Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 363: Ăn khuya

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:09:16
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chó của đói." Lương Hàm Nguyệt lạnh lùng .

 

Người đàn ông định giấu cây b.úa , nhưng nó quá lớn, nhét túi nào cũng lộ. Cuối cùng, chỉ lúng túng giải thích: " tưởng nó là ch.ó hoang..."

 

Lương Hàm Nguyệt chẳng buồn phí lời với , xoay về bên cạnh Tịch Minh Sầm.

 

Bộ bát đũa rửa sạch sẽ. tâm trạng phá hỏng, Lương Hàm Nguyệt cũng chẳng còn hứng thú nán . Cô định mở miệng bảo Tịch Minh Sầm về thì—

 

"Bốp!"

 

Một cục mưa đá to bằng quả bóng bàn rơi phịch ngay mặt cô, chạm đất là vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

 

Giữa đám đông lập tức vang lên tiếng hoảng hốt lẫn vài tiếng kêu đau:

 

"Trời ơi, mưa đá kìa!"

 

Tịch Minh Sầm chằm chằm viên mưa đá khổng lồ đất, quyết đoán chụp ngay chiếc chậu inox rửa sạch, đội thẳng lên đầu Lương Hàm Nguyệt:

 

"Chạy về xe ! Ở đây cứ để dọn!"

 

Mưa đá rơi xuống rào rào, Lương Hàm Nguyệt hai tay giữ c.h.ặ.t chiếc chậu đầu, cắm đầu chạy về phía đoàn xe. Sau bữa trưa, đang thong dong rửa bát, ngắm cảnh, tận hưởng chút thư giãn hiếm hoi. bây giờ thì ai nấy đều hoảng loạn chen chúc tìm chỗ núp.

 

Chạy ngang qua, Lương Hàm Nguyệt thấy một chị gái vô tình giẫm một viên mưa đá còn nguyên, trượt chân ngã nghiêng. Cô nhanh tay đỡ chị một cái, còn kịp lời cảm ơn tiếp tục phóng .

 

Đến khi chạy về đến xe, cô mới thở phào vì viên mưa đá nào giáng trúng. Cô còn đắc ý nghĩ thầm: Mình may mắn thật!

 

Rồi đúng lúc đó—

 

"Rầm!"

 

Một cục mưa đá to đùng nện thẳng lên chiếc chậu inox đầu cô, b.ắ.n tung những mảnh băng nhỏ tứ phía. Lực va chạm mạnh đến mức cả Lương Hàm Nguyệt rung lên, hai tay cầm chậu cũng tê rần.

 

Cô giật hoảng hốt, vội vàng chui trong xe, gỡ cái chậu xuống xem xét. Trên đó vẫn còn dính nửa viên mưa đá, to cỡ một quả óc ch.ó. Phủi hết mảnh băng vụn, cô thấy rõ cả phần đáy chậu lõm xuống một vết hằn sâu.

 

Quá đáng sợ...

 

Lương Hàm Nguyệt tái mặt, vội vàng bám cửa sổ ngoài. Tịch Minh Sầm ? Sao còn ? Sớm thế , đáng lẽ cầm thêm vài cái chậu, mỗi đội một cái thì an hơn!

 

Trong xe vài thấy cảnh tượng , khúc khích, ánh mắt đầy ý giễu cợt. Dù gì thì hình ảnh một chạy trối c.h.ế.t giữa trời, đầu đội chậu inox cũng khá là... hài hước.

 

Lương Hàm Nguyệt bây giờ chẳng còn thấy hổ nữa. Nhìn ngoài thấy mưa đá đập trúng, ôm trán chảy m.á.u loạng choạng qua, cô chỉ thầm cảm thấy may mắn vì còn sống nguyên vẹn.

 

Cô dán c.h.ặ.t mặt cửa sổ, lo lắng ngóng chờ. Cuối cùng, một hồi thấp thỏm, Tịch Minh Sầm cũng xuất hiện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-363-an-khuya.html.]

Anh bước nhanh tới, mở phắt cửa xe, trong.

 

Lương Hàm Nguyệt căng thẳng đảo mắt khắp Tịch Minh Sầm, thấy vết thương nào rõ ràng. cũng chắc , mưa đá to thế nện trúng, kiểu gì chẳng bầm tím vài chỗ.

 

Bên ngoài, mưa đá vẫn dứt, từng viên rơi lộp bộp xuống nắp capo xe, vang lên những tiếng rầm rầm đáng sợ. Lương Hàm Nguyệt dám tưởng tượng nếu đập thẳng đầu thì hậu quả sẽ .

 

Chiếc xe của cô đỗ xa nhất so với lề đường. Nếu nhờ chiếc chậu inox che chắn, chắc cô chui đại xe của Hoàng Nhất Phong, chiếc gần nhất bên đường . Nghĩ đến cảnh Tịch Minh Sầm cứ thế lao qua cơn mưa đá, gì bảo hộ, cô khó chịu lo lắng, gắt nhẹ:

 

"Anh về xe , chạy qua đây gì?"

 

Nghe giọng trách móc của cô, Tịch Minh Sầm hề giận, ngược còn : "Thì xem em ."

 

Ánh mắt khẽ quét qua chiếc chậu inox méo mó bên cạnh, nụ chợt tắt: "Không thương thật chứ?"

 

"Không, ." Lương Hàm Nguyệt định trêu chọc một chút, nhưng khi thấy vẻ mặt lo lắng của , cô nỡ đùa nữa.

 

"Anh thì ? Không gì chứ?"

 

Tịch Minh Sầm lắc đầu một nửa, Lương Hàm Nguyệt nhanh như chớp nắm lấy tay : "Tay đập trúng ?!"

 

Ngón giữa và áp út của sưng đỏ, kéo dài xuống cả mu bàn tay.

 

Anh chớp mắt chỗ sưng, tò mò chạm thử—ngay lập tức, hít sâu một vì đau: "Ơ... lúc nào ? Anh còn để ý nữa."

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức lục lọi hộp y tế ghế . Tịch Minh Sầm lúc mới nhớ : "Chắc lúc dọn đồ thôi, cũng đau lắm. Anh tưởng mấy mảnh băng nhỏ văng trúng, ngờ sưng nhanh thế ."

 

Cô kéo tay , cẩn thận thoa t.h.u.ố.c lên. Ấn nhẹ mấy khớp ngón tay, quan sát sắc mặt : "Không trật khớp chứ?"

 

"Không đau ." Tịch Minh Sầm trả lời ngoan.

 

Lương Hàm Nguyệt nghiêm túc xoay tới xoay lui bàn tay , cái tay vốn gầy gầy thanh tú giờ sưng đỏ một nửa, nhịn cằn nhằn: "Sớm , đáng lẽ em kéo chạy về cùng. Mấy cái bát đũa đó để một lúc thì chứ!"

 

Tịch Minh Sầm lặng lẽ liếc xuống bàn tay , vốn đang cô nắm c.h.ặ.t. Anh động tay, khẽ siết , lật tay nắm ngược lấy tay cô.

 

"Để đó khi mất, hoặc mưa đá đập vỡ hết cũng nên."

 

Lương Hàm Nguyệt còn định cãi: "Mất thì mất, vỡ thì vỡ, quan trọng nhất vẫn là an—"

 

Cô bỗng cảm thấy gì đó sai sai, cúi đầu , phát hiện tay nắm c.h.ặ.t.

 

...Mặt cô nóng ran.

 

"Thuốc... t.h.u.ố.c dính hết lên tay em !" Cô lúng b.úng than vãn.

 

 

Loading...