Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 117: Mấy giờ dậy cơ chứ!
Cập nhật lúc: 2026-01-12 04:36:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Hân gật đầu: "Cũng đúng, thằng con cả nhà chị đúng là ít quá, bình thường cứ trưng cái mặt lầm lì, chị mấy chuyện thường ngày nó cũng chẳng thiết , suốt ngày chỉ vùi đầu công ty xử lý giấy tờ.
Cũng may Noãn Đoàn T.ử đến, cái đứa sống như cái máy đó cuối cùng cũng chút ."
Bà Tô đầy vẻ tán đồng : "Đừng nữa, Noãn Đoàn T.ử đúng là bảo bối ông trời ban cho chúng .
Xem kìa, con trai chị vì con bé mà đổi ít, thằng nhóc lười biếng nhà em cũng .
Trước đây đóng phim, mỗi ngày nó nhất định đủ thời gian nghỉ ngơi, nếu thì tính tình cáu bẳn lắm.
Lần thế mà chủ động yêu cầu đạo diễn dồn lịch để đóng một thể, em xong mà hết hồn luôn, chẳng dám tin đó là lời con trai ."
Hai bà bảo tài xế mang đồ về , mật cùng bàn chuyện trời đất, nhiều nhất vẫn là kể về chồng và con trai , đó dẫn theo con trai và cháu gái đến quán ăn riêng mà Bạch Nhược Yên nhắc tới.
Quán ăn riêng ở một nơi thanh tĩnh, là một tòa nhà hai tầng mang phong cách cổ xưa.
Sau khi trong, Bạch Nhược Yên xuất trình thẻ VIP, đó nhân viên mặc sườn xám dẫn họ hậu viện.
Hậu viện nhiều cây xanh cắt tỉa gọn gàng, cầu nhỏ nước chảy, đình hóng mát tinh xảo, trong viện thậm chí còn cả thỏ và mèo.
Noãn Đoàn T.ử thấy mấy đang cho mèo ăn.
"Mèo kìa, cả thỏ nữa!" Mắt Noãn Đoàn T.ử sáng rực lên, con bé buông tay Tô Diên chạy đến bên một con mèo Ragdoll đặc biệt xinh .
Con mèo Ragdoll đó dường như cũng thích Noãn Đoàn Tử, nó kêu "meo meo" dùng cơ thể cọ tay con bé.
"Ngoan quá , tên là Noãn Đoàn Tử, bạn tên là gì ?" Đây là đầu tiên Noãn Đoàn T.ử thấy mèo Ragdoll, nhan sắc cực phẩm của nó lập tức thu phục trái tim con bé.
Hai cái tai của nó dài như thỏ bình thường, ngược trông giống tai mèo, chỉ là so với tai mèo thì tai của chú thỏ dài hơn một tẹo, cũng hẹp hơn một chút.
Liễu Hân: "Em gái vẻ quen thuộc với chủ nhân quán ăn nhỉ?"
Tô Diên dọa cho thẳng dậy, ngoáy ngoáy lỗ tai: "Con cái gì?
Mấy giờ dậy cơ?"
"Tuy là ngoài ý , nhưng những nhóc tì cũng mang ít khách quen cho ông chủ đấy."
Noãn Đoàn T.ử Tô Diên bằng ánh mắt cực kỳ nghi ngờ: "Ba chắc chứ, Noãn Đoàn T.ử mỗi sáng sáu giờ dậy đều ngoài chạy bộ, luyện quyền, đó mới học đó nha."
Noãn Đoàn T.ử xổm ngay cạnh chú thỏ, thấy cái con nhỏ nhắn lên, con bé đưa một ngón tay chọc chọc cái bụng mềm mại của nó.
Cậu Tô Diên bằng ánh mắt như thể quen .
Chú thỏ lông xù xì, ngoại trừ lông quanh mắt màu đen, những chỗ khác đều là một cục trắng muốt, trông còn bằng lòng bàn tay .
"Meo~"
Tô Diên Noãn Đoàn T.ử chú thỏ chân, cảm thấy nếu con gái mặc bộ đồ thỏ sữa thì chắc cũng đáng yêu thành một cục như con thôi.
Tô Diên tự luyến: "Có lẽ nó nhan sắc thịnh thế của ba con cho mê mẩn ."
Á á á!!!
Cháu gái của họ quả thực quá đỗi đáng yêu, ngay cả động vật cũng thích đến !
"Ba ơi nó động đậy nữa ạ?" Noãn Đoàn T.ử mở to đôi mắt tò mò chú thỏ.
Tô Diên suýt nữa nhịn mà tung một cước đá bay , dám nghi ngờ nhan sắc của .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục An lấy một ít thức ăn cho mèo và cỏ xanh mà thỏ thích ăn mang tới.
Tô Diên một cái ghế đá, đôi chân dài chút gò bó co , đầu ngón tay kẹp mấy cọng cỏ xanh thong thả trêu một chú thỏ trắng quầng mắt đen đang nhảy nhót tới bên chân.
Hai trò chuyện về phía Noãn Đoàn Tử, Bạch Nhược Yên bảo nhân viên đặt phòng , bên ngoài cũng bàn ghế để nghỉ ngơi.
Mẹ Mục và Bà Tô đầy ý nhị, cả hai đồng thời rút điện thoại ghi khoảnh khắc .
Chẳng mấy chốc mang nước đến, hai phụ nữ thong dong nhâm nhi , tiện mắt ngắm Tiểu Noãn Noãn đang vui đùa cực kỳ phấn khích cùng lũ mèo và thỏ. Những chú mèo đưa đây đều tính khí thuần lành, tiêm phòng đầy đủ và cắt móng kỹ lưỡng, đảm bảo gây bất cứ tổn thương nào cho du khách.
Tô Diên và Mục An cũng bước tới, vài vây quanh.
Chú mèo tai cụp chẳng hề sợ hãi, chỉ là so với hai , nó vẻ thích quấn quýt bên Tiểu Noãn Noãn hơn hẳn.
"Không ngờ ngoài đời Ảnh đế bộ dạng như thế ."
Mục An tình cờ thấy, chỉ câm nín: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-117-may-gio-day-co-chu.html.]
Noãn Đoàn T.ử bắt đầu trò vui với chú thỏ nhỏ, chỉ vì khi cô bé chọc nhẹ cái thứ hai, chú thỏ khẽ cử động.
Đồ ăn ở đây đúng như lời Bạch Nhược Yên , ngon vô cùng.
Hai bà của Tiểu Noãn Noãn ăn uống vui vẻ ai nấy đều về.
Hai tiểu thiên thần với nhan sắc cực phẩm cũng cùng lúc chinh phục trái tim của những thực khách khác.
Ai thấy cảnh tượng cũng đều vẻ đáng yêu cho tan chảy.
Đàn thỏ vốn là quà của một bạn tặng bà chủ, ban đầu chỉ một con, ai ngờ nó m.a.n.g t.h.a.i T.ử Tử, đưa tới đây thì sinh một bầy, thế là bà nuôi luôn tại đây.
Bà Tô cũng kinh ngạc kém, vóc dáng nhỏ bé của Noãn Đoàn T.ử mà mỗi ngày đều dậy sớm chạy bộ !
Cháu gái còn nhỏ thế , liệu dậy nổi ?
Noãn Đoàn T.ử cất giọng trong trẻo lặp nữa: "Sáu giờ ạ, Ba Mục Thâm ngày nào cũng cùng Tiểu Noãn Noãn chạy bộ, ăn sáng xong thì đưa Tiểu Noãn Noãn đến trường.
Ba ơi, ba thể chạy bộ cùng Tiểu Noãn Noãn ?"
Tô Diên tức thì cảm thấy khó thở.
Sáu giờ!
Anh mà dậy nổi cái nỗi gì.
Bạch Nhược Yên kéo Mẹ Mục luyên thuyên: "Chủ quán là một cực kỳ yêu mèo.
Cô thấy cái sân mà chỉ để ngắm cảnh thì phí quá, nên mới nhận nuôi thêm vài chú mèo hoang về đây."
"Sao nào?
sở hữu nhan sắc thịnh thế, ý kiến gì ?"
Mục An thẳng tính đáp: "Anh trông cũng trai thật, nhưng vẫn thích vẻ của phái nữ hơn.
Chúng cùng giới tính, xin phép khen nhé."
Ngồi xe, Liễu Hân cứ thấy gì đó sai sai, chẳng Tiểu Noãn Noãn nên về nhà họ Mục với cô !
Ở phía bên , Bạch Nhược Yên vỗ n.g.ự.c, bế bổng Noãn Đoàn T.ử lên thơm một cái rõ kêu.
Tô Diên lười biếng trong xe: "Sợ gì chứ, ngày mai Tiểu Noãn Noãn thuộc về .
Đoàn Tử, mai ba đưa con học, vui nào?"
Chú thỏ nhỏ Tiểu Noãn Noãn chọc một cái như thể trúng định chú, bỗng chốc hình nhúc nhích.
Anh giơ nhành cỏ xanh lên cao một chút, chú thỏ liền thẳng dậy, hai cái chân nhỏ xíu ngừng quờ quạng vồ lấy nhành cỏ trong tay Tô Diên.
Thật ngờ tự luyến đến mức !
"May mà nhanh trí, thì Tiểu Noãn Noãn bế mất ."
Vì ngủ nướng, thấy cần thương lượng với Noãn Đoàn T.ử một chút: "Con còn nhỏ thế , dậy sớm chạy bộ gì cho khổ, ngủ sướng hơn ?
Mục Thâm đúng là ông bố mất nhân tính mà, sớm thế lôi con khỏi cái chăn ấm nệm êm !"
Tiếng kêu của chú mèo tai cụp cực kỳ nũng nịu, nó nhún chân nhảy lên đầu gối Tiểu Noãn Noãn, cái trán xù lông xinh xắn cụng nhẹ trán cô bé, cả hai trông đều vô cùng hạnh phúc.
Tô Diên nghiêng đầu đó, sợi tóc quấn quýt nơi đầu ngón tay xoay xoay, ánh mắt như mang theo tia sáng kỳ lạ.
Bạch Nhược Yên : "Ừm, quán là của một bạn ."
Tiểu Noãn Noãn lắc đầu: "Không ạ, là tự Tiểu Noãn Noãn dậy đó thôi.
Hồi ở núi Tiểu Noãn Noãn cũng dậy giờ , đó cùng sư phụ chạy quanh núi, còn luyện quyền nữa.
Sư phụ , Tiểu Noãn Noãn tuy còn nhỏ nhưng thói quen rèn từ bé, luyện quyền cũng bắt đầu sớm, như gặp kẻ , Tiểu Noãn Noãn mới thể đ.ấ.m một phát cho chúng đo ván luôn.
Con gái là học cách tự bảo vệ ạ."
Tô Diên: "..."
Đạo lý thì hiểu cả, nhưng quả thật chuyện "hành xác" đến mức !
Đây là đầu tiên Tô Diên cảm nhận sự đả kích đến từ sư phụ của Tiểu Noãn Noãn.