Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 11: Phòng ngủ của Tinh Tinh
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:12:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Thâm đưa Tinh Tinh rửa tay mới xuống.
Một lớn một nhỏ bước xuống lầu, bàn tay nhỏ của Tinh Tinh nắm lấy một ngón tay của Mục Thâm, thỉnh thoảng lén ngốc nghếch, khiến Mục Thâm liếc bé mấy .
Cái nhóc ngốc ?
Thức ăn bàn phong phú, khi Mục Thâm xuống, Tinh Tinh hì hục đẩy một chiếc ghế đến sát cạnh .
"Làm gì đó?" Mục Thâm chằm chằm Tinh Tinh.
"Con cạnh ba." Nói xong bé con leo lên ghế, chẳng cần quản gia bế lên, bé cừ khôi đấy nhé.
Sau khi ngay ngắn, Tinh Tinh nở nụ với Mục Thâm.
"Ba mau ăn ạ, chú quản gia và ăn ?" Bé nghiêng đầu thắc mắc hỏi.
"Tiểu thư, lát nữa chúng sẽ ăn ." Quản gia mỉm trả lời câu hỏi của Tinh Tinh.
"Chuyển hết đống đồ sang phòng khách bên cạnh phòng của tiểu thư ."
Quản gia: "!!!"
Tinh Tinh là do Mục Thâm bảo sắp xếp, mắt sáng rực lên đến đáng sợ, bé lạch bạch chạy đến bên cạnh quản gia, kéo ống áo ông, ngửa cái đầu nhỏ ông đầy mong đợi.
"Là ba trải giường cho Tinh Tinh ạ?
Ba thích Tinh Tinh đúng chú quản gia?"
Bên ngoài là ban công, đó trồng mấy chậu hoa cỏ chăm sóc kỹ lưỡng.
Ánh trăng hôm nay tròn, bầu trời đêm vô cùng đẽ, Phồn Tinh rực rỡ, qua cửa sổ sát đất thể thấy rõ mồn một.
Còn cả cảnh sắc bên ngoài nữa.
"Ba ơi món ngon lắm, ba ăn nhiều một chút thì cơ thể mới khỏe mạnh ."
Tuy nhiên, sàn nhà trải một lớp t.h.ả.m lông trắng muốt như tuyết, trông lạc lõng so với phong cách chung của cả căn phòng.
Hoa bé thấy trong núi đều là hoa dại, tất nhiên cũng loại , nhưng hoa ở đây giống với những gì bé từng thấy, đặc biệt là loại cắt tỉa và trồng riêng biệt, trông rực rỡ và mắt hơn nhiều.
"Dĩ nhiên là chứ." Quản gia lập tức đưa Tinh Tinh ngay, Tiểu Bạch Bạch vốn đang gặm một cái xương đồ chơi cũng lập tức bỏ mặc món đồ chơi mới, sải đôi chân ngắn chạy theo Tinh Tinh.
Ông thậm chí còn nghi ngờ mắt ảo giác, đưa tay dụi dụi mắt, nhầm!
Thiếu gia thật sự ăn !
Quản gia một một sói đang vui vẻ, trong mắt tràn đầy ý .
Tiểu Bạch Bạch nhảy tót chiếc tổ ch.ó sang chảnh của nó.
Trên mặt kính thở của bé mờ một chút, đôi mắt trong veo như Lưu Ly dường như cũng nhuốm màu Tinh Không.
Tinh Tinh xong lập tức vui mừng khôn xiết, hăng hái nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ.
“Vâng , cái sư phụ cũng , quá mất, còn thơm nữa.” Tinh Tinh chỉ chậu hoa lan ngoài ban công. Sư phụ tìm nhiều lan rừng mang về trồng ở phía nhà gỗ nhỏ của hai .
“Số t.h.ả.m lông đều là do thiếu gia dặn chúng chuẩn trong ngày hôm nay đấy ạ. Như tiểu thư Tinh Tinh lỡ chân ngã xuống sàn cũng thấy đau.”
“Nhiều hoa quá, thật đấy ạ.”
Tinh Tinh đặt đôi dép lê ngay ngắn ở cửa, đôi bàn chân nhỏ trắng nõn nà cứ thế bước thẳng trong.
Cô bé chẳng hề những chuyển biến tâm lý phức tạp trong lòng quản gia, lúc cô vẫn đang lâng lâng vui sướng vì Mục Thâm ăn miếng rau gắp cho, thế nên ăn uống càng thêm ngon miệng.
Quản gia : “Ngay sát vách là phòng của tiểu thư.
Chỉ là do đến gấp, tối nay đành tạm bợ một chút, chờ đến mai sẽ cho trang trí theo phong cách tiểu thư thích.”
Quản gia: “............”
Mấy ngón chân hồng hồng của cô bé co rụt , cọ cọ mặt t.h.ả.m, trông đáng yêu vô cùng, hệt như chính con cô bé .
Quản gia rạng rỡ hơn, ông tới cửa sổ sát đất, kéo rèm , ánh trăng lập tức tràn ngập phòng.
“Gâu gâu...”
Ông đổ cả mồ hôi hột.
Phải rằng thiếu gia vốn mắc bệnh sạch sẽ, cực kỳ ghét khác chạm đồ đạc của , huống chi còn là đồ ăn.
Phòng của Tinh Tinh ngay cạnh phòng ngủ chính của Mục Thâm, là căn phòng hướng đón sáng nhất chỉ phòng ông chủ.
Cách bài trí vốn dĩ cũng theo phong cách lạnh lùng của .
Sau khi quản gia dặn dò xong, bắt đầu bắt tay việc.
Tinh Tinh cũng lon ton chạy theo lên lầu, tò mò khiêng khuân , lắp lắp ghép ghép, chẳng mấy chốc căn phòng đổi diện mạo.
Quản gia đùa với Tinh Tinh một lát để cô bé trong phòng ngủ, còn thì lui ngoài.
Ngoài ban công cũng trải t.h.ả.m mềm như trong phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-11-phong-ngu-cua-tinh-tinh.html.]
Tinh Tinh vui sướng chạy ngoài, nhón chân những chậu cây cỏ đặt lan can.
Tinh Tinh “oa” lên một tiếng kinh ngạc, đôi môi nhỏ tròn xoe, áp sát mặt tấm kính cường lực, đôi mắt to tròn long lanh ngắm cảnh sắc bên ngoài.
Mấy ngón chân của Tinh Tinh tròn trịa như những viên trân châu nhỏ xinh, móng chân cắt tỉa sạch sẽ, gọn gàng.
Xong đời , thiếu gia sẽ đ.á.n.h tiểu thư Tinh Tinh đấy chứ?
Quản gia đang mải lo lắng lát nữa giải cứu cô bé thế nào, thì thấy Mục Thâm chỉ im lặng một thoáng, lẳng lặng gắp miếng rau trong bát lên ăn.
Tinh Tinh rón rén bước từng bước t.h.ả.m.
Tấm nệm bên trong êm ái vô cùng, nó lên đó lăn lộn mấy vòng, thích đến mức chẳng ngoài nữa.
“Vâng ạ, con sẽ cho ba càng thích con hơn nữa.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Tiểu thư Tinh Tinh đáng yêu thế , thiếu gia thể thích cho .
Cậu chỉ là cách bày tỏ tình cảm của mà thôi.”
Thật...
thật đáng ngưỡng mộ quá mất.
Ông lập tức ôm lấy trái tim , ánh mắt Tinh Tinh càng thêm phần phức tạp.
“Ha ha...
Cái cảm giác giống hệt như lúc giẫm lên Đại Bạch ạ.”
“Dạ, thì quá.” Tinh Tinh hỏi thêm nữa, cầm đũa tập trung ăn uống.
Cứ ăn thấy món nào ngon, cô bé gắp một ít bỏ bát cho Mục Thâm.
“Tiểu thư Tinh Tinh ngoài xem một chút ?”
“Tiểu Bạch Bạch ở chỗ rộng thế !”
Khẽ khàng khép cửa , ông xoay về phía phòng của Mục Thâm.
Tiểu Bạch Bạch cũng ở gầm bàn đang hì hục gặm nhấm đủ loại rau củ thơm ngon của , híp cả mắt vì sung sướng.
“Tiểu thư Tinh Tinh thích nơi ?”
“Gâu gâu...” Tiểu Bạch Bạch lăn đến chân Tinh Tinh, cô bé dùng đôi chân nhỏ nhắn của khẽ ấn ấn vài cái lên bụng nó.
“Đồ của Tiểu Bạch Bạch cũng là của Tinh Tinh mà.”
Tinh Tinh trợn tròn mắt.
Những món còn như chuồng ch.ó, khu vệ sinh đồ chơi đều thuộc hàng cực kỳ xa xỉ, đến ngay cả Tinh Tinh thấy cũng thầm ngưỡng mộ.
Căn phòng rộng, tông màu trầm là chủ đạo, từ giường ngủ cho đến rèm cửa đều toát lên vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng.
Cơm nước xong xuôi, Mục Thâm tiếp tục xử lý công việc, còn Tinh Tinh cùng quản gia ở lầu sắp xếp đồ đạc cho Tiểu Bạch Bạch.
Từ đây xuống là khu vườn của biệt thự, lúc thể lờ mờ thấy những khóm hoa đang đua nở.
Theo làn gió nhẹ, những đóa hoa đung đưa ánh trăng, như thể đang vẫy tay chào cô bé .
Quản gia cũng cởi giày theo, còn Tiểu Bạch Bạch thì phi thẳng luôn, dù nó cũng chẳng giày để mà cởi.
Tinh Tinh nhảy chân sáo mấy cái.
Nhắc đến Đại Bạch, cô bé bắt đầu thấy nhớ chúng .
Mục Thâm chằm chằm miếng rau đột nhiên xuất hiện trong bát .
Quản gia xổm xuống cho ngang tầm mắt với Tinh Tinh, đưa tay xoa xoa cái đầu trọc lóc nhẵn nhụi của cô bé.
Đám xung quanh đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Quản gia cho mua một loạt đồ dùng cho ch.ó, dĩ nhiên thức ăn hạt là vô dụng, vì Tiểu Bạch Bạch ăn loại đó, nó chỉ ăn thịt và xương.
“Tiểu thư Tinh Tinh, đây sẽ là chỗ ở của Tiểu Bạch Bạch nhé.”
“Con thể xem ạ?” Đôi mắt Tinh Tinh sáng rực quản gia, đột nhiên tràn đầy mong đợi.
Lúc , Mục Thâm đang cầm một tờ giấy xét nghiệm ADN, cửa sổ sát đất màn đêm ngoài , ánh mắt sâu thẳm trầm mặc.
Quản gia để ý thấy đầu ngón tay siết c.h.ặ.t tờ giấy đến mức trắng bệch, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t như đang kìm nén cảm xúc gì đó.
“Con bé thật sự là con gái , nhưng mà...
thể chứ.” Mục Thâm lẩm bẩm, đôi mày nhíu c.h.ặ.t như thể gặp một nan đề của thế kỷ.
đến đây, hôm nay thông báo với một chút về việc đăng thêm chương.
Tháng còn mấy ngày nữa, từ tháng sẽ bắt đầu đăng thêm, mỗi ngày hai chương để kiếm tiền chuyên cần, hi hi...