Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 54: Ta Là Ba Của Ngươi
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thuộc tính ham tiền của Ngô Thu Thu, Viên Cửu Cửu phát hiện .
May mà tiền sinh hoạt phí gia đình cho đủ, nếu thật sự mời nổi.
“Tinh Tinh c.h.ế.t , nhưng t.h.i t.h.ể của cô vẫn tìm thấy, bây giờ?” Viên Cửu Cửu vò đầu, chuyện , vẻ như xong, vẻ như xong.
“Chị hồn cô về , tìm t.h.i t.h.ể của ?”
Ngô Thu Thu vốn đang suy nghĩ về chuyện ở ngõ Thiển Thủy, lời của Viên Cửu Cửu, trong đầu như một sợi dây đột nhiên đứt.
“Không đúng.”
Cô đột nhiên đầu, về phía tầng ba nơi Vương Thành ở.
Vị đại sư chân thọt ở ngõ Thiển Thủy đó, nếu thể tìm hồn phách của Tinh Tinh, thì chắc chắn thể thông qua hồn phách tìm nơi chôn xác.
Tại tìm ?
“Sao ?” Viên Cửu Cửu hỏi.
Ngô Thu Thu để ý đến , chạy về phía tòa chung cư.
“Chị gì , chị đợi em với.” Trong mũi Viên Cửu Cửu vẫn còn nhét hai cục giấy vệ sinh, thấy vội vàng đuổi theo.
Cửa vẫn đóng, khi Ngô Thu Thu xông , cẩn thận cửa còn kẹp đầu Viên Cửu Cửu.
Viên Cửu Cửu cảm thấy chẳng chọc ghẹo ai, tại chỉ thương?
Phòng vẫn tối tăm như thường lệ.
Ngô Thu Thu thẳng ban công, một tay kéo rèm che nắng , liền thấy Vương Thành một ban công, ôm một chậu hoa.
Thần thái chút ma mị, má ngừng cọ những bông hoa.
Thấy Ngô Thu Thu , giấu chậu hoa lưng, hung hăng : “Cô gì? Cút, nhà chào đón cô.”
“ mới vẫn nghĩ về một vấn đề.”
Ngô Thu Thu cầm sợi dây chuyền mà Tinh Tinh đưa cho cô.
Tinh Tinh biến mất, đời còn ai cho Tinh Tinh nữa.
“ đang nghĩ, từ lúc cô bắt đầu giấc mơ của , cho đến , rốt cuộc cô cho điều gì?”
Ngô Thu Thu từng bước tiến gần Vương Thành.
Khuôn mặt Vương Thành ngày càng méo mó, nhưng một lời.
“Rốt cuộc là chiêu hồn để cô ở bên cạnh , là dùng thủ đoạn nào đó, giam cầm cô bên cạnh , tự do, e rằng, chỉ mới rõ ?”
Ngô Thu Thu đến mặt , nửa xổm xuống, đối diện với Vương Thành.
Từ tròng kính của Vương Thành, Ngô Thu Thu thấy đôi mắt lảng tránh của .
Anh nhe răng trợn mắt, trông vô cùng hung dữ.
cũng bộc lộ sự yếu đuối bên trong, mạnh miệng nhưng yếu lòng: “ cô đang gì. Tinh Tinh thể rời xa , cô sẽ ở bên mãi mãi.”
“Không, cô rời xa , thà biến mất mãi mãi, cũng rời xa , đời đời kiếp kiếp gặp .”
“Trước đây tưởng cô yêu , nên liên lụy .”
“Bây giờ nghĩ .” Ngô Thu Thu nhếch mép, vểnh tai lên, lắng tiếng lòng tan vỡ của Vương Thành: “Cô ngay cả hận cũng hận , biến mất mãi mãi khỏi cuộc đời .”
Ngô Thu Thu một tay chống cằm, khuôn mặt Vương Thành từ từ trở nên dữ tợn, méo mó, tròng mắt đầy những tia m.á.u đỏ.
“Không, cô bậy, cô bậy.”
Anh đưa tay bóp cổ Ngô Thu Thu, đôi mắt đỏ ngầu.
Anh thề sẽ bóp c.h.ế.t con nhỏ bậy mắt.
“Xem là ai .” Ngô Thu Thu nhếch mép , để ý đến hành động của Vương Thành.
Trước mắt Vương Thành xuất hiện ảo ảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo đó, từ từ đổi, trùng khớp với khuôn mặt của Tinh Tinh.
“Tinh Tinh… cô là Tinh Tinh.” Vương Thành há hốc miệng, thở trở nên dồn dập.
Tinh Tinh mắt tươi như hoa, dịu dàng cất lời.
“Không, là ba của ngươi.”
Vương Thành: “???”
“A a! Cô …”
Anh buông Ngô Thu Thu , ôm chậu hoa co rúm ở góc ban công.
Người mặt biến thành Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu ho khan hai tiếng.
“Ma quỷ xa bằng lòng , Vương ?”
“ cô đang gì.” Vương Thành lảng sang chuyện khác, ánh mắt trở nên lơ đãng.
“Không ?” Ngô Thu Thu lạnh một tiếng: “Anh gọi một tiếng ba cho .”
Vương Thành: …
Lời của Ngô Thu Thu rối loạn suy nghĩ của , nhất thời đáp thế nào.
“Vậy t.h.i t.h.ể của Tinh Tinh ở ?” Tuy nhiên Ngô Thu Thu chính là cố ý rối loạn suy nghĩ của Vương Thành, khiến suy sụp.
Vương Thành vốn suy nghĩ hỗn loạn, đột nhiên dừng : “, .”
“Ngô đại sư, chị đang gì ?”
Viên Cửu Cửu cũng ngẩn .
Ngô Thu Thu dậy.
“Viên Cửu Cửu yêu sạch sẽ, phòng ốc dọn dẹp một hạt bụi, nhưng tường trong nhà , là mới sơn ? Mùi nước hoa nồng nặc, chính là để che mùi sơn khó chịu khi sơn.”
“Cũng là để che mùi m.á.u tanh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-54-ta-la-ba-cua-nguoi.html.]
Sắc mặt Vương Thành từ từ sụp đổ.
“Tinh Tinh bao giờ mất tích, cô luôn ở bên cạnh , đúng ?” Ngô Thu Thu hỏi.
Lần Vương Thành lên tiếng, chọn cách im lặng.
Bất kể Ngô Thu Thu gì, chỉ cần đáp là .
Ngô Thu Thu đó mơ một giấc mơ.
Trong mơ m.á.u của nữ quỷ áo đỏ, lan khắp phòng khách.
“Máu của Tinh Tinh, từng chảy khắp phòng khách.”
Ngô Thu Thu , chằm chằm phòng khách một hạt bụi.
Sắc mặt Viên Cửu Cửu trắng bệch, chạy nhà vệ sinh nôn ọe.
Nếu lời Ngô Thu Thu là thật, chẳng là Tinh Tinh c.h.ế.t trong căn nhà ?
Hung thủ, là Vương Thành, họ của .
“Nếu cô đang bịa chuyện, phiền cô đến chỗ khác mà bịa, đừng đến đây vu khống .” Vương Thành dường như lấy lý trí, lời của Ngô Thu Thu, lạnh đáp .
“Có vu khống , trong lòng rõ nhất.” Ngô Thu Thu chằm chằm Vương Thành.
“Vậy ? Vậy t.h.i t.h.ể ?” Nụ môi Vương Thành ngày càng lớn, đầy vẻ khinh thường: “ báo cảnh sát , cảnh sát cũng tìm thấy t.h.i t.h.ể, cô vu khống g.i.ế.c , thể báo cảnh sát kiện cô tội phỉ báng bất cứ lúc nào.”
Ngô Thu Thu chắp tay lưng, đôi mày thanh tú nhíu : “Thi thể, ở cống. Anh băm nát cơ thể cô , xả xuống cống qua bồn cầu.”
Trong giấc mơ ngày hôm đó, cô thấy tiếng cộc cộc trong bếp, là tiếng băm thịt.
Bồn cầu xả nước, là đang xả xác băm.
Viên Cửu Cửu đang ôm bồn cầu nôn đến trời đất cuồng: “…”
Gì?
Là cái bồn cầu ?
Nghĩ đến t.h.i t.h.ể xả qua cái bồn cầu , cả khuôn mặt đều xanh mét.
Như thể thấy nước trong bồn cầu biến thành nước m.á.u.
“A a a…”
Cậu gào lên bò khỏi nhà vệ sinh.
Sắc mặt Vương Thành cũng đổi.
“Bằng chứng ? Mà cô là cái thá gì, cô tưởng chỉ bằng vài lời của cô là thể kết tội g.i.ế.c ? Cảnh sát còn g.i.ế.c , cô tư cách gì?”
Chậm một chút, khóe miệng Vương Thành cong lên một nụ đắc ý.
Tất cả những gì Ngô Thu Thu , đều dựa sự bất thường của hồn ma Tinh Tinh, kết hợp với suy đoán của bản .
Nói trắng , đều là đoán mò, bằng chứng.
Anh đắc ý Ngô Thu Thu, như thể đang Ngô Thu Thu gì .
Ngô Thu Thu im lặng một lúc lâu.
“Đầu là bộ phận cứng nhất cơ thể.”
Vương Thành nhíu mày, hiểu Ngô Thu Thu đang gì.
Mà Ngô Thu Thu tiến lên, nhân lúc mất tập trung, một tay giật lấy chậu hoa trong tay Vương Thành.
Vương Thành lập tức suy sụp: “Trả cho .”
“ sẽ báo cảnh sát bắt cô, xâm nhập gia cư bất hợp pháp, cướp đoạt tài sản công dân…” Vương Thành trợn mắt đe dọa.
Tuy nhiên, ngay khi lời của Vương Thành dứt, từ cửa truyền đến một giọng đanh thép.
“Không cần , chúng đến .”
Mọi đầu , mấy cảnh sát xuất hiện ở cửa.
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt Vương Thành trắng bệch.
Ngô Thu Thu thấy cảnh sát đến, ngược đập vỡ chậu hoa.
Cái đầu biến thành màu xanh trắng của Tinh Tinh, lúc cuối cùng cũng thấy ánh sáng…
“Chúng âm thầm điều tra thu thập chứng cứ mấy ngày nay, hiện xác định hung thủ là Vương Thành, chỉ ngờ hung thủ hung ác đến , giấu đầu nạn nhân trong chậu hoa.”
Cảnh sát với Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu gãi đầu.
Hóa các chú cảnh sát sớm xác định Vương Thành …
“ chúng tò mò, thế nào cô xác định Vương Thành? Ngay cả thủ đoạn gây án của cô cũng rõ như .” Ánh mắt sắc bén của chú cảnh sát chằm chằm Ngô Thu Thu.
Họ theo dõi điều tra đủ kiểu, đến hầm phân lấy chứng cứ, thăm hỏi hàng xóm láng giềng, trong tình huống đ.á.n.h rắn động cỏ, đột ngột tay.
Mà cô bé , ngược chỉ bằng vài lời suy đoán rõ ràng quá trình gây án, như thể tận mắt thấy.
Ngô Thu Thu: “Chú cảnh sát, cháu chỉ đoán thôi mà.”
Người cũng khó Ngô Thu Thu, đến đồn cảnh sát lấy lời khai cho Ngô Thu Thu .
Chi tiết vụ án cũng tiết lộ cho Ngô Thu Thu.
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Ngô Thu Thu liền quét một chiếc xe đạp chia sẻ, đến ngõ Thiển Thủy.
Cô thử vận may, xem thể gặp vị đại sư chân thọt đó .
Cô luôn cảm thấy, chuyện câu hồn khác, chút đắn.
Ngõ Thiển Thủy vẫn âm u như .
Khi cô đến ngôi nhà cấp bốn đó, một đàn quạ mái nhà đột nhiên bay bổ nhào xuống đầu cô, gào thét inh ỏi.