Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 378: Sau thảm họa
Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:15:39
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Khang Thời tham gia buổi tuyên truyền ở căn cứ về, thùng xe phía chất đầy ắp.
Vừa xuống xe, vác một cái l.ồ.ng to, bên trong hai con heo con đang run rẩy, dán c.h.ặ.t như hai cục bông sợ hãi.
“Dạo bên căn cứ hai con heo nái đẻ con, một con đẻ mười sáu con, con đẻ hẳn hai mươi hai con! Ông Dương phụ trách chăn heo giờ cứ như bay mây, ai hỏi trưa nay ăn gì, ổng liền phấn khởi đáp: ‘Sao heo nhà đẻ hai mươi hai con?’”
Lương Hàm Nguyệt , đón lấy cái l.ồ.ng: “Ba mươi mấy con heo con, chắc cũng đủ chia nhỉ?”
Nuôi heo dễ, nhanh lớn. Bắt về nuôi từ giờ, đến Tết là mỗi con cũng hai ba trăm ký. Lúc đó tự thịt ăn bán cho căn cứ cũng lời to. Giờ heo con để bán, nhà nào trang trại chắc chắn cũng bắt về nuôi vài con.
“Không đủ ,” Lương Khang Thời kéo dài giọng. “Hai con là do bố rút thăm đó. Còn mấy đen, chẳng trúng con nào! Hai mươi mấy hộ gia đình trang trại đều bắt heo con, mà thể chia đều , nên bọn bố bốc thăm. Trong hộp mấy chục tờ giấy, ghi ngẫu nhiên: một con, hai con, ba con… mà cũng tờ ghi 0! Bố khi bốc thăm còn rửa tay thật sạch, may rút trúng cái 0 oan nghiệt đó!”
“Vậy lát nữa thả heo con chuồng, dựng thêm cái lều cho nó trú.” Chuồng trại vẫn còn sẵn, nhưng cũng đến mức nuôi chật kín. Hai con mới cai sữa, cần chỗ ngủ ấm áp.
“Ơ đúng , suýt quên mất, còn một con cừu con nữa.”
Vừa , Lương Khang Thời ôm một cái thùng giấy xuống.
Lúc Trân Mẫn đang giúp dựng lều cho heo con, nên thùng giấy đưa cho Trân Mẫn nhận lấy. Bà tò mò: “Không dùng hết hạn mức mua cừu ? Giờ mua tiếp ?”
“Con của căn cứ, mà là ông chủ của Nông Trại 6 bán cho .”
Trân Mẫn liếc con cừu trong thùng, thấy nó ủ rũ, liền vươn tay sờ thử cái mũi nó nhíu mày: “Bệnh ? Vậy thì thể thả chung với đàn cừu nhà .”
“Chắc là đói thôi.” Lương Khang Thời giải thích: “Nông Trại 6 một con cừu mang thai, nhưng sinh xong thì c.h.ế.t, cừu con sữa b.ú. Sáng nay chủ trại cố gắng cho nó ăn chút cháo loãng vội vàng chở lên căn cứ, hy vọng nhà nào cừu mới đẻ thì cho nó b.ú nhờ, thì nó c.h.ế.t đói mất. Thấy giá rẻ nên mua luôn.”
Mẹ cừu nhà họ cũng mới sinh con lâu. Nghe , Trân Mẫn lập tức bế cừu con chuồng.
Cừu con lảo đảo dậy, thấy cừu mặt liền vội vàng nhào tới tìm sữa b.ú.
Ai ngờ, cừu quen nó, liếc một cái sải bước bỏ . Cừu con tội nghiệp loạng choạng đuổi theo, suýt nữa thì cừu đá cho một cú. Cuối cùng, nó chỉ dám co rúm một góc chuồng, lặng lẽ ngước mắt những con cừu khác đầy ấm ức.
Thế thì ! Không b.ú sữa, cừu con sẽ c.h.ế.t đói mất. Trân Mẫn thử bế nó đến gần cừu vài nhưng đối phương nhất quyết nhận. Không những chạy trốn, đôi khi còn húc cừu con xa.
Hết cách, Trân Mẫn đành vắt sữa lấy bình cho cừu con b.ú. Vừa chạm dòng sữa ấm, nó lập tức háu ăn uống ừng ực, sợ giành mất.
Nếu cừu con đến sớm hơn một chút, ngay lúc cừu sinh, thì còn thể lấy nước ối của cừu con ruột bôi lên nó để đ.á.n.h lừa khứu giác của cừu. bây giờ thì muộn , cừu phân biệt là con của , nên nhận thêm con khác nữa.
Giai đoạn ai cũng bận tối mắt tối mũi. Mùa xuân sang, vụ gieo trồng đang diễn rầm rộ. Họ trồng mấy chục mẫu ruộng, giờ thêm một con cừu con cần chăm sóc bằng tay, công việc càng chất đống.
Thế nhưng, Trân Mẫn vẫn vui vẻ. Mỗi ngày, cô đều đám cừu con trắng như bông chạy tung tăng trong chuồng, đếm đếm .
"Chín con . Chuồng vẫn còn rộng lắm, bao giờ mới lấp đầy nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-378-sau-tham-hoa.html.]
-
Công việc trong trang trại ngày càng nhiều, Lương Hàm Nguyệt cuối cùng cũng bắt đầu tính đến chuyện thuê .
Dù ba lúc nào cũng khen Lương Hàm Nguyệt một bằng năm , câu đúng hề sai. Không gian đặc biệt của cô chính là công cụ vận chuyển một, bất kể thứ gì dù to, nặng khó di dời đến , chỉ cần Lương Hàm Nguyệt đến chỗ đó, món đồ chắc chắn cũng sẽ đến nơi. Chưa kể, đất từ hòn đảo trong gian còn thể giúp cải tạo thổ nhưỡng ở trang trại.
Thế nhưng, một trang trại lớn như , cần mười để duy trì hoạt động hàng ngày cũng là điều bình thường.
Trước đây, giai đoạn xây dựng trang trại cần dùng đến gian nhiều, Lương Hàm Nguyệt khác để ý, nên thuê thêm nhân công. Giờ đây, những hạng mục quan trọng thành, chỉ còn một đống công việc lặt vặt nhưng mất thời gian: cho gà vịt, heo con, cừu ăn; dọn chuồng trại; tưới cây ăn quả; gieo trồng, trồng dặm; phun t.h.u.ố.c và bón phân. Những việc gian chẳng giúp gì, thành cả nhà cô cứ cuồng suốt ngày.
Mà ngoài , họ còn một khu vườn trống trải cùng một nhà kính vẫn gieo hạt nào.
Tuần , đến lượt Lương Hàm Nguyệt tham gia buổi tuyên truyền ở căn cứ. Khi về, xe cô chở thêm một đống hành lý. Người mà họ thuê ai khác chính là Vạn Thúy và Lương Hà.
Gia đình Vạn Thúy và Lương Hà từ An Thành đến căn cứ Tháp Thành, trải qua một thời gian vô cùng vất vả. Lúc họ lên đường, hành lý chẳng đáng bao nhiêu vì nhờ đoàn xe căn cứ, mang nhiều cũng . Hơn nữa, mấy năm thiên tai quăng quật, họ vốn dĩ cũng chẳng còn bao nhiêu tài sản.
May mắn là ở Tháp Thành, chỗ nào cũng tuyển dụng. Lương Hà xin một đội công trình dù công việc cực nhọc nhưng lương cao. Vạn Thúy vì chăm con nhỏ nên tìm một công việc dọn dẹp, thể mang con theo.
Dù thứ từ đầu, nhưng ít , cuộc sống vẫn đang dần lên.
Dạo gần đây, tình hình khác. Tần suất thiên tai ngày càng giảm, thứ dần trở quỹ đạo bình thường. Tháp Thành tiếp nhận dân cư từ nhiều thành phố ven biển, khiến nơi đây trở nên vô cùng đông đúc. Người sống chen chúc như những con ong thợ trong tổ, bận rộn tối ngày nhưng chân chỉ vài mét vuông chật hẹp.
Chỉ là, lúc còn giữ mạng là may mắn lắm , nào ai dám nghĩ đến chuyện nâng cao chất lượng cuộc sống?
Giờ đây, căn cứ bắt đầu tính đến chuyện cắt giảm dân , khuyến khích chuyển ngoài sinh sống. Một trong những chính sách áp dụng chính là giảm bớt lượng việc trong căn cứ.
Trước đây, để giữ định trật tự và đảm bảo ai cũng việc mà , căn cứ cố tình tạo nhiều vị trí thừa thãi. Công việc vốn chỉ cần một thì giao cho hai , đó chia nhỏ mức lương , thậm chí còn thêm chút ít để đảm bảo ai cũng thể kiếm sống.
bây giờ, chính sách đổi. Căn cứ mạnh tay cắt giảm những vị trí cần thiết. Đội công trình từ lâu còn nhiều việc khi thành khu căn cứ Tháp Thành, Lương Hà tuy còn công nhân xây dựng nhưng nhờ học nhiều kỹ năng như sửa điện, ống nước, cửa nẻo, thậm chí cả máy móc, nên điều sang thợ sửa chữa ở một khu nhà tập thể. Công việc linh tinh đủ thứ mà tiền lương cũng quá cao. Vạn Thúy còn thê t.h.ả.m hơn, cô thất nghiệp ngay từ đầu năm nay.
Thời điểm đó, Lương Hàm Nguyệt ý định mua trang trại, cô còn đặc biệt tìm Vạn Thúy để trấn an:
“Đừng lo lắng quá, nếu dì tìm việc, cháu nhất định sẽ tuyển dì trang trại của .”
Lời hứa cuối cùng thành hiện thực. Không chỉ Vạn Thúy, mà cả Lương Hà cũng theo. Con họ năm nay bắt đầu học nội trú trong trường của căn cứ, học phí hề rẻ, mà hai vợ chồng xa , nên Lương Hà dứt khoát nghỉ việc, cùng vợ chuyển đến trang trại.
Hai vợ chồng nhanh nhẹn, chịu khó, nhiều năm kinh nghiệm nông và chăm sóc gia súc. Nhiều việc còn kịp phân công, họ chủ động thành , khiến gánh nặng của nhà Lương Hàm Nguyệt giảm đáng kể.
Làm nông cũng việc nhẹ nhàng gì. Những t.a.i n.ạ.n nhỏ như va quệt, trầy xước là chuyện cơm bữa. thấy đàn cừu trắng như bông, chạy lăng xăng trong chuồng, Trân Mẫn thấy vui vẻ.
Bà đếm đàn cừu thêm nữa lẩm bẩm:
“Chín con ! Chuồng cừu vẫn còn rộng lắm, bao giờ mới thể nuôi đầy đây?”