Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 58: Người Thừa Ra Là Ai?

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu bảo Tề Tịnh lên lầu, và nhét một lá bùa tay Tề Tịnh, dặn cô mang theo bên .

nhớ kỹ bộ dạng của kẻ .

Cô tay tấc sắt ?

Không, cô còn con d.a.o rựa của bà ngoại để .

Trước đây cô luôn cẩn thận, gặp chuyện tuyệt, cắt đứt con đường đầu t.h.a.i của ma quỷ, cô cũng sẽ gánh chịu nhân quả to lớn.

bây giờ chúng nhắm đến những xung quanh cô.

Nhân quả là cái gì?

Mẹ nó là Thi Thai , còn sợ nhân quả quái gì nữa.

Khô m.á.u với nó.

Ngô Thu Thu tự lên tầng hai, đến phòng ký túc xá nơi chậu hoa rơi xuống.

Bên trong là mấy chị khóa , tưởng Ngô Thu Thu đến để hỏi tội.

“Em gái , chậu hoa chúng chị rơi , nó tự rơi xuống đấy.”

chúng chị cũng nên xin em.”

Ngô Thu Thu quan sát phòng ký túc xá của các chị khóa .

Trang trí ấm cúng, tràn đầy thở của con gái.

Trước mặt cô là một chị khóa , giường hai , bàn máy tính hai , lúc , cả bốn đều về phía cô.

Ánh mắt khác .

Chỉ bàn máy tính chiếc giường cạnh cửa sổ bên trái, còn một đang mặt máy tính, cúi về phía như đang gì đó.

Và góc độ cũng che khuất khuôn mặt của đó.

“Em gái, em gái?” Chị khóa thử chọc Ngô Thu Thu đang ngẩn .

Nhìn gì ? Không nhúc nhích.

“Các chị ơi, phòng ký túc xá của các chị đủ ?” Ngô Thu Thu về phía vài bước.

Chị khóa bất giác nhường đường.

“À, đủ , ?”

“5 ?” Ngô Thu Thu đến gần vị trí cạnh cửa sổ bên trái.

Cô gái đó vẫn hề động đậy, vẫn cúi đầu vẽ gì đó laptop, mái tóc dài che khuất khuôn mặt, phần còn đều xõa bàn máy tính.

Ngô Thu Thu qua, cuốn sổ tay trống , là những nét vẽ nguệch ngoạc.

Những nét vẽ đó liền khiến sinh lòng phiền muộn.

Nghe lời của Ngô Thu Thu, mấy chị khóa .

Người mặt Ngô Thu Thu ngập ngừng : “Bốn, bốn mà?”

Điều kiện ở ký túc xá của trường tệ, đều là phòng bốn , còn trang bàn máy tính.

Ngô Thu Thu phòng ký túc xá của họ 5 , điều khiến tê cả da đầu.

Mấy trao đổi ánh mắt.

Trong lòng thầm đếm.

1, 2, 3, 4… 5.

“A!?”

Chị khóa sợ hãi hét lên.

Vừa họ suốt chuyện, bốn chuyện về những chuyện thú vị trong kỳ nghỉ hè, mỗi đều , đều là những khuôn mặt quen thuộc.

Không ai phát hiện lượng đúng.

Điều giống như một môi trường quen thuộc, những quen thuộc, trong lòng đều mặc định là chỉ mấy , nên ai cố ý đếm xem trong ký túc xá bao nhiêu .

từ khi nào, phòng ký túc xá của họ thêm một ?

Tất cả đều lạnh sống lưng, thừa đó, là ai?

Mà Ngô Thu Thu đến lưng cô gái đó.

Mọi nuốt nước bọt, một ai lên tiếng.

Ngô Thu Thu kẹp một đồng tiền trong lòng bàn tay, vỗ lưng đối phương.

“Ai ?”

Cô gái dường như giật , , tháo tai , ánh mắt chút mơ màng.

Thấy là Ngô Thu Thu, càng mơ màng hơn.

Vì cô quen cô gái .

“Từ Lâm?” Chị khóa chuyện với Ngô Thu Thu lúc nãy che miệng: “Cậu là Từ Lâm?”

Từ Lâm ngơ ngác: “Sao ?”

Ngô Thu Thu nhíu mày, lùi vài bước, đây là thật.

Họ đếm một nữa.

Trên giường một , đất một , bàn máy tính hai , bốn , sai.

giường rõ ràng là hai .

“Cậu vẫn đây động đậy?” Chị khóa hỏi.

, tớ đeo tai , cũng chuyện với các .” Từ Lâm gật đầu.

Vậy suốt chuyện với họ lúc nãy là ai?

Chị khóa sắp : “Vừa giường chuyện với chúng tớ ?”

“Không , thể nào.” Từ Lâm dường như cũng nhận điều .

Vậy, suốt một kẻ là gì, đang giả dạng Từ Lâm chuyện với họ.

Nghĩ đến đây, mỗi đều tê cả da đầu.

“Không lẽ là, là ma?”

Ngô Thu Thu chuẩn rời .

Những thứ đó cố tình trốn, cô cũng dùng chút thủ đoạn.

“Này.” Chị khóa đó đưa tay giữ Ngô Thu Thu : “Em gái, em thể thấy ?”

Ngô Thu Thu gì.

Chị khóa tiếp tục: “Em âm dương nhãn?”

“Cái đó, em còn việc, em đây.” Ngô Thu Thu gượng.

“À, cái đó, em thể thời gian thì đến phòng ký túc xá của chúng chị xem một chút ?” Chị khóa ngại ngùng cúi đầu.

Cô bây giờ cảm thấy phòng ký túc xá của họ chỗ nào cũng toát vẻ kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-58-nguoi-thua-ra-la-ai.html.]

Ngô Thu Thu gật đầu rời .

Chị khóa thở phào nhẹ nhõm, đếm một nữa, xác định sai mới hồn.

“Sau chúng , mỗi ngày đều báo nhé?”

Ngô Thu Thu về ký túc xá.

Lúc trong ký túc xá cũng đến đủ.

Cô gái cuối cùng tên là La Hi.

Lúc Ngô Thu Thu về, Mao Thiến và những khác dường như chuyện lâu, thiết với .

Vậy nên một khoảnh khắc im lặng.

Ngô Thu Thu xách đồ ăn vặt đặt lên bàn: “Ăn chung .”

Không khí lập tức trở nên náo nhiệt.

Lâm Tân Mẫn hì hì mở túi ni lông: “Thu Thu khách sáo quá.”

Mao Thiến liếc một cái, như : “Thu Thu, tớ mới mời ăn vặt, cũng mua, , là xem thường đồ ăn vặt tớ mang đến ?”

Bây giờ ai cũng cô mang đồ ăn vặt nhập khẩu mời ăn.

Ngô Thu Thu mua một túi đến, cố tình đối đầu với cô ?

Lâm Tân Mẫn buông tay đang cầm đồ ăn vặt của Ngô Thu Thu xuống, chút lúng túng.

La Hi đang dọn dẹp giường, liếc một cái, gì.

Mơ hồ cảm nhận , Mao Thiến và Ngô Thu Thu dường như chút hợp .

Ngô Thu Thu lúc suy nghĩ đến việc nên thuê một căn nhà bên ngoài trường

nghĩ đến nợ nần chồng chất, từ bỏ ý định .

Ngô Thu Thu cầm lấy đồ ăn vặt Mao Thiến mua: “Không , tớ từng ăn đồ cao cấp như , cảm ơn .”

Mao Thiến lúc mới hừ lạnh một tiếng, tiếp.

Lòng thật mệt mỏi.

Đêm đầu tiên, vốn là thời gian để quen, tìm hiểu .

Mọi trao đổi thông tin, quê quán của .

Đến lượt Ngô Thu Thu, cô chỉ ba chữ: “Thôn họ Ngô.”

Mao Thiến như phát hiện một thế giới mới: “Thôn họ Ngô? Nhà ở trong thôn ?”

Giọng điệu khoa trương cao v.út.

“Ừm.” Ngô Thu Thu đáp một tiếng.

“Vậy nhà nuôi học đại học, chắc là vất vả lắm nhỉ?”

Mao Thiến xong, tiếp tục: “Nghe sinh viên từ nông thôn đến, đa đều vài thói quen sinh hoạt , Ngô Thu Thu đừng học theo những đó.”

Sự thiện chí rõ ràng , Ngô Thu Thu thể cảm nhận ?

chịu thiệt thòi trong im lặng.

Có thù thường sẽ báo.

Trừ khi đ.á.n.h thì tạm thời nhẫn nhịn.

Bá chủ thôn họ Ngô, nhẫn nhịn nuốt giận là thể.

“Yên tâm, sẽ học theo .”

Mao Thiến nhíu mày: “Ý gì? Tớ nông thôn.”

“Vậy ? Vậy nhà ?”

Mao Thiến kiêu ngạo : “Trung tâm thành phố.”

Ngô Thu Thu thở phào: “ còn tưởng nhà ở ven biển cơ.”

“Ven biển? Ven biển thì ?” Mao Thiến nhíu mày.

“Thì quản rộng quá đó.” Ngô Thu Thu hiền lành vô hại.

Mao Thiến nghẹn họng nên lời.

Ngô Thu Thu dám mỉa mai cô.

“Ngô Thu Thu, cho mặt mũi quá ?” Sắc mặt Mao Thiến sa sầm.

Vốn ưa Ngô Thu Thu.

Bây giờ Ngô Thu Thu còn đối đầu với cô.

“Mặt mũi của tự giữ lấy, cần.” Trong đôi mắt đen láy của Ngô Thu Thu, hề chút nhượng bộ nào.

Mao Thiến sự ghét bỏ nồng nặc.

“Thôi thôi, gặp là duyên, tương lai còn cùng trải qua bốn năm nữa.” Lâm Tân Mẫn vội vàng hòa giải: “Thiến Thiến đừng giận, chấp nhặt với Ngô Thu Thu gì.”

“Muộn , ngủ thôi.” La Hi cũng .

Mao Thiến lúc mới thuận theo bậc thang xuống: “Hừ, lười chấp nhặt với một đứa nhà quê như .”

Mọi đều là con gái, là sinh viên mới, ngoài việc vài câu, thể nào thật sự đ.á.n.h chứ?

Vậy sẽ trở thành trò cho cả khóa ?

Ký túc xá dần dần yên tĩnh .

Ngô Thu Thu đặt Tiểu Ngốc Qua lên gối của , chằm chằm lên trần nhà buồn ngủ.

Trên trần nhà một vài vết đen.

lâu, luôn cảm thấy đám vết đen đó đang chuyển động.

Dần dần, hình thành một khuôn mặt .

Cô chớp mắt, biến mất, như thể là ảo giác.

Ngô Thu Thu đồng hồ thấy cũng gần đến giờ, cũng ngủ, cô bò dậy.

Kẻ dùng chậu hoa ném Tề Tịnh hôm nay, cô còn tính sổ.

Mối thù nhất định báo.

Cô lặng lẽ rời khỏi ký túc xá, dùng một đồng tiền buộc sợi chỉ đỏ treo lên tay nắm cửa.

Rồi xuống tầng hai.

Tất cả các phòng ký túc xá ở tầng hai, Ngô Thu Thu đều ném một đồng tiền dán lên.

xếp bằng ở hành lang, đốt một ngọn nến, tiện tay còn dập tắt dương hỏa vai trái.

Miệng lẩm bẩm.

Một cơn gió lạnh thổi đến, ngọn lửa nến chao đảo.

, nó đến .

 

 

Loading...