Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 26: Dấu Chân Vôi Bột Và Bà Lão Kỳ Quái Ở Đơn Nguyên Hai

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:36:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy lời Ngô Thu Thu, sắc mặt Tề Tịnh trắng bệch.

Tuy rằng sớm đoán , nhưng chính tai thấy, vẫn khỏi trong lòng hoảng loạn.

“Vậy bây giờ?”

Ngô Thu Thu đến bên giường: “Dậy ăn cơm , ban ngày bọn họ dám .”

Tề Tịnh nửa điểm khẩu vị cũng , nhưng Ngô Thu Thu : “Cơ thể chị điều dưỡng , dương khí sung túc, bọn họ ngược dễ dàng đưa chị như .”

đành gật đầu: “Chị hiểu .”

Tề Tịnh từ giường dậy, mới phát hiện trong phòng thiếu một thứ.

Người giấy!

“Cái giấy thật sự đưa ?” Cô hỏi.

“Chị xem.” Ngô Thu Thu xổm xuống, chỉ mặt đất.

Tề Tịnh bán tín bán nghi xổm xuống kiểm tra, thấy từng mảng từng mảng lốm đốm màu trắng: “Đây là... dấu chân!”

nhớ tới hôm qua Ngô Thu Thu bảo thằng em ngốc kiếm vôi sống.

Hóa , đây chính là để dấu vết mà Ngô Thu Thu .

giấy dẫn đường, là thể tìm nơi thi pháp của đối phương ẩn nấp ở .

mà, dấu vết vôi sống sẽ càng ngày càng nhạt chứ.” Tề Tịnh nhíu mày.

“Sẽ .”

Ngô Thu Thu từ trong cặp sách lấy một chai nước khoáng, bên trong là nước rễ.

Cô dùng tay chấm vẩy lên mặt đất, những dấu vết mơ hồ liền rõ ràng lên, thể thấy rõ ràng.

“Cái cũng quá lợi hại .” Tề Tịnh lẩm bẩm một .

Là con em thời đại mới, sinh cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân.

Nếu cô gặp những chuyện đây, cô vạn sẽ tin đời còn thuyết quỷ thần.

những chuyện gặp gần đây, lật đổ nhân sinh quan hai mươi năm qua của cô .

“Thế giới nhiều mặt, những gì từng thấy, e rằng ngay cả một góc băng sơn cũng đạt tới.” Cô thần tình phức tạp .

“Cốc cốc cốc!”

“Chị, chị ở bên trong ? Hai chứ?” Giọng của Tề Nguyên vang lên ngoài cửa.

Tề Tịnh qua mở cửa.

Tề Nguyên , tiên là thở phào nhẹ nhõm, đó quan sát một chút: “Chị, hôm nay khí sắc chị hơn nhiều đấy.”

“Thật ?” Tề Tịnh trong gương trang điểm.

Quả nhiên, hơn quá nhiều.

“Đi ăn cơm.” Trong lòng cô vui vẻ.

Ăn cơm xong, Tề Tịnh đưa Ngô Thu Thu ngoài dạo.

Bố Tề Tề đều chút lo lắng, sợ gặp chuyện gì.

“Kể từ khi gặp chuyện , con cửa dám , giác dám ngủ, bây giờ khó khăn lắm mới đỡ hơn chút, Thu Thu ở đây, bố , cho con ngoài hít thở khí .”

Tề Tịnh nũng .

mà...” Bố Tề vẫn chút do dự.

“Bố, Thu Thu là khách, cũng thể để khách cứ buồn bực ở trong nhà.”

Tề Nguyên cũng .

Ngô Thu Thu : “Ban ngày .”

Cô cũng thực sự ngoài, nhất đến chỗ Tề Tịnh nhặt giấy đỏ xem thử.

Đáng tiếc Tề Tịnh vứt sính thư , nếu thể trực tiếp tên họ của đối phương.

“Được, .” Bố Tề cầm điện thoại lên, thao tác một chút: “Tịnh Tịnh, bố chuyển cho con năm nghìn tệ, con đưa Tiểu Thu chơi cho vui vẻ.”

Lông mày Ngô Thu Thu giật giật.

Năm nghìn đối với Tề Tịnh chỉ là tiền tiêu vặt, cô tốn công sức lớn mới kiếm .

“Cuối cùng cũng thể ngoài .” Tề Tịnh vỗ tay một cái.

Ba liền cùng ngoài.

Lúc ngang qua đơn nguyên bên cạnh, đối diện tới một bà cụ sắc mặt âm trầm, tóc hoa râm.

Bà cụ qua liền mang đến cho một loại cảm giác thoải mái.

Tề Nguyên huých cánh tay Ngô Thu Thu, thấp giọng : “Đây chính là bà cụ con trai t.a.i n.ạ.n xe cộ c.h.ế.t ở đơn nguyên 2 mà hôm qua em với chị đấy.”

Thế là Ngô Thu Thu liền ngước mắt đ.á.n.h giá bà cụ một cái.

Bà cụ xách giỏ rau, thẳng về phía .

Hai chị em nhà họ Tề đều đụng bà cụ , kìm dịch sang bên cạnh một chút.

Tuy nhiên, ngay lúc ba lướt qua vai bà , bà cụ một phát nắm lấy cánh tay Tề Tịnh, đồng thời ngước đôi mắt đục ngầu Tề Tịnh: “Cô là, con gái nhà đơn nguyên bên cạnh?”

Tề Tịnh nhịn hét khẽ một tiếng: “Bà, bà gì? Buông .”

giãy giụa.

Sức lực bà cụ lớn đến kinh : “Không việc gì thì, bớt ngoài.”

Nói xong, liền buông Tề Tịnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-26-dau-chan-voi-bot-va-ba-lao-ky-quai-o-don-nguyen-hai.html.]

Tề Tịnh kéo Ngô Thu Thu vội vàng chạy xa vài bước, chút dọa sợ.

“Bà cụ kể từ khi con trai c.h.ế.t, tinh thần liền chút bình thường.” Tề Nguyên cũng .

Ngô Thu Thu như điều suy nghĩ đầu , thấy bà cụ vẫn tại chỗ ba bọn họ.

“Các từng gặp con trai bà ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Tề Tịnh lắc đầu: “ học đại học, chỉ lúc nghỉ mới ở nhà, lẽ từng gặp, nhưng ấn tượng gì.”

“Em ngược ấn tượng, con trai bà giao đồ ăn, đó em tan học về mấy dì , đó việc nỗ lực, mới trả tiền đặt cọc nhà ở tiểu khu , đó đón già đến ở cùng.” Tề Nguyên xoa cằm .

Đột nhiên, Tề Nguyên trừng lớn mắt.

Tề Tịnh cũng giống như nghĩ tới điều gì, với em trai: “Cái đó, sẽ là...”

Hai chị em nghĩ cùng một chỗ.

“Không , em hỏi bà .” Sắc mặt Tề Nguyên trầm xuống, khuôn mặt non nớt đều là lửa giận.

Bị Ngô Thu Thu một phát kéo : “Đừng , đợi tối nay theo xem thử mới .”

“Tối nay em ngoài?”

Tề Tịnh chút bất an, Ngô Thu Thu , cô một dám ngủ.

, sắp xếp, đừng lo lắng.” Ngô Thu Thu vẫn an ủi một chút.

Tề Tịnh buồn bực vui gật đầu.

Theo bản năng đầu , phát hiện bà cụ thấy nữa.

“Được , hôm nay mới bắt đầu, nếu hôm nay chính là ngày cuối cùng của , cũng hy vọng để hồi ức .”

Tề Tịnh đầu , híp mắt .

“Có ở đây, chị c.h.ế.t cũng khó.”

Ngô Thu Thu nhíu mày.

Ý gì, tin cô?

Tề Tịnh lè lưỡi.

“Đưa đến chỗ hôm đó chị nhặt đồ xem thử.” Ngô Thu Thu .

Tề Tịnh hỏi tại , trực tiếp đưa Ngô Thu Thu liền .

Đi qua hai con phố, ở phía một ngã tư đường, bên cạnh biển báo trạm xe buýt, Tề Tịnh chỉ chỉ: “Chính là chỗ .”

Lúc qua giờ cao điểm , chỗ biển báo trạm xe buýt cũng .

Ngô Thu Thu tiến lên, dây đỏ cổ tay run lên, dây đỏ trong nháy mắt cởi , đồng tiền theo tiếng mà , hai đồng biến thành bảy đồng.

Sau khi ném lên trung, leng keng leng keng rơi xuống đất.

Có cái mặt chính hướng lên , cái thì mặt trái hướng lên .

“Khôn.” Ngô Thu Thu nhặt lên một đồng tiền mặt chính hướng lên , về phía hai bước: “Đoài Trạch.”

xổm mặt đất, ánh mắt thẳng về phía ngã tư đường xe cộ qua tấp nập phía .

Ngô Thu Thu nhặt tất cả đồng tiền lên, xâu dây đỏ, biến về hai đồng, buộc lên cổ tay.

“Cái ngã tư đường xảy chuyện gì ?”

“Thu Thu chị cũng quá thần .” Tề Nguyên há to miệng, khuôn mặt non nớt một tia sùng bái: “Một tháng xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, chính là ở ngã tư đường .”

Ngô Thu Thu sờ cằm, nghiêng đầu.

Đuôi tóc đuôi ngựa, quét qua sườn mặt trắng nõn, cô đột nhiên dậy Tề Tịnh: “Đàn chị mến, chị còn chuyện gì với ?”

Nếu nơi chính là nơi xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, Tề Tịnh ở nơi cách đó xa nhặt giấy đỏ.

Cái cũng quá trùng hợp .

Sắc mặt Tề Tịnh chút tự nhiên, chút sợ hãi, dừng một chút, cô mới : “ tưởng cái quan hệ gì.”

“...... tận mắt chứng kiến vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ .”

Tề Nguyên cũng ngờ Tề Tịnh sẽ như : “Cái gì? Chị chứng kiến t.a.i n.ạ.n xe cộ?”

“Ừ, hôm đó mấy đứa bạn tụ tập , hát karaoke, cũng uống nhiều, ghế xe taxi, phát hiện tài xế dừng , cái gì phía xảy t.a.i n.ạ.n .”

“Lúc đó đau đầu dữ dội, là trời mưa to, liền cách cửa sổ xe xa xa một cái, thấy cáng cứu thương khiêng hai đầy m.á.u rời .”

“Sau đó ngủ một giấc, cũng để trong lòng. Tai nạn xe cộ do gây , cũng từng xuống xe a.”

Tề Tịnh xong, Ngô Thu Thu: “ giấu em, là căn bản liên tưởng đến .”

cũng là ngày hôm mới t.a.i n.ạ.n xe cộ c.h.ế.t hai .

“Có lẽ chính là cái của chị, khiến chị nhắm trúng.” Ngô Thu Thu xe cộ qua .

Trong thoáng chốc, hình như thấy giữa dòng xe một bóng mơ hồ.

Một cái qua , biến mất.

Người c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe cộ, đa phần trong lòng oán khí, c.h.ế.t nhắm mắt.

Nếu cái của Tề Tịnh, vặn đối mắt với cái cuối cùng của c.h.ế.t, uy lực của cái khi c.h.ế.t thể tưởng tượng .

Đối phương tất nhiên quấn lấy Tề Tịnh, c.h.ế.t thôi.

Cái cũng coi như là tai bay vạ gió .

Có điều, nếu vẻn vẹn chỉ là một oan hồn c.h.ế.t nhắm mắt, còn dễ đối phó.

Bây giờ khó giải quyết là, đối phương kẻ hiểu nghề, trợ Trụ vi ngược, kéo Tề Tịnh vợ ma!

 

 

Loading...