Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 27: Ngã Tư Tử Thần, Vòng Lặp Thời Gian Vô Tận

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu cũng dám lơ là.

Dám loại chuyện đều là kẻ tàn nhẫn.

giảm thọ cũng sợ.

Mà cô là Thi Thai, đối với những là t.h.u.ố.c bổ tuyệt hảo.

Cho nên cô những giúp Tề Tịnh giải quyết chuyện , còn đảm bảo bản thể trở .

Nếu đạo hạnh đối phương nông cạn cô là Thi Thai thì cũng thôi, nếu gặp như Trần Tam Hải, thì khó giải quyết .

Tiếp theo ba đều chút tâm hồn treo ngược cành cây.

Có điều Tề Tịnh vẫn cứng rắn kéo Ngô Thu Thu mua mấy bộ quần áo mới.

Nói cái gì mà lên đại học , nhất định quần áo mới mặc.

Đối với ý của Tề Tịnh, Ngô Thu Thu vẫn nhận lấy.

Sau khi trở về, Ngô Thu Thu liền cầm d.a.o nhỏ điêu khắc cái gì đó cửa nhà họ Tề.

“Tìm cái gương cho .” Ngô Thu Thu khắc xong, với Tề Nguyên.

Tề Nguyên y lời tìm gương đến, Ngô Thu Thu ở mặt gương, dùng d.a.o nhỏ khắc lên một hình bát quái, đưa cho Tề Nguyên: “Treo lên.”

“Cái là?” Tề Nguyên hiểu.

“Trấn trạch.”

Nói xong, Ngô Thu Thu đến cửa phòng Tề Tịnh, , khắc một thanh bảo kiếm.

“Kiếm?” Tề Nguyên hỏi.

, Thất Tinh Kiếm.” Ngô Thu Thu gật đầu: “Tối nay canh ở cửa phòng chị , thấy cái gì thì cầm thanh kiếm c.h.é.m.”

Cằm Tề Nguyên đều kéo dài , thanh kiếm nhỏ cửa, Ngô Thu Thu: “Chị, chị chắc chắn em thể cầm nó c.h.é.m ?”

Cậu cũng thể cạy cái thứ từ cửa xuống a.

Ngô Thu Thu tùy tiện vót một miếng nan tre cho : “Nè, kiếm.”

Cái thứ đó cứ như hồi nhỏ, ông nội dùng gỗ vót kiếm gỗ cho .

Không, so với ông nội vót còn cẩu thả hơn nhiều.

“Cái là một chuyện ?” Tề Nguyên mặt đầy đau khổ.

Tuy rằng giúp đỡ, nhưng cũng thể khó như a.

“Đến lúc đó sẽ .” Ngô Thu Thu một cái, đầu nghiêng nghiêng, nhíu mày, dường như đang cân nhắc gì đó, loại cảm giác thôi.

Tề Nguyên Ngô Thu Thu đến ngại ngùng.

Sẽ thích chứ?

Tuy rằng nhưng mà, khai giảng mới lớp mười hai, yêu sớm hình như lắm.

Có điều, sang năm là đại học ...

“Sang năm thi cùng một trường đại học, bây giờ sớm chút ?”

Tề Nguyên gãi đầu.

Lại thấy Ngô Thu Thu mạc danh kỳ diệu trừng một cái: “Cậu phát tao (lên cơn) ?”

“Hả??” Tề Nguyên ngẩn .

Ngô Thu Thu đột nhiên ghé sát , thấy bố Tề Tề đều ở phòng khách, cô thấp giọng hỏi: “Cậu là trai tân ?”

Mặt Tề Nguyên phừng một cái đỏ bừng bốc khói.

Không, đây là câu hỏi một cô gái nhỏ như Ngô Thu Thu nên hỏi ?

Tuy rằng Ngô Thu Thu là đàn chị của .

mà, câu hỏi trả lời thế nào?

“Trả lời .”

Trên mặt Ngô Thu Thu thêm vài phần kiên nhẫn.

Phải thì , thì , gì khó mở miệng như ?

Ánh mắt Tề Nguyên lơ đễnh, miệng mở mở .

Cái so với thi đại học còn khó trả lời hơn a, ông trời ơi.

“Cái đó, chị hỏi cái , em...”

Trên mặt Ngô Thu Thu hiện lên vài phần hiểu rõ: “Cho nên ?”

“Không , em .” Tề Nguyên sợ Ngô Thu Thu hiểu lầm cái gì, vội vàng cướp lời: “Em thề, em vẫn là.”

“Vậy thì .” Ngô Thu Thu gật đầu.

Tốt, cái gì mà ?

Ngô Thu Thu sẽ thật sự thích chứ?

Tề Nguyên bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Lại thấy Ngô Thu Thu tìm một cái chai nước khoáng , đưa cho : “Bắt đầu từ bây giờ, nước tiểu đồng t.ử của đều đựng trong , thứ sợ nước tiểu đồng t.ử, trông cậy đấy.”

Tề Nguyên cuối cùng cũng hiểu Ngô Thu Thu ý gì , khỏi thầm mắng bỉ ổi.

Mười bảy mười tám tuổi quả nhiên là lúc xuân tâm nhộn nhạo hu hu...

Cậu ho nhẹ một tiếng: “Vậy, tối nay em thế nào?”

Bị ánh mắt trong veo của Ngô Thu Thu , đều tìm cái lỗ chui xuống đất cho xong.

“Đến đây, dạy một tư thế .” Ngô Thu Thu kéo Tề Nguyên xuống.

Bày tư thế Chuyển Luân Vương.

“Tối nay, cứ dùng tư thế ở cửa phòng chị , nếu thứ xông phá cấm chế cửa lớn, tất nhiên sẽ lao thẳng đến phòng chị .”

“Bọn họ vì để , lẽ sẽ tạo ảo giác, biến thành bộ dạng quen thuộc, nhưng ngàn vạn nhớ kỹ, bất kể là ai đến cũng mở cửa.”

“Cậu thấy bọn họ, liền thầm niệm ‘Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn’, cái sức uy nhiếp với bọn họ, đó dùng nước tiểu tạt, dùng kiếm c.h.é.m, nhớ kỹ, nhất định chống đỡ đến khi trời sáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-27-nga-tu-tu-than-vong-lap-thoi-gian-vo-tan.html.]

Thấy ngữ khí Ngô Thu Thu nghiêm túc, Tề Nguyên cũng ngưng trọng lên.

Ngô Thu Thu giao trọng trách cho , nhất định , canh giữ cửa phòng chị gái.

“Được, em sẽ .”

Ngô Thu Thu gật đầu, phòng khách.

Bố Tề Tề vội vàng thu hồi tầm mắt.

Ngô Thu Thu cũng để ý, cha lo lắng cho con cái là bình thường.

Đáng tiếc cô đời thể cảm nhận mùi vị lo lắng .

“Cô chú, cháu việc dặn dò hai .”

“Tiểu Thu cháu .”

“Tối nay hai vẫn ngủ sớm một chút, bất luận xảy chuyện gì, hoặc bất luận kẻ nào gõ cửa, đều ngoài, để tránh ảnh hưởng đến Tề Nguyên.”

Ngô Thu Thu .

Bố Tề Tề , gật đầu: “Được, chúng nhớ .”

“Tề Nguyên.” Ngô Thu Thu về phía Tề Nguyên: “Nghe thấy ? Tối nay cô chú sẽ rời khỏi phòng, cho nên, giả sử mặt xuất hiện bộ dạng của họ, tất nhiên là giả, tạt là .”

Tề Nguyên gật đầu thật mạnh.

“Vậy tối nay chị cũng cẩn thận.” Cậu .

Ngô Thu Thu dặn dò tất cả những thứ , tất nhiên là tự ngoài hội ngộ kẻ chủ mưu phía màn.

“Mọi đừng lo lắng cho , những gì dặn dò là .”

Ngô Thu Thu uống một ngụm nước, ướt môi.

Làm xong những thứ , cô cũng mệt .

Mẹ Tề bưng hoa quả cho Ngô Thu Thu: “Tiểu Thu, cháu cứu Tịnh Tịnh, chính là ân nhân của cả nhà cô.”

Trên khuôn mặt nhỏ của Ngô Thu Thu lộ một nụ : “Ân nhân thì dám nhận, cơ duyên của mỗi mà thôi.”

Nếu hôm đó cô đụng Tề Tịnh, e rằng cũng chuyện hôm nay giúp Tề Tịnh.

Giữa với từ trường, thiện duyên thì là nghiệt duyên.

Nói cách khác, Tề Tịnh đụng cô, phúc .

“Không cháu nhắc đến nhà nhỉ? Người nhà cháu cháu nghề ? A cháu đừng nghĩ nhiều, dì ý coi thường cái .”

Mẹ Tề thử hỏi.

“Cháu, nhà nữa.”

Ngô Thu Thu dùng tăm xiên một miếng táo, dừng một chút, nhét trong miệng: “Cũng , cháu còn một bố, đang ở trong tù.”

Mấy năm nay giảm án, đến hai tháng nữa chắc là sắp .

Đến lúc đó, cô còn nên đối mặt với bố từng gặp mặt như thế nào.

“Trong tù?” Giọng Tề nhịn cao lên, lông mày cũng nhíu : “Ông phạm tội gì?”

Bị bố Tề cắt ngang: “Tiểu Thu đứa bé bao? Bố nó liên quan gì đến nó .”

Mẹ Tề lúc mới vỗ đầu, gượng : “, Tiểu Thu cháu đừng nghĩ nhiều, dì ý gì khác, cháu ăn hoa quả .”

Ngô Thu Thu đặt tăm xuống, ngữ khí nhạt vài phần: “Bố cháu tù, cháu mất mặt, ông , vì bảo vệ cháu mới tù.”

Từ trong miệng trưởng thôn quá khứ, Ngô Thu Thu khó sinh oán hận với bố trong tù.

Vì vợ con mới g.i.ế.c , là hán t.ử chân chính.

Ngô Thu Thu cô gì mà mất mặt?

“Mẹ!” Tề Tịnh giậm chân, kéo Ngô Thu Thu về phòng.

Tề Nguyên cũng chút bất mãn: “Mẹ, hỏi những cái gì?”

Sắc mặt Tề ngượng ngùng: “Mẹ cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, các con đứa nào đứa nấy đều đến trách .”

Không thể phủ nhận, thấy bố Ngô Thu Thu tù, phản ứng đầu tiên của bà chính là hai đứa con thâm giao với Ngô Thu Thu.

cẩn thận nghĩ , Ngô Thu Thu chỉ là ân nhân cứu mạng con gái, bản cũng ưu tú, thi đỗ cùng trường đại học với con gái.

cũng vì ngữ khí của mà cảm thấy áy náy.

Để bày tỏ thành ý, Tề buổi chiều một bàn lớn thức ăn, ngừng gắp thức ăn cho Ngô Thu Thu.

Ăn cơm xong, trời nhanh tối.

Bố Tề Tề lời Ngô Thu Thu, sớm rửa mặt mũi về phòng khóa cửa .

Tề Nguyên thì ở cửa phòng Tề Tịnh, sắc mặt căng thẳng, nghiêm trận chờ đợi.

Ngô Thu Thu từ trong ba lô móc nước rễ, vẩy lên sàn nhà phòng khách, dấu chân giấy nhanh liền hiện , cô nữa cảnh cáo Tề Nguyên một phen, thuận theo dấu chân liền rời khỏi nhà họ Tề.

Dấu chân cũng thang máy, mà là cầu thang bộ.

Ngô Thu Thu theo một xuống đến tầng một.

Lại ngửi thấy một mùi hương nến tiền giấy.

Đi đến đơn nguyên 2 xem thử, phát hiện tiền giấy đốt xong, vẫn còn ấm.

Đây là bà cụ đơn nguyên 2 đốt cho con trai.

Ngô Thu Thu theo dấu chân giấy nữa xuất phát, trong tiểu khu yên tĩnh tiếng động.

khỏi tiểu khu, băng qua hai con đường cái.

Cuối cùng, đến ngã tư đường ban ngày tới.

Lại thấy ở ngã tư đường, một bà cụ đang quỳ ở đó, một bên lẩm bẩm, một bên đốt tiền giấy.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt bà cụ.

Ngô Thu Thu thấy , bà chính là bà cụ đơn nguyên 2.

 

 

Loading...