Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 22: Giày Thêu Đỏ Trước Cửa, Lời Nguyền Tân Nương

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:35:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu lập tức nhớ đối phương là ai.

Cậu thiếu niên cho cô chiếc bánh ngọt nhỏ.

“Cậu từ từ thôi.”

Chuyện trong thôn giải quyết xong, trưởng thôn cũng còn dân làng nào xảy chuyện, mắt cô ngược thời gian.

“Chị em xảy chuyện .” Thiếu niên .

“Sau đó thì ?”

Giọng chút thanh lãnh của Ngô Thu Thu, nhanh chậm, dường như từ từ xoa dịu sự nôn nóng của thiếu niên.

“Chị lời chị, buộc cái kéo ngủ quả thực yên . bắt đầu từ mấy hôm , xảy vấn đề. Nửa đêm chị sẽ chạy ngoài, cho dù chúng em phiên canh chừng, chị cũng sẽ biến mất, đó trời sáng trở về, hỏi chị thì chị cái gì cũng .”

Một câu hai câu hình như thiếu niên cũng rõ ràng, chỉ là thúc giục xin Ngô Thu Thu giúp đỡ .

“Nhà chị đại sư lợi hại ? Cầu xin chị, tiểu tỷ tỷ, cứu chị gái em với.”

“Được , cho địa chỉ.” Ngô Thu Thu vươn vai một cái.

Thiếu niên vui mừng khôn xiết, vội vàng : “Không cần cần, tiểu tỷ tỷ, chị cho em chị ở , em bảo bố em lái xe đến đón.”

Ngô Thu Thu liếc chiếc xe ba gác đậu bên cạnh cây liễu, tự tin một tiếng: “ xe.”

“Vậy , địa chỉ em gửi điện thoại chị, khi nào chị đưa đại sư đến?” Thiếu niên hỏi.

Cái bụng vẫn luôn biểu tình.

Ngô Thu Thu an ủi cái bụng nhỏ, : “Lát nữa.”

“Bây giờ chị thể đến ?”

Ngô Thu Thu: “Cậu tam gấp (nhu cầu vệ sinh/ăn uống) ?”

Đầu dây bên thiếu niên đỏ mặt: “Xin xin .”

Ngô Thu Thu cúp điện thoại, thấy trưởng thôn còn xổm góc tường hút t.h.u.ố.c, cũng chân .

“Trưởng thôn thúc thúc.” Ngô Thu Thu gọi một tiếng.

Trưởng thôn dậy, quả nhiên chân tê suýt chút nữa ngã dập m.ô.n.g.

Ông vội vàng vịn tường vững: “Tiểu Thu, việc ?”

“Cái bài vị xong ạ?”

Trưởng thôn lắc đầu: “Chắc ngày .”

“Mấy ngày nay cháu việc ở nhà, bên thợ mộc xong , bao nhiêu tiền chú với cháu, cháu trả.”

Chuyện mà vị tiểu tỷ tỷ dính , một ngày hai ngày thể giải quyết .

Mấy ngày nay cô ước chừng đều thể về thôn.

“Được, chú gọi điện thoại báo cho cháu.” Trưởng thôn nhận lời ngay.

Ngô Thu Thu ăn cơm xong, đếm đếm tiền.

Tuy rằng lão già Ngô Khánh thứ lành gì, nhưng tay hào phóng.

190 giấy, mà đưa ba nghìn tệ.

Cô tùy tiện buộc tóc đuôi ngựa, đem bộ ba nghìn tệ đưa cho bố Ngô Trung Kiều.

“Cháu cái gì thế Tiểu Thu?” Bố Ngô Trung Kiều đẩy tiền về.

Tuy rằng bọn họ mất con trai, nhưng cũng thể lấy tiền của một đứa trẻ mồ côi a.

“Không lấy, cầm về .” Mẹ Ngô Trung Kiều đang dọn dẹp chuồng gà, tóc bạc hơn một nửa.

“Cầm lấy, tiền cháu kiếm , đều một phần của Ngô Trung Kiều.”

Ngô Thu Thu nhét phong bì tay bố Ngô Trung Kiều.

Ngô Trung Kiều hại, cho cùng vẫn là vì cô.

Nếu giúp cô theo dõi Ngô Khánh, cũng sẽ nhắm .

Một mạng cứ như minh bạch mà chôn vùi.

“Tiểu Thu...”

Hai ông bà bóng lưng Ngô Thu Thu, nhất thời nên lời.

Ngô Thu Thu trở về chút chuẩn .

Trong nhà một cái hũ đồng, bên trong đựng đầy tiền xu, cô bốc một nắm bỏ cặp sách.

Chu sa, giấy nhỏ, dây đỏ, nước rễ (nước mưa chạm đất)...

Kiểm , đồ đạc đều mang đủ , cô thu dọn một bộ quần áo để .

Cuối cùng còn nhét con d.a.o rựa của bà ngoại trong cặp sách.

Mang theo bình nước, Ngô Thu Thu nhảy lên xe ba gác, liền xuất phát.

Thiếu niên tên là Tề Nguyên, nhà ở khu chung cư nhất huyện thành.

Từ đây xuất phát, xe ba gác chạy hai ba tiếng đồng hồ.

Lúc sắp đến nơi Ngô Thu Thu gọi điện thoại cho Tề Nguyên: “Chị sắp đến .”

Thế là Tề Nguyên ở ngoài tiểu khu ngóng trông.

Mười phút , và Ngô Thu Thu đang lái xe ba gác mắt to trừng mắt nhỏ.

“Tiểu tỷ tỷ, em tìm chỗ đậu xe cho chị , đây, chính là xe của chị ?”

Tề Nguyên gãi đầu.

Biết sớm thế thà bảo bố đón còn hơn.

“Ừ.” Ngô Thu Thu bĩu môi.

......

“Đến đây, chỗ đậu xe, bên .”

Tề Nguyên dẫn Ngô Thu Thu đậu xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-22-giay-theu-do-truoc-cua-loi-nguyen-tan-nuong.html.]

Ở vị trí bắt mắt nhất trong một hàng xe con, Ngô Thu Thu thực hiện một cú drift, thuận thuận lợi lợi đậu xe ba gác .

Chỉ với tay lái , đường núi Akina cứ để cô xông pha.

Cô đeo cặp sách, nhanh nhẹn nhảy xuống: “Đi thôi, xem chị .”

“Cái đó, chỉ một chị thôi ?” Tề Nguyên lưng Ngô Thu Thu, hy vọng thấy một ông lão râu trắng.

Trong tivi đều diễn như , ông lão râu trắng nhất định .

“Cậu cảm thấy trong cái xe ba gác còn chứa thứ hai ?” Ngô Thu Thu cũng đầu thoáng qua.

Cho dù , đường cũng xóc cho ngất xỉu .

“Ý là, đến giúp chị em là chị?” Tề Nguyên nuốt nước miếng.

“Không gọi đến cứu chị ? Vậy nhé?”

Ngô Thu Thu nhíu mày.

“A, thì đúng là em gọi chị, nhưng mà, em tưởng...” Tề Nguyên gãi đầu.

Lại sợ tổn thương lòng tự trọng của Ngô Thu Thu.

Dừng một chút, cảm thấy Ngô Thu Thu tự tin tràn đầy như , cộng thêm việc buộc kéo thật sự tác dụng, chừng Ngô Thu Thu chân nhân bất lộ tướng.

“Chị theo em.”

Ngô Thu Thu liền theo Tề Nguyên tiểu khu.

Tiểu khu , cây xanh cũng tệ.

Ngô Thu Thu luôn ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương nến.

Cô quanh năm suốt tháng giao thiệp với những thứ , cực kỳ nhạy cảm với mùi hương nến, sẽ ngửi sai.

“Tiểu khu gần đây c.h.ế.t ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Tề Nguyên bỗng nhiên , trong mắt lộ vẻ kinh ngạc: “Sao chị ? Một tháng , đơn nguyên 2 con trai của một bà cụ t.a.i n.ạ.n xe cộ qua đời.”

Ngô Thu Thu gật đầu, gì.

Nhà Tề Nguyên ở đơn nguyên 3, vặn qua đơn nguyên 2.

Lúc ngang qua, Ngô Thu Thu vô tình trong một cái.

Phát hiện ở cầu thang đặt một cái chậu than, bên trong đều là tro tàn của giấy tiền vàng mã.

“Bà cụ một tháng nay, tối nào cũng đốt giấy tiền ở cầu thang đơn nguyên 2, một em còn gặp , dọa em sợ c.h.ế.t khiếp!”

“Rất nhiều hộ dân ở đơn nguyên 3 đều khiếu nại , ban quản lý cũng bó tay với bà .”

“May mà ở đơn nguyên của chúng em.”

Tưởng tượng xem, nửa đêm canh ba một bà cụ đốt giấy tiền ở cầu thang, hình ảnh đó quả thực rợn .

“Con trai bà bao nhiêu tuổi?” Ngô Thu Thu thuận miệng hỏi một câu.

“Hình như ba mươi mấy tuổi , cũng kết hôn sinh con, hai con sống cùng , bây giờ con trai c.h.ế.t , bà cụ đó cũng chút đáng thương.”

Tề Nguyên lắc đầu, dẫn Ngô Thu Thu thang máy.

Nhà bọn họ ở tầng mười.

Trên cửa còn dán câu đối xuân, mở toang , giống như đang đợi Tề Nguyên.

“Bố , con đưa đến .” Tề Nguyên gọi một tiếng.

Hai vợ chồng ghế sô pha vội vàng cửa, tiên là hiền hòa với Ngô Thu Thu, đó ngó phía .

“Đừng nữa, chính là vị tiểu tỷ tỷ , ồ, tiểu tỷ tỷ, còn hỏi tên chị.” Tề Nguyên ngượng ngùng về phía Ngô Thu Thu.

“Ngô Thu Thu.”

Nhà bố cục , sạch sẽ gọn gàng sáng sủa.

Tuyệt đối bố cục chiêu tà.

Vậy thì là rước từ bên ngoài về.

“A, là cô bé ?” Người đàn ông trung niên tướng mạo đoan chính sửng sốt, chút khó tin.

bố, đó chính tiểu tỷ tỷ cứu chị con một mạng, cũng là chị bảo để chị con buộc kéo ngủ, lúc mới yên tĩnh mấy ngày.”

Tề Nguyên vội vàng giải thích.

Người phụ nữ trung niên xinh vội vàng nắm lấy tay Ngô Thu Thu : “Cảm ơn cháu cứu Tiểu Tịnh nhà cô, mau .”

mặc kệ Ngô Thu Thu thể giúp con gái , Ngô Thu Thu cứu con gái một mạng, Ngô Thu Thu chính là ân nhân nhà bà .

Người đàn ông trung niên cũng vội vàng tránh : “ đúng, mau mời .”

“Có bọc giày ạ?” Ngô Thu Thu thấy nhà sạch sẽ gọn gàng, chân bùn cũng ngại giẫm .

“Đừng khách sáo, đến đây, dép lê của con gái chú là .” Người phụ nữ tùy tiện lấy một đôi dép lê đưa cho Ngô Thu Thu.

Tuy rằng lo lắng cho con gái, nhưng cử chỉ vẫn vô cùng dịu dàng hiền hòa.

Sau khi nhà, Tề Nguyên bếp cắt hoa quả, Ngô Thu Thu ghế sô pha.

Cô chú ý tới một cánh cửa phòng ngủ khép hờ, cửa còn treo bùa trừ tà.

Chắc là phòng của Tề Tịnh.

“Nói tình hình ạ.” Ngô Thu Thu .

Bố Tề Nguyên con trai một cái, dường như chút do dự.

“Để em .” Tề Nguyên hắng giọng: “Ba ngày , buổi tối chị em luôn đột nhiên chạy ngoài, trời sáng thì sắc mặt khó coi ngã ở cửa.”

“Chúng em phiên chị , hoặc là ngủ theo dõi chị , nhưng xuống lầu, chị liền biến mất, ngày càng yếu ớt, bây giờ ban ngày dậy nổi nữa .”

Tình huống , báo cảnh sát cũng vô dụng.

“Tình huống đó điềm báo gì ?” Lông mày thanh tú của Ngô Thu Thu nhíu .

Bố Tề suy nghĩ một lúc, đang định mở miệng, Tề bưng hoa quả cắt ngang: “Có!”

“Một buổi tối, chúng đều ngủ , đột nhiên gõ cửa, mở cửa bên ngoài ai, nhưng một chiếc giày thêu màu đỏ, đặt ở cửa.”

 

 

Loading...