Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 46: Chiếc Khóa Bạc Trấn Hồn & Sự Nghi Ngờ Của Thu Thu
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu trở sân, Tần lão dường như đang trầm tư điều gì đó.
Cô đột nhiên hiểu điểm đúng ở .
Nếu Tần lão là sư của bà ngoại, sớm chỗ ở của bà ngoại, tại bao nhiêu năm nay từng đến thôn họ Ngô?
Bà ngoại qua đời gần nửa năm , đột nhiên xuất hiện.
Cô nhớ một dòng nhật ký năm 2005 của bà ngoại.
“Nay nhận tin, đau đớn tột cùng…”
Tin gì? Là ai gửi tin?
Có nghĩa là mười tám năm , bà ngoại liên lạc với thế giới bên ngoài.
Hoặc là , bà ngoại vẫn luôn liên lạc với khác?
“Bà ngoại bao nhiêu năm nay, từng nhắc đến chuyện cũ, cũng từng còn một vị sư .”
Ngô Thu Thu bên cạnh Tần lão.
Mãi đến lúc Ngô Thu Thu mới phát hiện Tần lão mù.
ông dường như chịu ảnh hưởng quá nhiều.
Tần lão thở dài một tiếng: “Tiểu Thu , bà ngoại cháu tổn thương quá sâu, hạ quyết tâm cắt đứt với thế giới bên ngoài, hơn nữa vẫn luôn dặn dò , khi bà c.h.ế.t đến phiền hai bà cháu.”
“Có thể thấy , cháu tin .”
Ngô Thu Thu lắc đầu: “Tần lão đùa , cháu chỉ bày tỏ sự nghi hoặc của thôi.”
“Đứa trẻ ngoan, bà ngoại cháu dạy dỗ cháu , giữ cảnh giác với ngoài là đúng.” Tần lão .
“Những năm , ông ngoại và bà dì ghẻ của cháu vẫn khỏe chứ?” Ngô Thu Thu nhặt một cành cây, tùy ý vẽ mặt đất.
Tần lão tuy giọng điệu ôn hòa, nhưng khó vẻ khinh thường: “Bọn họ, tự nhiên là .”
“Bà ngoại cháu nuôi cháu khôn lớn, ừm hiện tại cũng đỗ đại học, cháu cần thiết quan tâm đến họ. Giống như bà ngoại cháu cả đời từng nghĩ đến chuyện về, cháu cũng cần nhận họ hàng với họ.”
Tần lão nghiêm túc khuyên bảo Ngô Thu Thu.
Không cần Tần lão nhắc nhở, Ngô Thu Thu cũng từng nghĩ đến chuyện nhận họ hàng .
Chỉ là, Tần lão thế mà cô đỗ đại học.
Điều chỉ thể chứng minh, đối phương vẫn luôn theo dõi cô.
Màu mắt cô tối sầm .
Bà ngoại ẩn cư ở đây cả đời từng nghĩ đến chuyện về, cô mà lon ton chạy nhận , chính là đang vả mặt bà ngoại.
Nói đến đây, Tần lão dường như cũng mệt .
Điều cũng nghĩa là, bọn họ nhanh như …
Càng nghĩa là, Ngô Thu Thu chuẩn thêm cơm tối cho ba .
Ngô Thu Thu khó xử.
Bếp nhà cô còn sạch hơn cả mặt.
Cái nhà vốn túng thiếu, vì ba vị khách mời mà đến càng thêm thê t.h.ả.m.
Mà Hàn Uẩn, trông vẻ còn vui hơn cả Ngô Thu Thu.
Hắn âm trầm lưng Ngô Thu Thu, ánh mắt lạnh đến mức đóng băng : “Không hỏi xong vấn đề thì bảo họ ?”
“Ở xã hội của chúng , giữ khách ăn cơm là bất lịch sự.”
Ngô Thu Thu xoa đầu.
Hàn Uẩn lạnh một tiếng: “Nhà ngươi nghèo đến mức trộm cũng để hai lạng bạc, ngươi với chuyện lịch sự?”
Khóe miệng Ngô Thu Thu giật giật, cái miệng nhỏ đúng là bôi thạch tín.
“Cho nên chẳng đang suy nghĩ xem nên thế nào đây ?”
Hàn Uẩn chắp tay lưng, cái lỗ lớn n.g.ự.c vù vù gió lạnh: “Không cần suy nghĩ, mời bọn họ uống gió tây bắc, trong sân đào hai lạng đất.”
“Hôm nay chuyện âm dương quái khí thế?” Ngô Thu Thu nhíu mày.
Lúc Ngô Thu Thu đang khó xử, tài xế Tiểu Hải từ ghế xe xách túi lớn túi nhỏ nguyên liệu nấu ăn tới.
“Ngô tiểu thư, trấn gì để mua, nên mua tạm chút ít, cô ngoài nghỉ ngơi , bếp núc cứ giao cho .”
Dô, tự mang nguyên liệu đến.
Ngô Thu Thu vui vẻ nhẹ nhõm: “Vậy vất vả .”
Thế là nhà bếp giao cho tài xế Tiểu Hải, Ngô Thu Thu sân.
Tiêu Cảnh Từ cũng kết thúc cuộc họp qua điện thoại, đang gì đó với Tần lão trong sân, thấy Ngô Thu Thu tới, một cái, dừng .
Ngô Thu Thu chỉ thấy cái gì mà ‘ bệnh nên bệnh viện’, hết.
Tiêu Cảnh Từ khẽ gật đầu với Ngô Thu Thu: “Ngô tiểu thư.”
Anh tới: “Cô thực sự tin, đời ma ?”
“Tin, tại tin?” Ngô Thu Thu chăm chú lông mày đối phương.
Cô thói quen, khi chuyện thích mắt đối phương.
Bà ngoại , từ đôi mắt, thể thấu lòng .
Cho nên cô thích mắt khác.
Từ trong mắt Tiêu Cảnh Từ, cô sự kiên nhẫn ẩn giấu.
“ bao giờ tin.” Anh thẳng thắn.
Anh khẳng định những thứ đều là giả: “Ngay cả những giấy cô , đốt , c.h.ế.t thật sự thể nhận ? Chẳng qua là suy nghĩ ngây thơ của sống mà thôi.”
Ngô Thu Thu nhún vai: “A, ai yêu cầu tin .”
Làm như tin quan trọng lắm .
Tiêu Cảnh Từ cứng họng.
Dường như, từng ai dùng giọng điệu như chuyện với .
Giống như, chỉ là qua đường Giáp, thái độ gì đối với Ngô Thu Thu mà tính tham khảo.
Nói thẳng là, ngó lơ .
Ngô Thu Thu tiếp tục : “Bất kể những thứ c.h.ế.t nhận , nhưng nó gửi gắm nỗi nhớ thương và lời chúc của , là ngây thơ chứ?”
Tiêu Cảnh Từ nhíu mày, á khẩu trả lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-46-chiec-khoa-bac-tran-hon-su-nghi-ngo-cua-thu-thu.html.]
Anh phản bác gì đó, nhưng Ngô Thu Thu dường như hứng thú tiếp với .
Điều khiến Tiêu Cảnh Từ mạc danh cảm thấy bực bội.
Tần lão ngược ở bên cạnh bật .
Tiêu Cảnh Từ xưa nay sấm rền gió cuốn, mãnh hổ thương trường.
Không ngờ hôm nay chịu thiệt trong tay một con nhóc ở cái xó xỉnh , còn cách nào cãi .
Giờ cơm tối, Tần lão khó tránh khỏi một chuyện về bà ngoại.
Ngô Thu Thu cảm thấy lưng luôn một ánh mắt lạnh lẽo, sắp chọc thủng lưng cô một cái lỗ .
Ngô Thu Thu , là Hàn Uẩn.
Hàn Uẩn g.i.ế.c .
Cô hiện tại chỉ hy vọng mấy ăn cơm xong nhanh ch.óng rời .
Tránh để m.á.u b.ắ.n tung tóe tiệm vàng mã của cô, cô nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.
Sau đó, Tần lão lấy một tấm thẻ ngân hàng, và một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc.
“Trong thẻ mười vạn, là bà ngoại để cho cháu.”
Tiêu Cảnh Từ nhướng mày, phản ứng của Ngô Thu Thu.
Tuy nhiên, Ngô Thu Thu vẻ mừng rỡ như điên đón lấy như dự đoán, cũng vẻ giả tạo từ chối.
Cô chỉ liếc thẻ ngân hàng một cái, : “Tần lão, cháu bà ngoại để tiền cho cháu.”
Đáy mắt Tiêu Cảnh Từ lóe lên vẻ kinh ngạc.
Đánh giá thiếu nữ mắt.
Ngô Thu Thu thiếu tiền.
tiền lai lịch bất minh, quả thực dám nhận.
Kinh nghiệm của Tề Tịnh vẫn còn rõ mồn một mắt.
“Ha ha ha.” Tần lão đột nhiên : “Quả nhiên là cảnh giác.”
“Bức thư cháu thể xem.”
Tần lão đưa một bức thư cho Ngô Thu Thu.
Trên thư là nét chữ của bà ngoại.
Hóa tiền , là do năm xưa bà ngoại nhờ Tần lão bảo quản một bộ trang sức đổi .
Trong thư , nếu bà c.h.ế.t, nhờ Tần lão đổi bộ trang sức đó tiền gửi cho Ngô Thu Thu.
“Bây giờ tin chứ? Nhận lấy .”
Ngô Thu Thu gật đầu, nhận lấy thẻ ngân hàng.
“Còn chiếc khóa trường mệnh , là chuẩn sẵn năm cháu sinh , là lời chúc phúc của dành cho cháu.” Tần lão đẩy chiếc khóa bạc đến mặt Ngô Thu Thu.
Sự chú ý của Ngô Thu Thu rơi chiếc khóa đó.
Có một luồng khí tức ấm áp.
Dường như phép khai quang.
“Cháu đoán sai, đặc biệt phép, trừ tà đuổi ma, cũng thể khiến tâm cảnh cháu bình hòa, công hiệu kéo dài tuổi thọ.”
Tần lão xong, bảo: “Cháu nhất định đeo bên .”
“Cảm ơn Tần lão.”
Sau đó Ngô Thu Thu đeo khóa bạc lên cổ.
Tần lão hài lòng gật đầu: “Đứa trẻ ngoan, chiếc khóa , muộn mười tám năm mới đưa đến tay cháu.”
Bọn họ ở nhà Ngô Thu Thu đến khi trời tối, mới lái xe rời .
Lúc , Tần lão nhắc nhở nữa: “Tiểu Thu, khóa đeo bên , đối với cháu chỉ lợi hại.”
“Vâng.”
Trước khi lái xe, Tiêu Cảnh Từ đột nhiên xuống xe, đến mặt Ngô Thu Thu.
“Ngô tiểu thư, những lời cô hôm nay quả thực đạo lý.”
“ xin vì sự ngạo mạn đó của .”
“Hẹn gặp .”
Nói xong, Tiêu Cảnh Từ phản ứng của Ngô Thu Thu, lên xe.
Chiếc xe nghênh ngang rời mặt Ngô Thu Thu, nhanh biến mất trong màn đêm.
Ngô Thu Thu về phương xa, đăm chiêu suy nghĩ.
“Sao thế, đủ ?”
Giọng lạnh thấu xương vang lên lưng.
Ngô Thu Thu rùng một cái.
“ đang nghĩ chuyện.” Biểu cảm Ngô Thu Thu chút bối rối.
Hàn Uẩn để ý đến cô, biến mất, lúc xuất hiện , ở trong phòng khách sách .
Ngô Thu Thu theo , nghĩ ngợi một chút, tháo chiếc khóa trường mệnh cổ xuống.
Hàn Uẩn lúc cũng ngẩng đầu lên, qua, ánh mắt dừng chiếc khóa bạc giây lát, thấy Ngô Thu Thu khỏi phòng khách.
Chẳng bao lâu , cô , trong tay cầm một cái b.úa.
Không nghĩ ngợi gì, Ngô Thu Thu giáng b.úa xuống chiếc khóa bạc đó.
Nhìn động tác của Ngô Thu Thu, khóe miệng Hàn Uẩn cuối cùng cũng một tia ý vị: “Thông minh hơn tưởng.”
Chỉ tiếc, một b.úa giáng xuống, khóa bạc hề sứt mẻ, thậm chí một vết xước.
Trên mặt Ngô Thu Thu xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Mà giây tiếp theo, chiếc khóa lơ lửng bay lên, rơi trong tay Hàn Uẩn, bóp nhẹ một cái, khóa bạc liền trực tiếp mở .
Ngô Thu Thu ghé sát xem.
Bên trong chứa những sợi tóc nhỏ li ti, m.á.u đông đặc…