Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 4: Hình Nhân Thứ Tư Và Lời Nguyền Của Người Chết
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:35:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay ôm giấy bỗng siết c.h.ặ.t.
Trưởng thôn đang hút t.h.u.ố.c lá cuộn cũng vẻ mặt lo lắng: “Mẹ thằng Kiều, thím đừng nữa.”
Mẹ Ngô Trung Kiều lọt tai?
“Cái bà già c.h.ế.t tiệt , di ảnh cũng chạy phòng , bà rõ ràng là bắt con trai cùng mà.”
“Lý Thiết Hoa, lúc bà còn sống, nhà đối xử với bà ? Bà c.h.ế.t còn buông tha con trai ! Bà trả con trai cho , nếu bà đây nguyền rủa nhà bà đoạn t.ử tuyệt tôn, con cái ở bên ngoài đều xe tông c.h.ế.t hết, xuống đó bồi táng cùng bà.”
Tiếng nguyền rủa dứt, linh đường bỗng nhiên vang lên tiếng “tách”.
Mọi theo tiếng động, mà là lư hương linh cữu thím Ngô nứt .
Ngô Thu Thu còn thấy di ảnh thím Ngô rơi xuống đất.
Trưởng thôn sợ tới mức giắt vội tẩu t.h.u.ố.c lưng quần, ngăn : “Bớt mồm bớt miệng , c.h.ế.t là lớn, chuyện cũng thím cho chuyện đấy.”
Dân làng thấy cảnh , cũng đều dọa sợ.
Ngay cả Ngô Trung Kiều, cũng giật giật khóe miệng, rốt cuộc thốt thêm chữ nào.
“Bé Thu, đây đây, cháu mau đây.”
Trưởng thôn thấy Ngô Thu Thu, vội vàng kéo cô qua.
Sáng nay Ngô Thu Thu với ông, hôm nay bắt buộc hạ táng.
Kết quả chuyện ông , vốn tưởng vấn đề lớn, ngờ xảy chuyện thế .
Trưởng thôn nhất thời cũng mất chủ ý.
“Chuyện đây? Tìm khắp thôn đều thấy bóng dáng .”
Ngô Thu Thu cũng cảm thấy kỳ lạ.
Theo lý mà , tối qua cô tạm thời trấn áp thím Ngô mà.
Ngô Trung Kiều cùng lắm là sốt hai ngày là khỏi.
Bây giờ mất tích, giường đặt di ảnh thím Ngô, thế nào cũng thấy quái đản.
Cô linh đường, quả nhiên thấy giấy đỏ quan tài bóc , đoán chừng là do tới giúp việc buổi sáng .
Mà hai bên quan tài, còn đặt hai hàng giấy.
Những giấy đều do chính tay cô .
“Thừa một cái.”
Ngô Thu Thu lẩm bẩm một .
“Cái gì thừa một cái?” Trưởng thôn khó hiểu hỏi.
“Người giấy, thừa một cái.” Ngô Thu Thu vô thức nuốt nước bọt.
Cô nhớ tới tối qua thím Ngô , Ngô Trung Kiều đồng t.ử.
Ngô Thu Thu thẳng tới mặt một giấy đang ôm thoi vàng.
Người giấy đôi môi đỏ ch.ót toác , vô cùng vui vẻ.
“Xoẹt!”
Ngô Thu Thu x.é to.ạc lớp giấy bên ngoài.
“Bé Thu cháu cái...” Lời trưởng thôn dứt, cảnh tượng tiếp theo dọa cho nên lời.
Phía lớp giấy xé rách, bọn họ thấy khuôn mặt trắng bệch như giấy của Ngô Trung Kiều.
Ngô Trung Kiều, mà thành giấy.
“Thằng Kiều, con trai của .” Mẹ Ngô Trung Kiều lập tức nhào tới.
Vài cái xé nát giấy, cứu Ngô Trung Kiều đang hôn mê .
“Cái là tạo nghiệp gì đây hả trời... Nhà với cô oán thù, cái đồ chổi cô hại thằng Kiều nhà như .”
Mẹ Ngô Trung Kiều sang c.h.ử.i mắng Ngô Thu Thu.
Theo bà thấy, trong thôn chỉ một Ngô Thu Thu giấy.
Không Ngô Thu Thu, thì còn thể là ai?
“Mẹ thằng Kiều, thím bớt tranh cãi , chuyện liên quan gì đến bé Thu cả.” Trưởng thôn vội vàng quát lớn.
Mẹ Ngô Trung Kiều hận thù Ngô Thu Thu: “Trừ nó ai còn giấy?”
“Hắn tối qua mộng du ?” Ngô Thu Thu nhàn nhạt hỏi.
“Phải, là mộng du, chân còn dính vôi...”
Mẹ Ngô Trung Kiều ngẩn , nhưng vẫn thành thật trả lời.
Ngô Thu Thu gì, chỉ chỉ lớp vôi ngoài cửa linh đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-4-hinh-nhan-thu-tu-va-loi-nguyen-cua-nguoi-chet.html.]
“Ý cô là, tối qua nó mộng du tới linh đường?” Giọng Ngô Trung Kiều run rẩy.
“Không chỉ tới, mà còn ăn táo bàn thờ, đắc tội ai đắc tội, đắc tội c.h.ế.t?”
Ngô Thu Thu lạnh một tiếng.
Tai họa trắng vẫn là do bản Ngô Trung Kiều tự chuốc lấy.
“Chuyện, chuyện bây giờ? chỉ mỗi đứa con trai ...” Mẹ Ngô Trung Kiều lập tức sợ đến mức lục thần vô chủ.
“Con trai thím bà nhắm trúng , thím còn mặt bà c.h.ử.i mắng, thím đoán xem ?”
Ngô Thu Thu ác ý .
Chút huyết sắc cuối cùng mặt phụ nữ cũng bay sạch.
Nông thôn vốn dĩ khá tin mấy chuyện , Ngô Thu Thu dọa như , ngất xỉu tại chỗ là may .
Thấy thế, Ngô Thu Thu cũng dọa bà nữa.
Tiến lên úp di ảnh thím Ngô xuống bàn, dùng tiền giấy che lên, mới tới mặt hai con.
Cô nhét bức tranh Chung Quỳ gấp thành bùa bình an túi áo Ngô Trung Kiều.
Cái vốn là tối nay cô định dùng, nhưng mắt cứu quan trọng hơn.
“Lá bùa rời khỏi , về nhà hai con thím dùng nhọ nồi bôi đen mặt, đó trói Ngô Trung Kiều lên giường, thím canh chừng .”
“Dù thế nào cũng rời khỏi phòng, cũng ăn đồ ăn, nước cũng uống.”
“Sau đó, chú Ngô nghề mổ heo ? Bảo chú cầm d.a.o mổ heo xếp bằng ở cửa, canh đến khi ngày mai thím Ngô hạ táng xong, chuyện coi như qua.”
Nghe xong lời Ngô Thu Thu, Ngô Trung Kiều giọng điệu mang theo nghi ngờ: “Tại ăn đồ ăn?”
“Bất cứ đồ ăn gì sống ăn, đều mang theo dương khí, dương khí tiết ngoài, âm vật sẽ phát hiện vị trí của các .” Ngô Thu Thu giải thích.
“Vậy nếu vệ sinh thì ?”
Khóe miệng Ngô Thu Thu giật giật: “Nhịn.”
Mẹ Ngô Trung Kiều Ngô Thu Thu từ xuống , vẫn tin lắm: “Cô mới là con ranh mười bảy mười tám tuổi, mấy cái ? Chẳng lẽ đang lừa bà đây chơi?”
“Thím thể tin, cũng thể .”
Không lời c.h.ế.t cũng chẳng liên quan đến cô.
Ai thèm quản.
“Ây da, thím lời bé Thu , chẳng lẽ thím còn cách nào khác ?” Trưởng thôn lúc cũng giúp Ngô Thu Thu chuyện.
Mẹ Ngô Trung Kiều bán tín bán nghi, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Còn nữa, đưa sinh bát tự của Ngô Trung Kiều cho .” Ngô Thu Thu .
“Cô cái gì?” Bà hài lòng.
Ngô Thu Thu trầm giọng quát: “Thím rốt cuộc cứu con trai thím ?”
Bà cuối cùng vẫn cho Ngô Thu Thu.
Sau đó cũng cảm ơn, mang Ngô Trung Kiều về nhà.
Ngô Thu Thu đặt ba giấy quỳ quan tài.
“Bé Thu cháu thế là?” Trưởng thôn rít một t.h.u.ố.c, nhịn mở miệng hỏi.
“Thế .” Ngô Thu Thu đáp một câu, tiếp đó : “Bác trưởng thôn thể kiếm đồ dùng của ba em họ ? Ví dụ như lược, bàn chải đ.á.n.h răng các loại.”
Bởi vì sinh bát tự, nên chỉ thể dùng những thứ như để lừa gạt thím Ngô.
“Lát nữa bác phòng tụi nó tìm xem.”
Trưởng thôn cũng đoán sự việc trọng đại, nhận lời ngay.
“Vâng, tìm thì lượt đặt lên ba giấy, đó đừng để phận sự linh đường. Ngoài nhờ thầy đạo tràng để cho cháu một đôi thanh la, bây giờ cháu về nhà một chuyến.”
Nói xong Ngô Thu Thu đợi trưởng thôn trả lời, vội vàng chạy về nhà.
Bây giờ hơn sáu giờ , thời gian nhiều.
Muốn cứu Ngô Trung Kiều, thì thêm một giấy nữa, thế Ngô Trung Kiều ngày mai cùng đốt cho thím Ngô.
Trên đường , Ngô Thu Thu luôn cảm thấy thứ gì đó đang theo , hơn nữa cảm giác đó càng lúc càng gần.
Cuối cùng gần như dính sát gót chân cô.
Cô một bước, phía sẽ tiếng bước chân tương tự, cô dừng , tiếng sột soạt cũng dừng .
Mắt Ngô Thu Thu khẽ híp , cầm cái điện thoại vỡ màn hình soi về phía , chỉ một con đường quê vắng vẻ.
Mãi cho đến khi cô trong sân, cảm giác theo dõi mới biến mất.