Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 9: Nghi Thức Chiêu Hồn Và Cái Giá Của Sự Ngu Ngốc

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:35:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha Ngô Trung Kiều cứ mãi lưng Ngô Thu Thu.

“Chú cái gì thế?” Ngô Thu Thu nhịn cũng .

“Cái tên Ái Mạc , tới cùng cháu ?” Ông hỏi.

Ngô Thu Thu nén cái trợn mắt mặt lớn.

“Chú, , theo lời cháu , cứu sống Ngô Trung Kiều , là xem ở chú và thím đấy.”

“Được, .”

Hai vợ chồng chút thất vọng, nhưng mắt hết cách , chỉ thể theo Ngô Thu Thu.

Rất nhanh, nước sôi và cơm sống đều chuẩn xong.

Ngô Thu Thu nhét một nắm cơm sống miệng Ngô Trung Kiều đang hôn mê, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp hai má , kích thích tiết nước bọt.

Sau đó vỗ vỗ lưng để nhổ cơm trong bát.

Ở quê đun nước thường dùng ấm sắt, Ngô Thu Thu mở nắp ném cơm , cầm lấy một lá bùa vàng.

Tim thuộc Hỏa, ứng với ngón giữa, mà Mộc sinh Hỏa, thuộc gan, ứng với ngón trỏ.

Hai tay kết ấn, tâm hỏa bùng lên, đốt cháy lá bùa vàng, tro bùa tự nhiên cũng rơi trong ấm.

Cha Ngô Trung Kiều thấy đầu ngón tay Ngô Thu Thu sinh lửa, đều kinh ngạc đến ngây .

“Chú, đỡ dậy, để bóng in lên cửa.”

Ngô Thu Thu bóng đèn vàng vọt đỉnh đầu, cánh cửa gỗ ở quê.

Rất nhanh, bóng của Ngô Trung Kiều in lên cửa gỗ, Ngô Thu Thu xách ấm nước sôi qua, tưới thẳng cái bóng.

Chuyện khó tin là, bóng của Ngô Trung Kiều biến thành hai cái, hơn nữa còn chỉ về hai hướng khác .

“Một cái Tây Bắc, một cái Tây Nam.”

Lần lượt ứng với nhà thím Ngô và mộ thím Ngô.

“Có đèn dầu ?” Ngô Thu Thu đầu hỏi.

“Có.” Mẹ Ngô Trung Kiều vội vàng .

“Hai ngọn.” Ngô Thu Thu phân phó.

Cô thắp đèn dầu, đưa cho cha Ngô Trung Kiều mỗi một ngọn, đó nhét cho mỗi một cành liễu.

“Thím, thím khoác áo khoác của Ngô Trung Kiều , chú, chú tìm một đôi giày của Ngô Trung Kiều , hồn lạc , cần hai đích gọi về.”

“Đi gọi bây giờ?” Cha Ngô Trung Kiều vội vàng hỏi.

“Chú sát khí nặng, chú hướng mộ, thím hướng nhà thím Ngô, tới nơi , gọi ba tiếng ‘Ngô Trung Kiều, về nhà thôi’, đó , ba bước, gọi một tiếng.”

“Nếu cảm thấy đặt tay lên vai, đừng để ý, giả vờ như . Nếu gọi hai , chuyện với hai , cũng tuyệt đối thưa.”

“Điểm quan trọng nhất là, đầu, cũng chạy, càng quên gọi tên, nếu mang về thứ gì, cháu cũng chắc .”

Ngô Thu Thu một , uống một ngụm nước.

Dưới ánh đèn, sắc mặt hai ông bà già trắng bệch trắng bệch, hiển nhiên là sợ nhẹ.

“Còn một điểm nữa nhé, đừng để đèn dầu tắt đấy.”

“Vậy cành liễu là?”

Ngô Thu Thu tiếp: “Cành liễu là để đ.á.n.h , nếu thứ gì cản đường, đừng quan tâm là ai cũng đừng để ý, cứ quất là .”

Thấy biểu cảm hai ông bà chút sợ hãi, Ngô Thu Thu thể nhắc nhở: “Chú, thím, cháu hai sợ, nhưng mạng của Ngô Trung Kiều, trong tay hai , để xảy sai sót đấy.”

Nghe xong lời Ngô Thu Thu, nỗi sợ hãi mặt hai ông bà dần biến thành kiên định.

“Được, chú tin, chú mổ heo cả đời, còn sợ con cô hồn dã quỷ.”

“Đi , xem hai đấy.” Ngô Thu Thu vỗ vỗ vai họ, quạt cho dương hỏa cháy vượng hơn chút.

“Vậy cháu gì?” Mẹ Ngô Trung Kiều nhịn hỏi.

Ngô Thu Thu hất cằm về phía Ngô Trung Kiều: “Canh xác , bây giờ hồn phách định, mấy con cô hồn dã quỷ vất vưởng, sẽ nhân cơ hội nhập xác .”

“Vậy thằng Kiều nhờ cả cháu đấy bé Thu.”

Cha Ngô Trung Kiều xong, cùng vợ dứt khoát trong màn đêm.

Ngô Thu Thu thì lấy giày của Ngô Trung Kiều, đặt ở cửa theo hướng mũi giày trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-9-nghi-thuc-chieu-hon-va-cai-gia-cua-su-ngu-ngoc.html.]

Đây cũng là đang dẫn đường cho Ngô Trung Kiều.

“Chậc, thối hoắc.” Cô bịt mũi ghét bỏ .

Lại cửa lớn nhà họ Ngô, dán Môn Thần, cái thể ngăn cản cô hồn dã quỷ cửa, nhưng cũng sẽ khiến Ngô Trung Kiều dám về nhà.

Cô tìm hai miếng vải che Môn Thần , xách con d.a.o mổ heo của cha Ngô Trung Kiều cầm trong tay, chân trái xếp bằng, chân dựng lên, tay trái chống đất, tay cầm d.a.o đặt đầu gối.

Dáng còn gọi là dáng Chuyển Luân Vương.

Cô hồn dã quỷ ngang qua đều sợ đến mức chạy mất dép, ai cũng dám xông .

Lúc sợ hãi, dáng cũng thể tráng đởm (tăng thêm can đảm).

Cứ như qua một tiếng đồng hồ, vợ chồng nhà họ Ngô về, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên đường dọa nhẹ.

Ngô Thu Thu cũng hỏi họ gặp cái gì, chỉ thu hồi dáng , để họ .

“Con trai , rốt cuộc về ?”

Cha Ngô Trung Kiều hỏi.

Ngô Thu Thu gật đầu: “Chú, thím, hai vô cùng hảo, về .”

Sau đó chỉ chỉ đôi giày của Ngô Trung Kiều ở cửa: “Hai kìa.”

Hai định thần , liền phát hiện đôi giày của Ngô Trung Kiều mà tự động, giống như vô hình xỏ giày, từng bước từng bước về phía giường.

Bởi vì Ngô Thu Thu , họ cảm thấy sợ hãi, chỉ kích động vạn phần.

“Con trai cuối cùng cũng về .”

Đôi giày tới bên giường thì dừng .

Ngô Thu Thu tiến lên, giống như hướng về phía trán ai đó tát mạnh một cái: “Về mày.”

Ngô Trung Kiều giường tứ chi bỗng nhiên co giật mạnh một cái, chân giơ lên cao hạ xuống, khuôn mặt thông minh cho lắm , ngũ quan cũng đang chuyển động theo.

“Không , ngủ một giấc là khỏi.”

Ngô Thu Thu phủi phủi tay nhỏ, ngáp một cái.

Mẹ Ngô Trung Kiều xoa xoa tay: “Bé Thu, đa tạ cháu nhé, là, nghỉ ở nhà thím một đêm, mai hẵng về?”

Ngô Thu Thu , đây là tin tưởng cô, cô canh thêm một đêm.

cô là ai chứ? Ngô Thu Thu đấy!

Việc cần xong, việc thừa thãi tuyệt đối , trừ khi thêm tiền.

“Thôi ạ, cháu về nhà đây, còn nữa, ngày mai nhớ bảo Ngô Trung Kiều mang tiền tới cho cháu, bao nhiêu hai tự định liệu.”

Nói xong, Ngô Thu Thu sắc mặt hai vợ chồng , xoay trong màn đêm.

Cô lờ mờ bà ngoại qua.

Một khi nghề, thì quy tắc tuân thủ.

Ví dụ như tự định giá tiền, đưa bao nhiêu tùy ý gia chủ.

Nói thì, cô cũng coi như độc lập thành hai vụ việc, kiếm cũng ít.

Lần về nhà bình yên, thứ gì theo.

Có lẽ là chuyện hồi chiều, ít nhiều cũng chấn nhiếp đối phương.

Ngô Thu Thu cũng ngủ một giấc yên nhất trong mấy ngày qua...

“Ngô Thu Thu, Ngô Thu Thu, dậy .”

“Con sâu lười , bà còn ngủ ? Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g .”

Ngô Thu Thu đầu bù tóc rối bò dậy mở cửa: “Cái thằng dở , sáng sớm mày gọi hồn ?”

Ở cửa chính là Ngô Trung Kiều đầy m.á.u sống .

Ngô Trung Kiều khoanh tay: “Ông đây mang tiền tới cho bà, bà hỏa khí lớn thế gì?”

Ngô Thu Thu vuốt tóc, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, chìa tay : “Đưa đây.”

Ngô Trung Kiều gạt tay cô : “Đợi chút, mấy ngày nữa bà lên trấn giao hàng ?”

 

 

Loading...