Cuối tuần, Hoàng Nhất Phong cùng vợ và Tịch Minh Sầm đến trang trại của Lương Hàm Nguyệt để giúp đỡ.
Lương Hàm Nguyệt lái xe đưa dạo quanh trang trại. Thật cũng chẳng gì để tham quan, ngoài khu nhà cửa trông khá chỉn chu thì phần còn đều là đất trống, một phát là thấy hết.
Dù , diện tích trang trại vẫn đủ khiến Hoàng Nhất Phong sửng sốt:
“Chỗ hơn trăm mẫu đất đấy! Nguyệt Nguyệt, cháu giờ là địa chủ lớn !”
Lương Hàm Nguyệt bật lắc đầu:
“Trang trại của nhà cháu còn thuộc hàng nhỏ đấy. To quá thì mấy nhà cháu cáng đáng nổi. Tổng diện tích là hơn 140 mẫu, nhưng trong đó một khu rừng, một con suối và khu xây dựng , đất thể canh tác cũng chỉ hơn 90 mẫu thôi.”
Dễ Quân tò mò hỏi:
“Cháu định trồng gì mảnh đất ?”
“Ba mươi mẫu lúa mì, năm mươi mẫu ngô, mười mẫu cỏ chăn nuôi.”
Nghe đến đây, Hoàng Nhất Phong há hốc mồm:
“Mười mẫu cỏ? Có mấy con cừu bé tẹo mà cháu trồng tận mười mẫu đất cỏ cho chúng ăn á?”
Dễ Quân liếc mắt Lương Hàm Nguyệt, thấy khóe môi cô nàng nhếch lên, thế là hiểu ngay Hoàng Nhất Phong hớ . Bà bật :
“Anh thử suy nghĩ kỹ xem nào.”
Tịch Minh Sầm trầm ngâm một lát tiếp lời:
“Cỏ chăn nuôi dư thể bán cho trung tâm chăn nuôi. Chỗ đó nuôi bao nhiêu gia súc, chắc chắn cần nguồn cỏ khổng lồ. Mà các trang trại khác chắc cũng lãng phí đất canh tác để trồng cỏ . Cỏ của Nguyệt Nguyệt bán giá cao.”
Lương Hàm Nguyệt gật đầu:
“Em cũng tính như thế. chủ yếu vẫn là do mấy mảnh đất đó cằn cỗi quá, em trồng cỏ để cải tạo đất .”
Cả nhà Lương Hàm Nguyệt nghiên cứu kỹ xem nên trồng loại cây gì. Thực tế, đất ở đây bỏ hoang nhiều năm, thêm ảnh hưởng từ thiên tai mấy năm , nên chẳng thể là màu mỡ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-374-sau-tham-hoa.html.]
Vậy nên Lương Hàm Nguyệt quyết định lấy đất màu mỡ từ đảo mang , dùng máy kéo gắn bừa để san đều lớp đất lên ruộng. Nhờ , lớp đất khô cằn sẽ một tầng đất mới dày cả chục centimet.
Mà đào đất từ đảo thì dễ lắm, Lương Hàm Nguyệt chỉ cần thanh tiến độ chạy là xong, khỏi cần cúi lưng. Cô mất hai ngày để đào, nhưng trải đất thì mãi xong, đến giờ bằng mắt thường cũng thấy kịp cải tạo bộ đất vụ xuân năm nay.
Theo kế hoạch, khi gieo hạt, cô sẽ cải tạo đủ 30 mẫu đất dự định trồng lúa mì thành ruộng . Những khu khác hoặc là trồng ngô – loại cây ít kén đất hơn, hoặc là trồng cỏ để cải tạo đất dần dần.
Sau khi đưa dạo quanh trang trại một vòng, Lương Hàm Nguyệt nhà thấy từ góc sân bốc lên một làn khói mịt mù…
Cái lò nướng bánh đó chính là kiệt tác của Lương Khang Thời! Ông tận dụng đống gạch đỏ, xi măng và sỏi còn sót từ đội thi công, miệt mài nghiên cứu tài liệu Lương Hàm Nguyệt tải về. Sau bao thử nghiệm với bùn vàng, rơm khô và cả… vỏ chai bia, cuối cùng, ông cũng thành công chế tạo một lò nướng bánh truyền thống đốt củi chuẩn chỉnh.
Lò hề nhỏ! Đế lò là một bệ vuông rộng hẳn một mét, cao tầm tám mươi phân, hao hao cái bếp củi bình thường và công năng cũng y hệt—chỉ cần nhóm củi lên là tạo nhiệt. Trên bệ lò là một “lò nướng” bán cầu, từ hỗn hợp bùn và rơm khô, một cửa vòm chính giữa để đưa thực phẩm . Một bên lò còn ống khói, mà làn khói thấy từ xa chính là từ đây bay .
Lò thành, Lương Khang Thời hí hửng khoe ngay với bạn bè thích. Được dịp đến chơi, ông thể bỏ qua cơ hội trưng bày tác phẩm tâm huyết của .
Khi nhóm Lương Hàm Nguyệt còn đang rong ruổi quanh trang trại, thì mẻ bột lên men sẵn cũng đưa lò. Giờ bánh chín tới, Trân Mẫn mang găng tay dày cẩn thận lấy ba ổ bánh lớn, vỏ bánh nướng vàng ruộm, cứng giòn, gõ cộp cộp, nhưng bên trong thì mềm xốp đến bất ngờ.
Cả nhóm bước xuống xe, còn vững mỗi phát ngay một miếng bánh nóng hổi. Lương Hàm Nguyệt thổi phù phù bẻ một miếng, lớp vỏ tuy cứng nhưng dày, c.ắ.n dai dai, nhưng phần ruột thì mềm mịn, thơm phức, chạm đầu lưỡi như tan .
“Ngon quá, ngon quá!” Hoàng Nhất Phong hào hứng khen ngớt. Ông tò mò lò nướng vẫn còn bốc khói nghi ngút, tiện tay lấy vạt áo quấn chạm thử lò bán cầu. “Ái, nóng quá!”
“Đương nhiên là nóng , đồ trong lò còn nướng xong mà.” Trân Mẫn tới, mang hai con gà ướp đẫm sốt nâu óng ánh, bọc kỹ trong giấy bạc thả lò.
Gà nướng bằng lò bánh thể dùng loại gà trưởng thành to tướng, bởi như thế khó nướng chín đều—bên ngoài cháy khét mà bên trong thì vẫn còn tái. Thay đó, dùng loại gà tơ sẽ đảm bảo thịt mềm, thơm, dễ chín từ trong ngoài.
Gà chín, mở lớp giấy bạc , cả sân tràn ngập mùi hương thơm lừng. Da gà nướng lên ánh vàng óng mắt, trong lúc còn quết thêm mấy lớp mật ong và xì dầu, khiến lớp vỏ ngoài bóng loáng, giòn rụm, nhưng bên trong thịt vẫn mềm mọng, chỉ cần xé nhẹ là từng thớ thịt tỏa mùi thơm ngào ngạt.