.ử tay nắm cửa với ánh mắt đầy oán trách, ướm thử với chiều cao của lắc cái đầu nhỏ thở dài.
cô bé vẫn ngoan ngoãn thẳng , dáng vô cùng nghiêm chỉnh, chỉ điều nụ ngốc nghếch mặt thật khiến nỡ thẳng.
"Ba ơi!" Tiếng gọi lanh lảnh vang lên, Tiểu Noãn Noãn ôm lấy đôi chân dài của Mục Thâm.
Trong lòng Mục Thâm nhất thời chút phức tạp.
Cô bé vội vàng dùng hai tay ôm lấy cốc, rạng rỡ như ánh mặt trời, ngọt ngào một câu: "Cảm ơn ba ạ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiểu Noãn Noãn lời Mục Thâm thì tròn xoe đôi mắt nhỏ.
Dù chỉ là một lời đáp đơn giản, nhưng Tiểu Noãn Noãn vẫn vui đến phát điên.
Tiểu Bạch Bạch cũng ngoan, dù cần dùng dây dắt cũng lững thững theo sát bên cạnh cô bé.
Bước khỏi cổng biệt thự Mục gia, Mục Thâm dẫn Tiểu Noãn Noãn dạo công viên.
Mục Thâm: "..."
"Vẫn là do Tiểu Noãn Noãn lùn quá ạ."
"Đứng đó, cũng ." Mục Thâm nhẹ nhàng xách nhóc con trở cho thẳng hàng, bước tới bình nước rót một ly nước uống, thuận tay rót cho cô bé một ly.
Đầu bếp của Mục gia là một dì việc nhiều năm, dì thói quen thức dậy của Mục Thâm nên đến từ sớm, lúc đang chuẩn bữa sáng trong bếp.
Mục Thâm gì thêm, bắt đầu dắt cô bé chạy bộ.
Tiểu hòa thượng lùi vài bước, ngửa đầu Mục Thâm.
"Tiểu Noãn Noãn dậy sớm chạy bộ, luyện võ, còn bài tập nữa ạ~"
"Ba ơi, Tiểu Noãn Noãn đường , ba cứ chạy , con chạy chậm lắm, Tiểu Bạch Bạch cùng ạ."
Ra khỏi cửa, Tiểu Noãn Noãn diện một bộ đồ thể thao màu trắng sữa, n.g.ự.c in hình một con chuột hamster đang ôm lấy bàn chân, tròn xoe mập mạp y hệt như cô bé .
Tiểu Noãn Noãn toét miệng càng thêm vui sướng, nhưng ánh mắt nhỏ bé đôi chân dài của Mục Thâm đầy vẻ ngưỡng mộ, ba bước một bước bằng cô bé chạy mấy bước liền.
Suốt dọc đường, Tiểu Noãn Noãn đều thấy tiếng chim ch.óc kêu ríu rít cây.
Hôm qua cô bé gọi mấy tiếng ba mà Mục Thâm chẳng hề đáp , hôm nay ba trả lời , Tiểu Noãn Noãn chỉ báo ngay tin vui cho sư phụ thôi.
Mục Thâm: "...
Con còn nhỏ thế , cần dậy sớm mấy việc đó ."
Thế là Mục Thâm dắt cô bé xuống lầu.
Mục Thâm liếc cô bé: "Không , dạo."
"Sau đến nơi lạ chạy lung tung." Mục Thâm nghiêm nghị dặn dò.
mà...
trông cũng đáng yêu thật.
Tiểu Noãn Noãn gật đầu: "Vâng ạ, Tiểu Noãn Noãn chăm chỉ lắm, lười biếng ."
"Ba ơi con khóa lễ sáng đây!" Chân Tiểu Noãn Noãn Tiểu Bạch Bạch lẽo đẽo theo , cô bé giơ cái tay nhỏ xíu vẫy vẫy Mục Thâm.
"Ba ba, ba thừa nhận ba là ba của con đúng ?
Tiểu Noãn Noãn vui quá mất!"
Tiểu Noãn Noãn chạy lạch bạch theo , tay nhỏ nắm lấy một ngón tay của Mục Thâm, tò mò ngắm xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-13-noan-doan-tu-cung-ba-chay-bo-buoi-sang.html.]
Mục Thâm nhóc con với gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn, cổ họng khẽ chuyển động, trầm giọng ừ một tiếng.
Mặc dù bạn đồng hành đó là một con sói con năng.
Tiểu Noãn Noãn còn kịp kinh ngạc vì chuyện ba cũng ngoài " khóa lễ sáng" thì mặt đưa tới một ly nước.
Thế là cô bé hớn hở bưng ly nước, nhấp từng ngụm nhỏ xíu.
Tiểu Noãn Noãn chớp chớp đôi mắt to, bấm đốt ngón tay trả lời bằng giọng mềm mại.
Nhóc con giống như cái đuôi nhỏ bám theo Mục Thâm, lúc ngang qua phòng Tiểu Bạch Bạch còn gọi cả sói con , khi xuống lầu, lưng Mục Thâm đến hai cái đuôi nhỏ.
Trẻ con chẳng đều nên ngủ nướng ?
Giống như mấy đứa cháu ngoại ở nhà Mục Thâm, lôi cũng dậy nổi, mỗi ngày học cứ như đày .
Đừng là cháu, ngay cả em trai đáng tin cậy của Mục Thâm mười mấy tuổi đầu mà vẫn cứ ngủ nướng như thường.
Mục Thâm thấy bộ quá trình đóng cửa của cô bé: "..."
Cho dù ba nghiêm mặt thì cô bé cũng chẳng sợ!
Tiểu Noãn Noãn vẫn còn đang sướng rơn vì chuyện lúc nãy, hì hì...
ba mới đáp cô bé kìa.
Sương mù buổi sớm vẫn còn khá dày, công viên trong khu biệt thự rộng, cây cối rậm rạp, hoa cỏ tươi , một hồ nước trong vắt, khí ở đây cực kỳ trong lành.
Lần đến lượt Mục Thâm kinh ngạc, Mục Thâm nhíu mày: "Ngày nào con cũng những việc ?"
Mục Thâm liếc nhóc con một cái.
Tiểu Noãn Noãn hổn hển chạy cùng ba một vòng, chạy quanh hồ một vòng tám trăm mét.
Điều khiến Mục Thâm ngạc nhiên là tuy nhóc con chạy chậm, nhưng một vòng mặt chỉ đỏ lên, mồ hôi cũng chẳng bao nhiêu.
Câu cuối cùng là cái quái gì thế!
Trông vẻ ngốc.
Mục Thâm khẽ tằng hắng, gỡ nhóc con đang bám dính chân , nghiêm mặt : "Đứng cho thẳng ."
Nhóc con thực sự vui, giọng như tẩm mật ngọt .
Tiểu Noãn Noãn gật đầu, thè cái lưỡi nhỏ : "Vâng ạ, Tiểu Noãn Noãn mà, vốn dĩ con chỉ định khóa lễ sáng trong vườn của ba thôi.
Vườn nhà ba to thật đấy, nhưng to bằng trong núi, Tiểu Noãn Noãn chạy thêm mấy vòng là ạ."
Mục Thâm tới dặn dò chuẩn bữa sáng và sữa cho cô bé, đó dẫn cô bé cùng ngoài.
Mục Thâm chút đỡ trán, ngốc thế , thực sự là con gái ?
Mục Thâm chạy chậm hơn bình thường gấp mấy , gần như là đang bộ, chỉ để chờ cái đôi chân ngắn ngủn phía .
"Sao dậy sớm thế?"
nhóc con dậy , Mục Thâm cũng thể đuổi cô bé về ngủ tiếp .
"Tiểu Noãn Noãn là trẻ lớn !
Sư phụ bảo thói quen rèn từ nhỏ, mỗi ngày rèn luyện thể để cao lớn khỏe mạnh, thể đ.á.n.h thắng mấy luôn đó ạ!"
Tiểu Noãn Noãn vẻ đặc biệt hưng phấn, cứ luôn miệng kể với Tiểu Bạch Bạch về chuyện lúc nãy cô bé gọi ba và Mục Thâm đáp .
Rõ ràng chỉ là một chuyện đơn giản, nhưng cô bé ghi nhớ đầy vui sướng trong lòng và chia sẻ với bạn nhất của .
Sau khi rõ là ai, mắt Tiểu Noãn Noãn lập tức sáng bừng lên.
Cùng lắm thì lát nữa về phòng gym tập luyện thêm một lúc .
Tiểu Noãn Noãn liền thấy phía một cao lớn sừng sững, suýt chút nữa thì đ.â.m sầm họ.
Chạy liên tục ba vòng, Tiểu Noãn Noãn bắt đầu đổ mồ hôi, thở hồng hộc, nhưng cô bé vẫn kiên trì chạy.
Con sói con bên cạnh chạy một lúc dừng một lúc, nhưng cũng thực sự chạy đủ ba vòng.
Sáu giờ rưỡi, công viên bắt đầu lác đác xuất hiện vài , hầu hết là những lớn tuổi mặc đồ tập võ, cầm kiếm, tay , đang tìm chỗ quen thuộc để chuẩn tập thái cực quyền.
Mọi khi đến là họ bắt đầu tập luyện, thế nhưng hôm nay, mấy cụ ông cụ bà đều chằm chằm cái "noãn đoàn t.ử" đang chạy bộ với vẻ mặt đầy thích thú!
"Chào ông bà buổi sáng ạ~" Chạy đến bên cạnh họ, dù mệt đến thở nhưng Noãn Đoàn T.ử vẫn quên lễ phép chào hỏi những lạ lớn tuổi .