Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 60: Cây Lau Nhà Thấm Uế Vật, Kẻ Nào Đụng Vào Kẻ Đó Chết
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời của Lâm Tân Mẫn, Ngô Thu Thu sững sờ.
Từ nhỏ cô thói quen tiểu đêm, càng đừng đến việc một đêm dậy mấy . Điều nghĩa là, nhà vệ sinh , căn bản là cô.
Thấy Ngô Thu Thu im lặng, Lâm Tân Mẫn cảm thấy mất hứng, bèn xoay tiếp tục ngủ, miệng còn lầm bầm: “Chắc là tớ mơ , tớ nhớ vệ sinh cuối cùng xong mãi thấy , nên lúc thấy từ bên ngoài trở về mới thấy lạ.”
Ngô Thu Thu để ý đến cô , thẳng đến nhà vệ sinh ở ban công, đẩy mạnh cửa .
Bên trong nhà vệ sinh đương nhiên là trống rỗng.
Mang theo một bụng nghi hoặc, Ngô Thu Thu leo lên giường. Vết thẫm trần nhà dường như lớn hơn một chút, nhưng mắt thường khó mà nhận sự đổi nhỏ nhặt . Đêm nay tiêu hao ít tinh thần lực, Ngô Thu Thu nhanh chìm giấc ngủ.
Cô hề , một đôi mắt dán c.h.ặ.t lên lớp kính cửa ban công, cứ thế chằm chằm cô suốt cả một đêm...
Ngày hôm khi Ngô Thu Thu tỉnh dậy thì là tám giờ sáng. Ký túc xá vắng tanh, đám Mao Thiến dường như rủ ngoài, và tất nhiên, bọn họ ăn ý mà gọi cô.
Ngô Thu Thu dậy rửa mặt, xuống lầu ăn sáng.
Kỳ quân sự ấn định ngày thứ ba khi khai giảng. Hôm nay cần lên lớp, vẫn còn thể chơi đùa một ngày. Ban cán sự thông báo chiều mai sẽ họp lớp.
Ngô Thu Thu rảnh rỗi việc gì , Tề Tịnh kéo dạo quanh trường và khu vực lân cận suốt cả ngày. Hơn nữa, sự dặn dò kỹ lưỡng của Tề Tịnh, cô bộ váy mới mà bạn mua cho.
Tề Tịnh còn kéo Ngô Thu Thu đến ký túc xá của , giới thiệu cô với các bạn cùng phòng. Đối với sự xuất hiện của Ngô Thu Thu, các đàn chị đều tỏ vô cùng hoan nghênh. Đối diện với một cô em khóa nhập học, trông "thuần khiết vô hại", các đàn chị kìm đôi tay ngứa ngáy, kéo Ngô Thu Thu một cuộc "cải tạo" nhan sắc.
Nói thật lòng, Ngô Thu Thu nền tảng . Cho dù đây cô luôn để mặt mộc, tô son điểm phấn, chỉ tùy tiện buộc tóc đuôi ngựa, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vẫn toát lên vẻ thanh thuần xinh .
Điểm Ngô Thu Thu nhận từ những bức ảnh thời trẻ của bà ngoại. Bà ngoại Lý Mộ Nhu thời trẻ là một đại mỹ nhân, chỉ tiếc là Ngô Thu Thu từng thấy ảnh của . nghĩ , chắc chắn cũng kém cạnh gì. Gen di truyền mạnh mẽ như , Ngô Thu Thu thể ?
Hiện tại các đàn chị "xào nấu" một hồi, vẻ thanh thuần giảm vài phần, nhưng nét tinh tế, sắc sảo tăng lên đáng kể.
“Tớ ngay mà, Thu Thu nhà chỉ cần trang điểm nhẹ một chút là thành đại mỹ nhân ngay.” Tề Tịnh cầm gương, nháy mắt hiệu.
Ngô Thu Thu sờ lên mặt , chớp chớp mắt: “Ừm, đúng là một đại mỹ nhân trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa.”
Tề Tịnh: “...”
“Đi thôi, đàn chị dẫn em lượn một vòng.” Tề Tịnh nắm lấy tay Ngô Thu Thu, kìm kéo cô khoe khoang khắp nơi.
Đi theo Tề Tịnh vui chơi, Ngô Thu Thu cũng quên quan sát các cửa hàng xung quanh, ghi nhớ địa chỉ để thể đến thêm kiếm chút sinh hoạt phí. Bây giờ khai giảng, cô chắc chắn thể nghề trát giấy nhân nữa, chỉ thể nghĩ cách khác. Còn về việc buôn bán "xem sự", thứ đó là khả ngộ bất khả cầu, dựa tiếng lành đồn xa...
Tề Tịnh sai, ngày hôm nay Ngô Thu Thu nhận nhiều sự quan tâm. Đại học là lứa tuổi rực rỡ nhất, ai che giấu cảm xúc. Vì , các nam sinh đều mạnh dạn đến xin phương thức liên lạc.
Ngô Thu Thu vốn cho, nhưng Tề Tịnh thì thầm tai cô: “Thu Thu, kết bạn , họ đều là khách hàng tiềm năng của đấy...”
Nghe , Ngô Thu Thu cảm thấy cũng lý. Cái gì quan trọng nhất? Mạng lưới quan hệ và tài nguyên mới là quan trọng nhất!
Thoáng cái mấy ngày trôi qua, kỳ quân sự đại học bắt đầu.
Lần , tân sinh viên đưa đến khu trường cũ để tập huấn, lý do là bên đó sân bãi rộng, yên tĩnh, sinh viên khóa đến quấy rối. Những năm , tân sinh viên tập huấn luôn vài thành phần cá biệt đến phá đám. Hoặc là lúc đang mồ hôi nhễ nhại thì ăn dưa hấu, hoặc là nháy mắt đưa tình với các nữ sinh, thậm chí kẻ còn "xuất sắc" hơn, đối diện húp b.ún ốc sùm sụp.
Thế là , đổi địa điểm!
Sáu chiếc xe buýt chở mấy trăm tân sinh viên thẳng đến khu trường cũ. Quy định chỉ cho phép mang đồ dùng sinh hoạt, một chút đồ ăn vặt cũng phép. Trước khi còn soát .
Điều khiến Ngô Thu Thu chút đau đầu. Như thì nhiều "đồ nghề" của cô thể mang theo. Nào là bùa vàng, tiền giấy, loan đao, nan tre... tất cả đều cấm. Thế là cô đành giấu Tiểu Ngốc Qua và một vật dụng thường dùng góc tường, định bụng tối đến sẽ trèo tường lấy.
Điều kiện ăn ở tại khu trường cũ kém hơn nhiều, phòng tám , giường tầng. Ngô Thu Thu vẫn phân giường tầng gần cửa sổ.
Giáo quan căn bản cho thời gian nghỉ ngơi, đến nơi thổi còi tập hợp ở sân vận động. Mở màn chính là nghiêm.
Thể lực của Ngô Thu Thu , thậm chí thể là kém. Cô cũng nhận thức điều và đang cố gắng cải thiện. Nếu còn thể gặp Hàn Uẩn, cô thậm chí học vài chiêu thức từ . Hàn Uẩn là tướng quân, chắc chắn từng cầm quân, võ công. Cô đối mặt với âm vật thì thuận buồm xuôi gió, nhưng đối mặt với sống thì bó tay chịu trói. Nếu chút võ phòng , cũng thể tự bảo vệ , đúng ?
Vì cô nghiêm túc. Dù mồ hôi nhễ nhại, dù khác than vãn, cô vẫn thẳng tắp, một lời oán thán.
“Hàng thứ hai, thứ ba đếm ngược, bước khỏi hàng!”
Ánh mắt giáo quan hướng về phía Ngô Thu Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-60-cay-lau-nha-tham-ue-vat-ke-nao-dung-vao-ke-do-chet.html.]
“Em lên phía , mẫu cho .” Giáo quan xong, các sinh viên khác: “Mọi hãy học tập bạn nữ , đừng chút khổ chút mệt là oán trời trách đất. Con học cách thích nghi với môi trường, đổi môi trường. Trừ bạn nữ , những khác thêm một tiếng nữa.”
Lập tức, tiếng than vãn vang lên càng lớn hơn.
Trong hàng ngũ, Mao Thiến Ngô Thu Thu đang thẳng tắp, đảo mắt khinh thường, nhỏ: “Giả vờ cái gì chứ?” Chẳng qua là lấy lòng giáo quan mà thôi.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua, kêu gào t.h.ả.m thiết chạy rửa mặt chuẩn ăn cơm.
Ngô Thu Thu đang xếp hàng thì đột nhiên từ phía đẩy mạnh một cái. Lực mạnh, suýt chút nữa cô ngã sấp mặt. Cô đầu , thấy mấy nữ sinh mặt.
“Mày là Ngô Thu Thu? Chỉ mày là màu mặt giáo quan thôi hả? Tao khuyên mày khôn hồn thì thành thật một chút, bớt cái thói thích chơi trội .”
Nữ sinh cầm đầu đưa tay chọc vai Ngô Thu Thu, hung hăng cảnh cáo. Trong đó, còn cả Mao Thiến.
Mao Thiến khoanh tay n.g.ự.c, mỉa mai: “Vịt con xí thì vẫn là vịt con xí, mày lên đại học cũng tẩy cái mùi chua loét của dân nhà quê . Bớt giả vờ mặt bọn tao, ?”
Bọn họ xong, một nữ sinh khác liền đưa chậu nước cho kẻ cầm đầu.
“Ào!”
Nước lạnh băng từ đỉnh đầu dội xuống, ướt sũng cả Ngô Thu Thu.
“Lần cho mày một bài học, cẩn thận một chút, ? Nếu thì chỉ đơn giản là một chậu nước .” Nữ sinh ném cái chậu xuống đất, vỗ tay, lạnh bộ dạng ướt như chuột lột của Ngô Thu Thu.
Mao Thiến hạ giọng : “Đừng ỷ việc chút nhan sắc mà màu. Đều là cùng phòng, tao cũng chuyện quá khó coi. Còn nữa, chuyện hôm nay mày mà dám mách giáo quan, tao đảm bảo mày sống nổi ở cái trường .”
Ngô Thu Thu đưa tay lau nước mặt. Xung quanh vang lên khá nhiều tiếng xì xào bàn tán. Những lời đe dọa của mấy nữ sinh cô đều rõ mồn một.
“Sao? Mày còn phục ?”
Ngô Thu Thu một lời, xoay buồng vệ sinh, cầm lấy cây lau nhà hôi thối, chọc chọc trong bồn cầu xổm. Sau đó cô , nhắm thẳng mặt nữ sinh mà chọc tới.
Cứ như đang lau nhà , cô hung hăng chà xát mấy cái lên mặt đối phương.
“Á!”
Xung quanh vang lên mấy tiếng kinh hô. Không ai ngờ Ngô Thu Thu dám như .
Mà Ngô Thu Thu cũng chẳng tha cho đứa nào, cây lau nhà thấm đẫm thứ nước hôi thối, cô quẹt lên mặt từng đứa một. Trong chốc lát, mấy ả la hét thất thanh, cả bốc mùi nồng nặc.
“Bắt nạt bà đây ? Các đủ tư cách ?”
Ngô Thu Thu chằm chằm khuôn mặt dính đầy uế vật của mấy kẻ .
Mao Thiến và đồng bọn tức đến run . Bọn họ ai ngờ Ngô Thu Thu dám phản kháng theo cách . Sao nó dám chứ? Mùi hôi thối khiến bọn họ gần như phát điên.
“Mày... con khốn , mày ở trường nữa ?” Nữ sinh cầm đầu, khuôn mặt vốn dĩ cũng coi là xinh xắn giờ vặn vẹo đến biến dạng.
Ngô Thu Thu xong, dùng cây lau nhà “rửa mặt” cho cô thêm nữa, nước bẩn văng cả miệng ả.
“Chuyện hôm nay, các dám mách giáo quan, bà đây đảm bảo ngày nào cũng dùng cây lau nhà hầu hạ các .”
Ngô Thu Thu đem lời đe dọa trả nguyên vẹn cho bọn họ. Cô ném cây lau nhà xuống, rửa tay rửa mặt, thản nhiên đến nhà ăn. Cô sẽ vì mấy kẻ mà bỏ bữa. Lương thực quý giá lắm đấy!
Mao Thiến và đồng bọn thấy bộ dạng như chuyện gì xảy của Ngô Thu Thu thì tức đến run . Bên cạnh còn bạn học chỉ trỏ, càng khiến bọn họ cảm thấy còn mặt mũi nào. Rõ ràng bọn họ đến để cảnh cáo Ngô Thu Thu, kết quả rước nhục .
Cả đám che mặt vội vàng tìm đồ dùng cá nhân để tắm rửa, bữa cơm coi như bỏ lỡ ... Phải rằng, khu trường cũ cấm mang đồ ăn vặt, tiêu hao thể lực, cơm ăn thì cứ xác định là đói mốc mồm.
liên quan quái gì đến Ngô Thu Thu chứ.
Cây lau nhà thấm uế vật, kẻ nào đụng kẻ đó c.h.ế.t.
Hừ.