Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 31: Bảy Chiếc Đèn Lồng, Sáu Đường Tử Lộ
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xem , đối phương cũng giống cô, đều là chơi đồ giấy.
Hơn nữa đạo hạnh thấp.
Và đối phương giỏi tạo ảo giác, chỉ cần chú ý, thể sẽ trúng chiêu.
Nửa đêm tĩnh lặng.
Đám giấy đưa tang rải giấy vàng.
Chiếc chiêng vàng bằng giấy trong tay chúng, mỗi gõ đều phát âm thanh ch.ói tai.
Người giấy đầu tiên, trong tay thậm chí còn ôm di ảnh của cô.
Trên khuôn mặt phẳng lì của giấy đó, treo một nụ quỷ dị.
Đoàn dần dần tiến gần Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu thu d.a.o rựa, xếp bằng đất, từ trong cặp sách lấy ba giấy sẵn, mặt mỗi giấy cắm một nén hương.
Cô hai lời liền điểm nhãn cho giấy.
đồng thời cũng đặt đồng tiền lên đỉnh đầu giấy.
“Bi phong táp táp khốc hồn thương, ngã điểm kim đăng dẫn hồn lai.”
“Tứ phương tiên nhân trắc nhĩ thính, trợ ngã nhất phiên càn khôn định.”
Nói xong, Ngô Thu Thu tay trái cầm giấy vàng, tiện tay ném lên, giấy vàng lập tức cháy thành tro.
“Mời .”
Hoàng giấy mời tiên.
Tiên , tự nhiên là tiên, mà là những cô hồn dã quỷ lang thang.
Ngô Thu Thu dùng giấy vàng mời họ đến, nhập giấy điểm nhãn, dùng đồng tiền trấn áp, để tránh họ phản bội gây bất lợi cho .
Cái gọi là tiền sai khiến cả ma quỷ.
Sau khi giấy vàng cháy hết, xung quanh đột nhiên nổi lên một trận gió âm, thổi tung những lọn tóc mai trán Ngô Thu Thu.
Cô , chúng đến.
Ngô Thu Thu thuận thế cắm thanh tre tay giấy.
Liền thấy giấy vốn đang yên tại chỗ, lúc tay chân cứng đờ cử động.
Đồng tiền rõ ràng Ngô Thu Thu tùy ý đặt lên đỉnh đầu giấy, nhưng bám c.h.ặ.t lấy, hề rơi xuống.
Chúng cầm thanh tre, nghênh đón đoàn đưa tang mà tới.
Thanh tre như lưỡi d.a.o sắc bén, giấy cứng đờ lúc biến thành chiến sĩ, vung d.a.o c.h.é.m một nhát, hai chân của giấy thổi kèn phía liền c.h.ặ.t đứt, ngã sõng soài đất, biến thành tro bụi.
Tiếp theo, những giấy khác cũng ba tiểu t.ử của Ngô Thu Thu đ.â.m cho tan nát.
Kẻ khiêng quan tài, kẻ rải giấy vàng, cuối cùng đều biến thành một đống tro đen.
Kỳ lạ.
Kẻ lưng đó thể dễ đối phó như ?
Ngô Thu Thu nhíu mày.
Hiện giờ, chỉ còn chiếc quan tài bằng giấy màu đen đó, vẫn âm u dừng tại chỗ.
Ba giấy ì ạch trèo lên quan tài, giơ thanh tre trong tay lên, định đ.â.m xuống.
Đột nhiên, giấy tự bốc cháy, trong lúc cháy Ngô Thu Thu thậm chí còn thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết.
Ngay cả tiểu quỷ cô mời đến, cũng thiêu sống!
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Ngô Thu Thu nhanh ch.óng kết một thủ ấn, thu hồi đồng tiền, cứu giấy cuối cùng.
Ba đồng tiền nóng bỏng vô cùng, đốt cháy một dấu ấn đen trong lòng bàn tay Ngô Thu Thu.
Cô lùi một bước, ba nén hương chân, chỉ còn một nén, những nén còn thành tro.
“Vất vả .” Ngô Thu Thu với giấy cuối cùng còn .
Người giấy men theo chân Ngô Thu Thu, trèo lên vai cô, lộ một cái đầu nhỏ, chút run rẩy.
Hiện giờ, chiếc quan tài bằng giấy đen kịt đang chắn mặt Ngô Thu Thu.
Không giải quyết chiếc quan tài , sự việc sẽ kết thúc.
Cô cũng quên mục đích của tối nay, xé nát hôn thư, trả tự do cho Tề Tịnh.
Bà ngoại từ nhỏ dạy cô, học nghề chỉ để cứu độ , những kẻ dùng thuật pháp hại , đều là bại hoại, đáng trừng trị.
Cô, Ngô Thu Thu, nhỏ sức yếu, thể cứu thế chủ.
cô gặp , thì dốc hết sức .
Mới phụ lòng dạy dỗ nhiều năm của bà ngoại.
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t con d.a.o rựa của bà ngoại, chút do dự quẹt một nhát lòng bàn tay.
Máu tươi lập tức nhuộm đỏ lưỡi d.a.o.
Sau đó cô nhấc chân về phía quan tài.
Tay trái lá bùa vàng bốc cháy, Ngô Thu Thu tiện tay ném , lá bùa rơi xuống quan tài.
“Ầm!”
Lá bùa lập tức biến thành ngọn lửa lớn, đốt cháy quan tài.
Đó rõ ràng là một chiếc quan tài bằng giấy, nhưng nó những đốt cháy, mà trong ngọn lửa lớn, tỏa từng luồng khí âm hàn.
“Tí tách, tí tách!”
Từ giữa quan tài, chảy chất lỏng, lửa lớn đốt khô, mà rơi xuống đất tạo thành một vũng nhỏ.
Ngô Thu Thu kỹ, những chất lỏng đó là m.á.u tươi.
“Không cháy .” Đồng t.ử Ngô Thu Thu co .
Sau khi m.á.u tươi rỉ , ngọn lửa rõ ràng nhỏ , cuối cùng, ngọn lửa tắt ngấm.
Quan tài giấy vẫn dừng ở vị trí cũ, điều khác biệt là, bề mặt quan tài m.á.u tươi nhuộm đỏ, biến thành một chiếc quan tài màu đỏ son càng thêm rùng rợn.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, chiếc quan tài giấy màu đỏ đột nhiên đùng đùng rung lên, giống như đang giãy giụa.
Sau đó, cô trơ mắt quan tài tự động dựng lên, nắp quan tài trượt xuống.
“Soạt!”
Quan tài giấy đổ về phía cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-31-bay-chiec-den-long-sau-duong-tu-lo.html.]
Ngô Thu Thu vội vàng lùi .
dù cô lùi nhanh đến , xa đến .
Khoảng cách giữa quan tài và cô từ đầu đến cuối hề đổi, che lấp cả màn đêm đen kịt, mắt chỉ còn một mảng màu đỏ , ầm ầm đổ sập xuống.
Giống như, cô bao phủ bóng của chiếc quan tài , dù chạy thế nào cũng thoát .
Cho đến khi, cô quan tài che lấp bên trong......
Trong khoảnh khắc bao phủ, con d.a.o rựa dính m.á.u của Ngô Thu Thu c.h.é.m ngang qua.
Cô thấy tiếng giấy xé rách, cũng thấy tiếng ai đó như phun một ngụm m.á.u.
Tiếp theo, hình ảnh mắt biến mất, cô trong một môi trường tối đen.
Màu đen , là màu đen thấy năm ngón tay.
Cô thử về một hướng nào đó.
“Cốp!”
Đầu đụng một cái.
Dần dần, một chút ánh sáng.
Ngẩng đầu lên, là đèn giao thông ở ngã tư?!
Tổng cộng bảy cái đèn, trong đó sáu cái là đèn đỏ, ánh đèn như m.á.u tươi nhuộm qua, đỏ đến ch.ói mắt.
Ngoài , còn một đèn vàng.
Đèn vàng đang nhấp nháy nhẹ.
Sao cô ở ngã tư lúc nãy?
Cô đưa tay về phía ánh sáng yếu ớt, vết bỏng do đồng tiền lúc nãy biến mất.
Vết thương do d.a.o rựa cắt tay trái lúc cũng thấy .
Môi trường là giả, cô cũng là giả, chỉ cảm giác là thật.
Hồn của cô câu .
Cặp sách, d.a.o rựa đều , cô chỉ một ở ngã tư tối đen .
Bỗng nhiên, vai chút ngứa.
Cô dùng khóe mắt qua, con ngươi lóe lên: “Lại còn lôi cả ngươi đây.”
Thứ đang vai cô, chính là giấy nhỏ lúc nãy.
Bên trong giấy là một con quỷ hoang lang thang, cô liên lụy, cùng đưa đây.
Đầu giấy nhỏ cứng đờ gật gật.
Rõ ràng là vẽ mặt , nhưng Ngô Thu Thu thấy vẻ ai oán mặt giấy nhỏ, hai vệt má hồng cũng tối một chút.
Nó thật vô tội, chẳng qua chỉ là kiếm chút cháo, kết quả suýt nữa thì toi mạng.
“Xin nhé, nếu , sẽ đốt thêm cho ngươi ít đồ cúng.” Ngô Thu Thu bất đắc dĩ .
Ở ngã tư âm u, một giấy bầu bạn, dường như cũng đáng sợ như nữa.
Người giấy dùng đầu cọ cọ tai Ngô Thu Thu.
Bây giờ việc cấp bách là tìm cách rời khỏi ngã tư , để linh hồn trở về cơ thể.
Ngô Thu Thu ngẩng đầu đèn.
Cô đây lâu, đèn đỏ cũng chuyển sang xanh.
Đèn đỏ, theo ý nghĩa thông thường là cấm , đèn vàng, là tạm dừng chờ đợi.
lúc chắc chắn thể suy nghĩ theo quan điểm của thế giới bình thường.
Cô nhấc chân qua ngã tư.
Khoảng cách chừng hai mươi mấy bước, Ngô Thu Thu đèn giao thông qua đầu, phía một mảng tối đen.
Cô một đoạn.
Người giấy nhỏ vai ôm lấy đuôi tóc cô lắc lắc, Ngô Thu Thu dừng , phát hiện đầu là sáu đèn đỏ một đèn vàng.
Hoàn giống như lúc nãy.
Cô, về điểm xuất phát.
Ngô Thu Thu mặt biểu cảm, dường như lường tình huống .
Cô dẫm một bước Khôn, về phía .
Kết quả vẫn như cũ, vẫn về ngã tư.
Đèn vàng nhấp nháy như đang chế giễu sự lượng sức của cô.
Tiếp theo, Ngô Thu Thu thử bốn hướng của ngã tư, nhưng dù hướng nào, cuối cùng, cô vẫn về điểm xuất phát.
Đèn lớn đầu thậm chí còn ngày càng rực rỡ hơn, còn cô cảm thấy động tác của chậm chạp, cảm giác suy yếu.
Nếu cứ chạy loạn như ruồi đầu thế , cuối cùng cô chỉ sợ linh hồn tiêu hao hết, nhốt ở bên trong.
Người giấy nhỏ vai ôm c.h.ặ.t đuôi tóc cô, bàn tay nhỏ bằng giấy đang run rẩy, khuôn mặt mặt nhỏ biến thành dở dở .
Nó đang sợ hãi.
Có lẽ là cảm thấy hôm nay sẽ cùng Ngô Thu Thu nhốt ở đây, nhốt đến hồn bay phách tán.
Ngô Thu Thu nhíu mày, cô hình như, rơi một lối mòn suy nghĩ.
Cô cho rằng đây là một ngã tư.
Lẽ nào đây thật sự là một ngã tư ?
Vừa , lúc cô đưa đến đây, là quan tài giấy đè lên.
Khoảnh khắc cô thấy đèn giao thông, liền vô thức cho rằng đưa đến ngã tư.
Bảy cái đèn giao thông, tương ứng, chẳng chính là bảy cây đinh đóng quan tài ?
Sáu đèn đỏ, tương ứng với sáu cây đinh đóng c.h.ế.t, đèn vàng duy nhất, tương ứng với đinh con cháu.
Đinh con cháu thể đóng c.h.ế.t, nên mới là đèn vàng nhấp nháy.
Nơi , vốn là ngã tư gì cả.
Mà là, bên trong quan tài.