Mới đến tám giờ, nhưng chỉ cần chạm đầu xuống gối, cô ngủ ngay lập tức.
Đến khi mở mắt , gian trong đảo vẫn tối đen như mực. Lương Hàm Nguyệt tay tìm điện thoại đầu giường, màn hình hiển thị: 3:30 sáng.
Cảm giác như ngủ đủ giấc, cô bèn cầm theo một chiếc chăn rời khỏi gian, xuất hiện ngay tại ghế phụ trong xe như khi đảo.
Bên cạnh cô là Trân Mẫn, tình nguyện trông xe giúp. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi rào rào ngớt, chứng tỏ cơn mưa lẽ kéo dài suốt đêm, hơn nữa còn đang nặng hạt hơn.
Trân Mẫn cuộn ghế, c.h.ặ.t chẽ ôm lấy chiếc chăn . Lương Hàm Nguyệt vươn tay chạm cổ chân cô, lập tức cảm nhận một luồng lạnh băng truyền đến.
Chắc chắn là trời trở lạnh .
Lương Hàm Nguyệt lập tức gian, đun một ấm nước sôi thật to, đó đổ hai túi chườm nóng.
Cô cẩn thận bọc túi nước nóng trong khăn lông, thử thấy nhiệt độ quá bỏng mới đặt một túi chân Trân Mẫn, túi còn thì đặt bên cạnh . Trân Mẫn ngủ say như c.h.ế.t, hề tỉnh . cơ thể vô thức cảm nhận ấm, thế là bà theo bản năng ôm c.h.ặ.t túi chườm bên hông lòng, trông như một đứa trẻ tìm chăn ấm trong mùa đông .
Lương Hàm Nguyệt nhẹ nhàng đắp thêm chiếc chăn mà mang lên Trân Mẫn.
lúc đó, bụng cô bất ngờ réo lên một tiếng rõ to, mà độn thổ, nhất là trong gian yên tĩnh thế .
Cô vốn định gian kiếm chút gì ăn sáng, nhưng đúng lúc thấy tiếng động lạ phát từ phía cốp xe.
Ban đầu cô nghĩ thể nhầm, vì âm thanh chìm trong tiếng mưa dày đặc. khi lắng một lúc, cô chắc chắn thấy gì đó. Cẩn thận qua kính xe, cô còn thấy một bóng đen lảng vảng phía .
Không nghĩ nhiều, Lương Hàm Nguyệt bật cửa lao thẳng màn mưa!
Tên trộm đang lén cạy cốp xe của họ mặc một chiếc áo mưa, mặt che kín mít, tay còn cầm một cây xà beng. Hắn rõ ràng ngờ đột ngột xuất hiện, giật b.ắ.n lập tức đầu bỏ chạy.
Mưa lớn đến nỗi thể mở mắt nổi. Lương Hàm Nguyệt lập tức đuổi theo, nhưng gã dựa địa hình xe cộ lộn xộn xung quanh mà luồn lách trốn thoắt. Hắn còn khom , len lỏi giữa các khe hẹp, trời tối đen như mực, chạy bao xa mất dạng.
Cô tóm tên trộm, ngược còn dầm mưa ướt như chuột lột.
Lúc xe, Trân Mẫn cuối cùng cũng tiếng mưa và tiếng động đ.á.n.h thức.
Nhìn thấy Lương Hàm Nguyệt ướt sũng từ đầu đến chân, bà giật : “Sao chạy ngoài thế?”
Lương Hàm Nguyệt tức tối : “Có kẻ cạy cốp xe trộm đồ, con bắt quả tang, tiếc là tóm .”
Trân Mẫn thấy tay cô lạnh run, vội : “Thôi đừng lo chuyện bắt trộm nữa, mau đồ khô !”
Lúc Lương Hàm Nguyệt mới nhận lạnh cóng. khi gian, cô vẫn quên dặn dò: “Nếu còn dám mò đến nữa, đừng tự ngoài bắt! Chỉ cần hét lên cho thấy là , xung quanh cả đống , chắc chắn sẽ bắt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-360-ke-trom.html.]
Trời sáng mà cô chẳng gì, dội một trận mưa to. Cô vội vàng chui gian, tắm nước nóng, quần áo khô ráo, đó ăn vội hai quả trứng ốp la do Lương Khang Thời chiên, lập tức chạy ngoài xem đoàn xe chuẩn xuất phát .
Bước ngoài, Lương Hàm Nguyệt phát hiện bên ngoài khá náo nhiệt. Dù trời còn sáng, nhưng trong đoàn xe dậy hết cả. Cơn mưa dai dẳng suốt đêm cuối cùng cũng ngừng .
Cô sang hỏi Trân Mẫn: “Mẹ, chuẩn xuất phát ạ?”
Trân Mẫn vẫn về phía đám đông đang tụ tập, lắc đầu: “Đáng lẽ là , nhưng giờ chắc.”
Lương Hàm Nguyệt lắng tai , mơ hồ nhận bên đó tiếng tranh cãi. “Mất đồ ?” Cô nhanh ch.óng bắt vài từ khóa.
Trân Mẫn gật gù: “Không do cái tên tối qua định cạy cốp xe , nhưng sáng nay mấy nhà phát hiện trộm đồ . Nhất là mấy chiếc xe chở nhiều hành lý, cốp xe nhét kín, dễ dòm ngó nhất. Trời thì mưa to, ai cũng ngủ say, chắc lúc lấy đồ cũng chẳng ai .”
Mấy mất đồ tức giận vây quanh đội bảo vệ của đoàn xe, kiên quyết yêu cầu họ tìm kẻ trộm.
Một bảo vệ hỏi: “Mọi manh mối gì ?”
Một đàn ông bực bội đáp: “Manh mối gì mà manh mối? Sáng dậy là mất đồ ! Hôm qua chạy xe cả ngày mệt bở tai, tối về ngủ như c.h.ế.t, thấy gì !”
Lại : “Dù gì đoàn xe cũng chỉ bấy nhiêu , giữa vùng hoang dã thế , chẳng lẽ còn ai ngoài chúng ? Cứ lục hết xe là tìm ngay!”
Tống Hoằng Thân cau mày. Chưa bàn đến chuyện quyền lệnh lục soát , mà cứ lục từng chiếc xe thế , thì hôm nay khi chẳng nữa. Chẳng lẽ cả đoàn xe dừng để tìm một tên trộm?
Những xung quanh đến chuyện lục soát xe liền biến sắc. Ai mà chẳng mang theo tài sản quan trọng xe, tự dưng phơi bày hết mặt khác, chẳng khác nào tự rước họa !
“Anh mất đồ thì mắc gì lục xe của ? Có bằng chứng thì đưa đây, thì đừng phí thời gian của !”
“Anh mà ? Nếu bắt kẻ trộm, mất đồ thể là đấy!”
“Anh XX nhà , ai rảnh rủa khác thế hả?”
Mọi tranh cãi ầm ĩ, tình hình nhanh ch.óng rơi bế tắc, chẳng ai chịu nhượng bộ.
Lúc , bộ đàm vang lên tiếng rè rè, đó là thông báo: “Mười phút nữa đoàn xe xuất phát.”
Tống Hoằng Thân chen khỏi đám đông, to: “Chú ý! Đoàn xe sắp khởi hành. Mọi nhớ trông coi đồ đạc cẩn thận, đừng để chuyện tối qua tái diễn.”
Ý tứ rõ ràng: chuyện định can thiệp.
Những khác tin sắp , lập tức lục tục về xe. Chỉ còn vài mất đồ thẫn thờ giữa đường, giận mà chẳng trút .