Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 106: Đôi chân ngắn chạy bộ
Cập nhật lúc: 2026-01-12 04:36:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chúng còn nhỏ, chạy mấy chị lớn là chuyện bình thường.
Mà kể cả chạy thắng thì cũng chạy từ từ thôi, cũng giữ thể diện cho các chị chứ, kẻo họ tức đến phát lên mất.
Cứ điềm tĩnh chạy theo tớ với Tinh Tinh là .
Đám T.ử T.ử lớp mầm non một chúng đều rộng lượng, tranh thua thắng bại với học sinh trung học gì.
Chúng đến đây để rèn luyện sức khỏe chứ thi đấu."
Có nhóc tì vẫn hậm hực lườm đám đang chạy phía : "...
nhưng họ bảo chân ngắn, chạy chậm như rùa !"
Giang Cẩm Thành thầm nghĩ đúng sự thật còn gì, nhưng ngoài miệng vẫn sức khuyên nhủ các bạn.
"Tuy nhỏ nhưng đại lượng, thèm chấp nhặt với họ."
Tinh Tinh gật đầu, hừ hừ hưởng ứng: " đó, thèm chấp, tuy nhỏ nhưng lòng rộng lớn bao la."
Chứ vì chân ngắn chạy nhé!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cuối cùng, sự thuyết phục luân phiên của Giang Cẩm Thành và Tinh Tinh, đám nhóc con còn sức lao lên nữa mà ngoan ngoãn chạy theo hai bạn nhỏ .
Hạ Y: "..."
Cái miệng nhỏ đúng là khiến yêu hận mà.
Dù đám nhóc cũng còn quá nhỏ, đây từng chạy như thế bao giờ, mới chạy nửa vòng bắt đầu thấy trụ vững.
Cái vẻ mặt xua tay đầy ghét bỏ của cô bé khiến các học sinh xung quanh nghiêng ngả, trong đó thiếu tế nhị nhất chính là Dương Nghị và Dương Hiểu Hiểu.
" thế, đúng thế, nhỏ nhưng lòng rộng rãi, thèm chấp với các ."
Trong đó cũng cả Dương Nghị và Dương Hiểu Hiểu nữa.
Cô Hạ thấy thế cũng , tình cảm giữa đám trẻ dường như càng thêm khăng khít.
Noãn Đoàn T.ử cũng lấy tay che miệng lén theo.
Được , đám con trai cũng ép bé nữa, tự chạy sang một bên chơi đùa.
Dương Hiểu Hiểu vỗ bốp một cái đầu bạn phát ngôn.
Thế là đám nhóc tì lượt sang Giang Cẩm Thành đang giữa đám con gái.
"Đằng ." Đám nhóc lập tức đổi hướng, đuổi theo bạn tên Kiều Vũ.
"Em cũng đá cầu." Mấy cô bé cũng giơ đôi bàn tay nhỏ xíu lên đòi tham gia.
"Lấp lánh, lấp lánh như tinh tú, đầy trời đều là những ngôi nhỏ..."
"Lại đây, đây, bắt !"
Hai bạn tung hứng quả bóng qua , cuối cùng Tinh Tinh dẫn theo các bạn nữ trong lớp cũng gia nhập cuộc chơi.
Cái nhịp bước chân quả thực chẳng khác gì đang dạo là bao.
Đám học sinh trung học chạy ba vòng về từ đời nào, lúc đang tập trung chờ thầy giáo tuyên bố giải tán, dứt lời là mấy chạy ngay về phía .
"Kiều Vũ, đón lấy!"
Khi dẫn đội, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cố ý kìm nhịp bước chân , thực tế cũng chỉ bằng tốc độ bộ hàng ngày, tốc độ khiến đám nhóc tì dễ dàng chấp nhận .
Thêm đó, Tinh Tinh còn dạy các bạn cách thở khi chạy, thế nên những nhóc tì vốn đang thở hồng hộc dần dần lấy nhịp thở bình thỉnh.
Có nhóc chạy thấy hết mệt, cái miệng nhỏ còn cất tiếng hát vu vơ, chính là bài hát vui tươi mà cô giáo dạy cách đây lâu.
"Tớ chơi."
Noãn Đoàn T.ử hít một thật sâu, chạy chậm rãi thở .
Sau vài như , đám nhóc bên cạnh cũng bắt chước nhịp điệu của cô bé, chạy một lúc cảm thấy còn mệt đau chân nữa.
"Chà...
Các nhóc con đang dạo hát hò đấy ?"
Dương Hiểu Hiểu dẫn theo mấy bạn nữ trong lớp cũng tham gia chơi cùng nhóm Tinh Tinh.
Cậu bé cũng mặn mà gì với mấy trò vận động .
Tinh Tinh chạy bên cạnh, cất giọng sữa gọi lớn.
Một đám Đoàn T.ử líu ríu đuổi theo bạn .
Còn mấy nam sinh phát ngôn lúc nãy thì đám nhóc cho đỏ mặt tía tai, chẳng phản bác .
Noãn Đoàn T.ử lanh lảnh đáp: "Em chị Hiểu Hiểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-106-doi-chan-ngan-chay-bo.html.]
"Các em còn nhỏ, chạy như là cố gắng lắm .
Nhìn xem lúc năm sáu tuổi đang gì, mà còn mặt mũi nào chế nhạo các em."
Noãn Đoàn T.ử giơ đôi bàn tay mập mạp: "Đá cầu ạ."
Giang Cẩm Thành: "..."
bạn cũng chỉ trêu đám nhỏ thôi, chẳng chạy nhanh lắm .
Chờ đám nhóc tì sắp đuổi kịp đến nơi, liền nhảy lên tung quả bóng trong tay xa.
Cậu nam sinh gãi đầu: "Thì tớ chỉ thế thôi mà."
"Xấu hổ, lớn tướng còn đòi thi chạy với đám T.ử Tử."
Cậu bạn tên Kiều Vũ nhảy lên bắt gọn quả bóng một cách dễ dàng.
Noãn Đoàn T.ử cùng các bạn nữ trong lớp đá cầu, nhảy nhót tưng bừng tràn đầy sức sống.
Dương Hiểu Hiểu lườm mấy bạn một cái: "Tinh Tinh, các em cứ từ từ mà chạy, mệt thì về nghỉ nhé."
" đó, đá cầu là trò của con gái, con trai là đập bóng cơ."
"Tinh Tinh, các em chơi đá cầu đập bóng gì ?"
"Sau các bạn thường xuyên chạy bộ cùng Tinh Tinh nhé, như sẽ dễ ốm .
Không ốm thì ba sẽ lo lắng nữa."
Đám nhóc tì hướng về phía mấy chị nãy mà mặt quỷ.
Hổ Đoàn hừ một tiếng: "Đá cầu gì ho , đập bóng mới vui kìa."
Hổ Đoàn tức quá, dùng ngón tay mập mạp chỉ bạn hét lớn: "Xông lên!"
Đường chạy của sân vận động dài bốn trăm mét, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành dẫn đám nhóc chạy hết một vòng dừng .
Thực cô bé vẫn chạy tiếp, nhưng nghĩ đến thể trạng của các bạn nên thôi.
"Xem kìa, các đều chạy nhanh hơn tụi em hẳn một vòng nhé." Một nhóm hi hi ha ha, đổi là một cái lườm tập thể từ phía đám nhóc tì.
"Hừ, thực tụi em thể chạy nhanh hơn nữa đó, nhưng Giang Cẩm Thành bảo , nếu tụi em chạy nhanh quá các nhè mất.
Đám T.ử T.ử dỗ dành 'đứa trẻ khổng lồ' , nên các cứ chạy nhanh nhé."
Cậu bé cứ đó em gái chơi đùa.
Một bạn bắt đầu hát, đó các bạn khác cũng hòa giọng theo.
Thế nên, khi học sinh trung học chạy thêm một vòng , liền thấy đám Đoàn T.ử nhỏ nhắn hát những khúc nhạc ngây ngô, cũng gì và nọ lắm.
"Ha ha ha...
Mấy cái chân ngắn , giỏi thì tự đây mà lấy !"
"Mọi đừng hoảng, thở theo nhịp của Tinh Tinh ."
"Được thôi, thôi, Tinh Tinh dẫn chúng chạy tiếp đó, tụi còn thể cùng hát nữa."
Lý Huân cầm bóng nhanh chân vắt giò lên cổ chạy, chạy hò hét khiêu khích.
Trong khi đó, quả bóng của đám con trai hất văng xa, một nam sinh cao lớn lớp của Dương Hiểu Hiểu nhặt .
Cậu kiêu ngạo giơ quả bóng lên xoay tròn đầu ngón tay.
Thực lúc nãy chạy tuy mệt một chút nhưng các bạn nhỏ đều thấy vui.
Trẻ con vốn dĩ luôn thích tụ tập cùng một việc gì đó như .
"Hổ Đoàn dẫn đuổi theo bóng , để chúng chặn lớn ."
Nói , đôi chân ngắn thoăn thoắt lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân của Lý Huân.
Đám nhóc còn cũng líu ríu vây quanh.
Lý Huân vướng chân nên ngã xuống đất.
Thế là đám nhóc tì càng dễ tóm hơn.
Một bé gái cực kỳ "hổ báo", phốc một cái lên bụng Lý Huân, suýt chút nữa nghẹt thở.
Giang Cẩm Thành lén lút chạy giúp Tinh Tinh ấn c.h.ặ.t c.h.â.n xuống.
Còn Kiều Vũ ở phía bên thấy đồng bọn của "sa lưới", lập tức ôm bóng la hét om sòm bỏ chạy.
---