Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 18: Ngô Trung Kiều Chết Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:35:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu nở một nụ ngoan ngoãn: “Tạm biệt chú Ngô Khánh.”

Khoảnh khắc lướt qua , nụ mặt Ngô Thu Thu lập tức biến mất.

Cô chỉ một , đối mặt với âm mưu , chỉ thể cẩn thận từng bước.

Còn kẻ đang đ.á.n.h cắp mạng sống của cô, chỉ thể đợi qua cửa ải mới tính.

“Ting!”

Điện thoại rung.

Là tin nhắn của Ngô Trung Kiều.

“Ngô Thu Thu, ngươi cần lão t.ử giúp ? Ta ở nhà thật sự yên .”

May mà, ít nhất Ngô Trung Kiều là bạn thể tin tưởng: “Không cần, đừng chạy lung tung.”

“Ngô Thu Thu, ngươi thằng ranh con Ngô Khánh đó định chuyện ? Ngươi cho , giúp ngươi xử nó.”

Ngô Thu Thu lờ lời của Ngô Trung Kiều, chỉ trả lời: “Đừng chạy lung tung.”

Chính vì Ngô Thu Thu Ngô Khánh định gì, nên mới thể kéo Ngô Trung Kiều .

Mọi thứ , mới là đáng sợ nhất.

Chuyện hát hí âm , dân làng mới là nhất.

Ngô Thu Thu về nhà, gác chuyện sang một bên, tiếp tục tô màu cho giấy, cô nghiêm túc.

Bữa tối ăn, mãi đến nửa đêm.

Đột nhiên trong lòng hoảng hốt khó chịu, cô sân, rót một cốc nước lạnh uống.

Trời đêm trăng sáng thưa.

Nửa đêm yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng cũng .

Vận động cổ một chút, Ngô Thu Thu nhà tiếp tục giấy.

“Cái thứ, một trăm, còn thiếu 89 cái.”

Cô lẩm bẩm.

Nhìn những giấy sặc sỡ chất đầy sân, thoáng qua, như thể vô thật đang trong sân chằm chằm cô.

cô từ nhỏ gan , nếu cũng thể kế thừa y bát của bà ngoại.

Canh tư gà gáy, cô ngủ gật một lúc.

Xui xẻo mơ thấy Ngô Trung Kiều, gã đó vẫy tay với cô: “Ngô Thu Thu, lão t.ử đây.”

“Ngươi ?”

Ngô Thu Thu đuổi theo vài bước, phát hiện cổ của Ngô Trung Kiều vặn ngược, hướng về phía , đầu về phía cô.

“Đi , .”

Hắn lặp lặp , nước ngừng nhỏ xuống, nhanh mặt đất ướt sũng một vũng.

Rất nhanh, ngũ quan mặt bắt đầu méo mó, giống như nhựa nung chảy, đang biến dạng.

“Ngô Trung Kiều, Ngô Trung Kiều!”

Ngô Thu Thu đột nhiên tỉnh giấc, lau mồ hôi trán.

Đây là đầu tiên trong đời cô mơ thấy Ngô Trung Kiều.

Vội vàng cầm điện thoại lên xem, gần tám giờ, mở khóa một tin nhắn của Ngô Trung Kiều gửi lúc hơn mười hai giờ đêm qua: “Ngô Thu Thu, ngủ .”

Lúc đó cô bận, xem.

Sau đó dựa bàn gỗ ngủ , mặt dính đầy màu vẽ.

Ngô Thu Thu dụi mặt, bể nước rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo, bắt đầu đ.á.n.h răng.

“Rầm rầm rầm!”

Ngoài cửa ngừng gõ cửa, đến vội, gõ liên tục, cửa sắp phá .

“Chị Thu, chị Thu mau đây.”

“Xảy chuyện .”

Ngoài cửa là giọng mang theo tiếng của Ngô Tráng Tráng.

Ngô Thu Thu vội vàng nhổ bọt trong miệng, trong lòng dự cảm lành, nhưng vẫn vội vàng mở cửa gỗ.

“Sao ?”

Mắt Ngô Tráng Tráng đỏ hoe, bên trong còn sự kinh hoàng tan: “Chị Thu, Kiều, Kiều c.h.ế.t .”

Chiếc cốc trong tay lập tức rơi xuống đất, nước b.ắ.n lên chân Ngô Thu Thu.

để ý, một tay nắm lấy áo Ngô Tráng Tráng: “Cậu gì? Ai c.h.ế.t?”

Ngô Tráng Tráng là do vội do sợ, rơi nước mắt: “Là Kiều, sáng nay ông nội dạo, đến bên ao thì thấy Kiều c.h.ế.t đuối trong ao.”

Ngô Thu Thu nhớ giấc mơ đó.

Lại nhớ đến sự hoảng hốt rõ nguyên nhân nửa đêm.

Thì , là Ngô Trung Kiều đang từ biệt cô.

“Đi.”

Cô kéo Ngô Tráng Tráng, chạy như bay về phía ao.

Trên đường , cô tưởng tượng đủ loại khả năng, ví dụ như Ngô Trung Kiều ngủ ngoài dạo ngã xuống, hoặc là khác đẩy xuống...

Chỉ là ngờ, cái c.h.ế.t của Ngô Trung Kiều kỳ dị đến .

Ao trong thôn nuôi cá, mực nước khá cao, xổm xuống cũng thể rửa tay trực tiếp trong đó.

nước sâu, một mét.

Ngô Trung Kiều cao một mét tám, chỉ cần còn ý thức thì thể nào c.h.ế.t đuối.

Thế nhưng, Ngô Thu Thu thấy, Ngô Trung Kiều quỳ bên bờ, đầu chúi xuống ao, giống như tư thế gội đầu.

Toàn cứng đờ, cứ thế quỳ c.h.ế.t trong ao.

Nói cách khác, tự chúi đầu xuống ao để tự dìm c.h.ế.t.

Xung quanh đầy dân làng, đều đang chỉ trỏ bàn tán, Ngô Trung Kiều ma ám, quỷ thế .

Nghe của Ngô Trung Kiều ngất khiêng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-18-ngo-trung-kieu-chet-roi.html.]

Cha của Ngô Trung Kiều thì bên cạnh, hút hết điếu t.h.u.ố.c đến điếu t.h.u.ố.c khác, cả gương mặt như già chục tuổi.

Suy sụp và tang thương.

Nhìn mà đau lòng.

Nhà ông chỉ một đứa con trai duy nhất là Ngô Trung Kiều, bây giờ c.h.ế.t với tư thế kỳ dị như mặt.

Trưởng thôn Ngô Thanh Nguyên chút kiến thức, chỉ huy tại hiện trường đến gần t.h.i t.h.ể, phá hoại hiện trường.

Rõ ràng báo cảnh sát.

Ngô Thu Thu trong đám đông, cô chút rõ lời của .

Trong đầu vẫn quanh quẩn những lời Ngô Trung Kiều với cô mấy ngày .

Nếu rời khỏi thôn sớm hơn vài ngày, tất cả những chuyện , sẽ xảy .

Cô cảm thấy đầu đau, trong lúc mơ hồ, thoáng thấy bên bờ đối diện thứ gì đó trắng ch.ói mắt.

Ngô Thu Thu vội vàng tránh đám đông, chạy sang bờ đối diện.

Bờ đối diện là một khu rừng thấp, cô dễ dàng tìm thấy thứ màu trắng đó là gì.

Đó là một hình nhân nhỏ.

Thanh gỗ xương sống, vải .

Phía hình nhân, tên Ngô Thu Thu của cô, và còn mấy sợi tóc.

Hình nhân thế !

Ngô Thu Thu lạnh toát.

Có kẻ dùng hình nhân để dụ Ngô Trung Kiều , hại c.h.ế.t .

Hình nhân đương nhiên thể thật sự hình dạng của cô, trắng là, lúc đó Ngô Trung Kiều chắc là dương hỏa tắt, thông tin não bộ tạo chính là thấy Ngô Thu Thu, sẽ cho rằng thấy Ngô Thu Thu.

Cũng chính là điều mà già thường , ma ám.

Ngô Khánh!

Thằng ch.ó đẻ .

Đây là lời cảnh cáo đối với cô, là lời đe dọa, cô .

Cô chỉ , cô báo thù cho Ngô Trung Kiều.

Ngô Thu Thu đặt hình nhân túi quần, trong đám đông thấy bóng dáng Ngô Khánh.

, còn ông lão , khi xuất hiện hôm đó thì biến mất.

Không lâu , cảnh sát đến, giăng dây cảnh giới, cũng gọi những dân làng chứng kiến đến lấy lời khai.

Ngô Thu Thu , cách g.i.ế.c , thể nào tìm manh mối.

Quả nhiên.

Hiện trường dấu chân của khác, Ngô Trung Kiều cũng bất kỳ dấu vết giãy giụa, thương nào.

Điều đó nghĩa là, hề sự phản kháng nào, tự chúi đầu xuống ao.

Hắn tự dìm c.h.ế.t !

Trong trường hợp bằng chứng, cảnh sát cuối cùng cũng chỉ thể kết luận là tự sát.

Dù cha Ngô Trung Kiều giải thích thế nào, cũng cách nào.

Phá án, là bằng chứng.

Họ tin, con trai họ rõ ràng hai ngày nữa sẽ công, thể tự sát?

, Ngô Thu Thu cũng tin.

Ngô Trung Kiều còn trẻ, c.h.ế.t một cách kỳ dị.

Không chỉ con cháu để tang, ngay cả cùng thôn cũng mấy ai dám đến nhà họ Ngô giúp đỡ.

Cuối cùng bỏ một khoản tiền lớn để mời thầy cúng đến lễ.

Một bên sân khấu đại hí náo nhiệt, hát vang ba ngày.

Một bên tang lễ của Ngô Trung Kiều vắng tanh, lạnh lẽo.

Lúc Ngô Thu Thu đến, của Ngô Trung Kiều ôm di ảnh , cha hút t.h.u.ố.c lời nào.

“Thu , cháu xem, Kiều nhà chú thật sự là tự sát ?” Đôi mắt sưng như quả hạch của bà chằm chằm Ngô Thu Thu, già mấy chục tuổi.

Ngô Thu Thu trả lời thế nào, chỉ im lặng.

Mà cô cũng thấy trong một chiếc cốc sứ trong phòng Ngô Trung Kiều, lá bùa trừ tà ngâm đến trương phồng.

Chắc là đối phương dùng thủ đoạn gì đó để lừa gỡ .

Sau đó, Ngô Thu Thu tiếp tục giấy.

Lần , thêm một giấy của Ngô Trung Kiều.

“Mẹ kiếp, cái chỗ quỷ quái âm u , thấy rợn .”

Lưu Lâm mắng bước sân, liền cả sân giấy dọa cho một phen.

Hắn đến để nghiệm thu hàng.

“Đếm .” Ngô Thu Thu xách d.a.o rựa trong sân, lạnh lùng .

Tiếng bất thình lình càng khiến giật .

“Con nhỏ c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t .” Hắn ngừng vỗ n.g.ự.c.

“Đếm.” Ngô Thu Thu hất cằm.

Lưu Lâm c.h.ử.i thầm một tiếng, đếm giấy đúng 190 cái.

“Đây là thù lao của mày.” Một phong bì ném xuống chân Ngô Thu Thu, đầy vẻ cao ngạo.

“Anh kiêu ngạo cái gì? Chú Ngô Khánh sắp quyên góp hết tiền cho thôn , chắc cũng chẳng nhỉ?”

Ngô Thu Thu đột nhiên .

Bóng lưng của Lưu Lâm dừng : “Liên quan gì đến một con bé nhà quê như mày?”

, chuyện của thôn họ Ngô liên quan gì đến một họ Lưu như ?” Ngô Thu Thu khoanh tay.

Lưu Lâm đột ngột đầu , mặt mày âm trầm: “Tiền của lão già đó, đương nhiên liên quan đến tao! Ông dựa mà quyên góp tiền ?”

 

 

Loading...