Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 12: Ngươi Có Thấy Cửa Nhà Ta Đâu Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:35:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả từ đường tối đen như mực.

Chỉ khe cửa hắt một vệt ánh trăng trắng bệch, trắng đến mức phần ch.ói mắt.

Khiến những bài vị vỡ nát càng thêm âm u.

Vừa cô rõ ràng gì cả, tại tất cả bài vị rơi xuống?

Lúc cửa lớn đóng, Ngô Thu Thu đành tạm thời quan tâm đến chuyện bài vị.

Trong chốc lát, Ngô Thu Thu phân biệt là do do thứ gây .

về phía luồng sáng duy nhất, đẩy cửa.

Bên ngoài tiếng kim loại, khóa .

Nhìn kỹ, còn mấy sợi chỉ đỏ quấn quanh ổ khóa, sợi chỉ đỏ đó giống như một loại cấm kỵ nào đó, thường thể gỡ .

Là do .

Phía vang lên tiếng sột soạt.

Ngô Thu Thu dựa lưng cửa , nheo mắt quét trong bóng tối.

Ngoài một vệt sáng, những nơi khác đều quá tối, rõ.

Chỉ từng đợt, từng đợt, như thể thứ gì đó đang kéo lê mặt đất.

Rồi tiếng gỗ đập xuống đất, mà âm thanh từ một chỗ, mà là từ khắp nơi gần khám thờ đồng loạt vang lên.

Theo nhịp thở của cô, những âm thanh đó dường như gần hơn một chút.

Lại gần hơn một chút.

Cuối cùng, cách cô gần như chỉ còn sáu bảy bước chân.

Ngô Thu Thu thở chậm , kìm nén tâm trạng chút bồn chồn, hai tay đan , khi kết thủ ấn tâm hỏa, mắt cuối cùng cũng chút ánh sáng le lói.

Cái khiến Ngô Thu Thu mở to mắt.

Cô cuối cùng cũng thấy những âm thanh đó từ .

Đó là, từng đám, từng đám bóng đen hình , ôm bài vị, bò lê đất, từng chút một trườn về phía cô.

cách của chúng với cô gần.

Lúc trong tay Ngô Thu Thu bất kỳ công cụ nào, cặp sách cũng .

Không thể để chúng phát hiện .

Ngô Thu Thu nhanh ch.óng vẽ một trận bát quái mặt đất, trong đó, ngũ tâm hướng thiên, nín thở.

Những thứ đó bò đến bên cạnh Ngô Thu Thu, vươn dài cổ ngửi khắp nơi.

Có lúc, thậm chí còn đối mặt với cô.

Mặt Ngô Thu Thu nín thở đến đỏ bừng, chỉ cần cô để lộ thở, sẽ phát hiện.

Đến lúc đó xảy chuyện gì cô dám .

Những , chẳng lẽ đều là tổ tiên họ Ngô?

Ngô Thu Thu phát hiện, bài vị họ ôm đều là những cái vỡ.

Những cái vỡ thì vẫn yên ở đó.

Ngay lúc Ngô Thu Thu nín thở đến sắp nổ phổi, đang đẩy cửa.

“Thu Thu, Thu Thu, cháu ở trong đó ?”

Ngô Thu Thu nín thở , từ khe cửa thấy mặt Ngô Trung Kiều.

Cô giữ nguyên tư thế, chỉ đưa khuỷu tay đập cửa.

“Cháu ở trong .”

“Đừng động, thả cháu ngay đây.”

Ổ khóa bên ngoài dường như ai đó dùng vật gì đó c.h.é.m, chỉ vài nhát, cửa lớn từ đường mở , tay Ngô Trung Kiều thò : “Nhanh lên.”

Ngô Thu Thu những bóng đen ôm bài vị mặt, chống đỡ đến giới hạn, hai lời liền nắm lấy tay áo Ngô Trung Kiều, mượn lực chạy khỏi từ đường.

“Đóng cửa.”

Câu đầu tiên cô thốt là gào lên.

Ngô Trung Kiều phối hợp đóng cửa .

Những bóng đen bên trong cũng nhốt .

Ngô Thu Thu hai tay chống đầu gối, cúi thở hổn hển, quá nguy hiểm.

“Thu Thu, ngươi chứ?”

Ngô Trung Kiều đặt cây rìu trong tay xuống, cũng dựa tường hỏi.

Ngô Thu Thu lắc đầu: “Không , ngươi ở đây?”

Chỉ là thiếu oxy.

“Ta theo ngươi đến, vệ sinh về thì thấy cửa từ đường khóa, cũng thằng ranh con nào ngứa đ.í.t chuyện , tìm một cây rìu đến tìm ngươi.”

Ngô Trung Kiều xua tay, giọng điệu tự nhiên mắng.

Ngô Thu Thu tìm thấy cặp sách của ở góc tường, còn chiếc bánh ngọt nhỏ bên cạnh.

“Cảm ơn nhiều.”

“Thu Thu ngươi còn khách sáo với ? Đi, đưa ngươi về nhà ?” Ngô Trung Kiều dậy tiếp tục .

Ngô Thu Thu trả lời thẳng, chỉ : “Đi thôi.”

Ngô Trung Kiều liền Ngô Thu Thu, : “Nếu thật sự ma thì ngươi chống đỡ nổi , bà ngoại ngươi mở tiệm vàng mã, để cho ngươi chút đồ nào để phòng ?”

“Không .” Ngô Thu Thu chằm chằm bước chân của Ngô Trung Kiều.

Hai nhanh ch.óng khỏi từ đường.

“Ối, bà cụ thói quen ghi chép, nhật ký ? Ta thấy ngươi thể về nhà lật xem thử.” Ngô Trung Kiều tiếp tục .

Ngô Thu Thu kéo khóa cặp, lấy mấy đồng tiền nắm trong tay.

“Ngô Trung Kiều, .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-12-nguoi-co-thay-cua-nha-ta-dau-khong.html.]

Ngô Trung Kiều quả nhiên : “Chuyện gì Thu Thu?”

chằm chằm bóng lưng của Ngô Trung Kiều, khẽ nheo mắt: “Ngươi là ai?”

“Ta là Ngô Trung Kiều mà, Thu Thu ngươi dọa đến hồ đồ ?” Ngô Trung Kiều .

“Nói bậy.” Ngô Thu Thu nhổ một bãi nước bọt: “Thằng ngốc Ngô Trung Kiều đó gọi cả họ tên , rốt cuộc ngươi là ai?”

“He he.”

Đầu của Ngô Trung Kiều đột nhiên xoay một trăm tám mươi độ, về phía Ngô Thu Thu: “Bị ngươi phát hiện .”

Gương mặt đó vẫn là của Ngô Trung Kiều, nhưng nụ mặt bắt đầu trở nên méo mó, kỳ dị.

Khóe miệng bất giác kéo đến tận mang tai.

“Ta phát hiện từ lúc ngươi xuất hiện .” Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t đồng tiền.

“Phát hiện thế nào?” ‘Ngô Trung Kiều’ hỏi.

“Nút thắt chỉ đỏ thường gỡ , dù là rìu cũng c.h.é.m đứt , cái gọi là chuông do buộc mở chính là như .”

lúc đó cô còn cách nào khác, những bóng đen dí sát mặt , nên cô đành tương kế tựu kế để ‘Ngô Trung Kiều’ cứu .

‘Ngô Trung Kiều’ đột nhiên lớn, tiếng ban đầu còn bình thường, dần dần trở nên gay gắt ch.ói tai, đầu cứ thế xoay tròn, xách rìu ngược về phía Ngô Thu Thu.

“Giao những thứ bà ngoại ngươi để cho .”

Ngô Thu Thu ném thẳng hai đồng tiền , dán lên hai mắt của Ngô Trung Kiều.

Cái đầu cổ ‘Ngô Trung Kiều’ đột nhiên lắc lư mấy cái, giống như quả bóng da, lộc cộc lăn xuống, rơi xuống bên chân Ngô Thu Thu.

Miệng của cái đầu đó vẫn đang mở đóng : “Giao đây, giao đây.”

Mà cái xác đầu còn cũng dừng , vẫn đang tiến gần về phía Ngô Thu Thu.

Đôi môi đỏ của Ngô Thu Thu khẽ mấp máy: “Cháy.”

Giây tiếp theo, cái xác đầu và cái đầu “bùng” một tiếng, bốc lên ngọn lửa màu xanh lục.

Chưa đầy vài giây còn chút tro tàn.

Ngô Thu Thu ôm cặp sách, xổm xuống nhặt đồng tiền lên.

Xem , kẻ ẩn nấp trong bóng tối chính là nhắm những thứ bà ngoại để cho cô.

Thế nhưng, bao nhiêu năm nay, cô bà ngoại để cho thứ gì.

Đến cả cô cũng , ngoài ?

, bước tiếp theo sẽ gì?

Chuyện xảy ở từ đường, xem chỉ thể đợi ngày mai với chú trưởng thôn.

Nhiều bài vị vỡ như , dân làng sẽ trách tội cô thế nào.

Thật đau đầu.

Ngô Thu Thu bước vài bước, dần dần, phát hiện môi trường xung quanh ngày càng hoang vắng.

Đây dường như là đường về nhà.

Quay đầu xung quanh, đồng t.ử của Ngô Thu Thu lập tức co .

Lúc mà đang ở trong một bãi tha ma.

Ngoài vài tiếng cú mèo kêu, còn âm thanh nào khác.

Nhìn xa, nơi đây là những nấm mồ nối tiếp .

Dưới ánh trăng trắng bệch, trông vô cùng âm u lạnh lẽo.

Đêm nay thật là hồi kết.

“Hu hu hu hu hu.”

Có tiếng khàn khàn truyền đến.

Không là phụ nữ, mà giống như một ông lão đang .

Nguồn phát chính là nơi nấm mồ mặt che khuất.

Ngô Thu Thu phát hiện, dương hỏa vai , từ lúc nào tắt ngấm.

Cô vội vàng dùng thủ ấn sinh hỏa cố gắng đốt dương hỏa, nhưng rõ ràng là vô ích.

Không những thế, tiếng của ông lão ngày càng rõ ràng.

Ngô Thu Thu đành men theo âm thanh từ từ di chuyển qua, khi qua nấm mồ đầu tiên, ngôi mộ thứ hai lộ .

Đó là một ngôi mộ cũ, cỏ mộ xanh .

Điều kinh khủng là, một ông lão đang xếp bằng mộ, ôm mặt .

Ông lão mặc áo liệm màu xanh và giày liệm màu đen, còn đội một chiếc mũ màu xanh.

Tiếng của ông như vang lên bên tai Ngô Thu Thu.

Thử tưởng tượng xem, nơi hoang sơn dã lĩnh, khắp nơi đều là nấm mồ, một ông lão mặc áo liệm đang lóc t.h.ả.m thiết mộ.

Đó là một cảnh tượng như thế nào?

Nhìn ngôi mộ cũ, mộ bia.

Ngô Thu Thu thấy ông lão, ông lão cũng ngừng , ngẩng đầu lên, một đôi mắt chỉ lòng trắng, qua.

Gương mặt già nua đó màu xanh trắng, da mặt chằng chịt những nếp nhăn, hằn sâu.

Gương mặt , Ngô Thu Thu cảm thấy chút quen thuộc.

nhất thời cô nhận đây là ai.

“Cửa nhà mất , nhà nữa, ngươi thấy cửa nhà ?”

Ông lão xong, liền dậy, rõ ràng là , nhưng hai chân chạm đất, từ từ di chuyển về phía Ngô Thu Thu.

“Cửa nhà mất , về nhà nữa.”

Ngô Thu Thu cuối cùng cũng nhớ ông là ai.

Ngô Viễn Sơn!

 

 

Loading...