Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 359: Kẻ trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:09:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời vẫn đang mưa, nhưng mặt đường cao hơn so với lề đường, nước đọng chỉ đủ ướt tay chứ vũng nước nào lớn để dập lửa. Tống Hoằng Thân lo lắng ngọn lửa cháy lan, thực sự khiến bình xăng phát nổ, bèn vội vàng xách thùng nước nóng mang đến, dốc hết trong xe!

 

Lửa lớn, một thùng nước dội xuống là tắt ngay, nhưng cái thùng cũng sạch trơn, chẳng còn lấy một giọt.

 

Đám đông xung quanh đồng loạt kêu lên tiếc nuối: “Ai ya~”

 

Đó là nước nóng của họ! Cả buổi trưa ăn uống gì, ai cũng mong chờ một cốc nước ấm lót , mà giờ thì hết sạch!

 

Buổi trưa nước nóng nhiều như buổi tối. Ngoại trừ những như Lương Hàm Nguyệt thỉnh thoảng xếp hàng lấy nước, mỗi chỉ chia một cốc nhỏ, giờ thì đến một ngụm cũng chẳng còn.

 

Mấy trong đoàn sốt ruột chằm chằm Tống Hoằng Thân, mong chờ sẽ một câu kiểu: " lấy thêm một thùng nước khác." Tống Hoằng Thân cũng chẳng khá hơn họ là bao. Xác nhận ngọn lửa dập tắt, liếc đồng hồ, lớn giọng thông báo:

 

“Đội tiên phong của căn cứ gửi tin, kết hợp với dự báo thời tiết, nếu mưa cứ tiếp tục thế , một đoạn đường phía nguy cơ sạt lở nghiêm trọng. Chúng bắt buộc qua đó tối nay. Vậy nên, thời gian nghỉ trưa sẽ rút ngắn, mười phút nữa đoàn xe khởi hành!”

 

Dưới đám đông vang lên mấy tiếng phàn nàn khe khẽ. chuyện họ thể quyết định , chỉ thể trút giận bằng cách lườm nguýt chủ xe gây họa. Nếu lén dùng bếp cồn trong xe, thì đến mức ngay cả một ngụm nước nóng cũng để uống?

 

Thi Kính tin trưa nay sẽ nước nóng nữa, bèn tiu nghỉu xe.

 

Vợ mở nắp bình giữ nhiệt, đổ chút nước ấm còn sót bát đưa cho cô con gái nhỏ đang kêu khát.

 

“Con đừng lo, tối nay vẫn còn nước nóng mà. Với nhà vẫn còn nước sạch, chỉ là lạnh chút thôi.”

 

Thi Kính vẫn bực. Đặc biệt là khi nghĩ đến chuyện sắp lên đường ngay, chạy xe suốt cả ngày trời, trong khi còn xoay sở bữa trưa thế nào.

 

Anh nhíu mày với tay lưng ghế lấy hành lý: “Trưa nay ăn gì đây?”

 

Vợ đáp: “Cho Loan Loan ăn hai cái bánh quy , còn ăn bánh bao bánh bột ngô?”

 

Trước khi lên đường, Thi Kính bỏ một khoản tiền lớn mua một hộp bánh quy, đến tận bây giờ vẫn dám ăn miếng nào. Anh rút năm cái, tự c.ắ.n một cái, đưa vợ một cái, ba cái còn thả bát nước ấm của con gái. Sau đó, lấy thêm hai cái bánh bao và một lọ dưa muối, bẻ đôi bánh bao kẹp dưa bắt đầu ăn.

 

Vừa c.ắ.n một miếng, vị mềm mại của bánh bao quyện với vị ngọt nhẹ của bột mì khiến cơn bực bội trong tiêu tan một nửa. Không nước nóng, cũng nhóm lửa , nhưng chí ít vẫn còn bánh bao trắng để ăn. Dưa muối tuy đơn giản nhưng vẫn chút dầu mỡ. Nghĩ những khác trong đoàn, chỉ bánh bột ngô lạnh cứng, thậm chí còn chẳng gì ngoài bột dây leo. Tự nhiên, tâm trạng cũng khá lên chút ít.

 

-

 

Buổi chiều dự kiến sẽ chạy xe liên tục năm, sáu tiếng. Nhà Lương Hàm Nguyệt chỉ ba , nhưng hai chiếc xe, thế nên cả nhà bàn bạc xem xoay sở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-359-ke-trom.html.]

 

Một lái xe suốt cả chặng đường thì chắc chắn mệt lử, nhưng vấn đề là nhà họ chỉ ba , thể luân phiên lái . Hơn nữa, họ cũng rõ giữa chặng thời gian nghỉ , liệu thể dừng xe đổi tài xế .

 

Cặp vợ chồng Hoàng Nhất Phong cùng đoàn thì may mắn hơn. Hai phiên lái, buổi sáng Dễ Quân cầm lái, còn Hoàng Nhất Phong thì ngả ghế phụ suốt cả buổi. Dù chỗ rộng rãi gì, nhưng dù thì vẫn thoải mái hơn . Mấy lái xe mấy ngày nay ai cũng đau lưng, mỏi chân hết cả .

 

Buổi chiều, đến lượt Hoàng Nhất Phong lái xe. So với ông , Tịch Minh Sầm còn t.h.ả.m hơn, vì chẳng ai để phiên cả.

 

Sau một hồi bàn bạc đơn giản, cả nhóm quyết định: vì buổi sáng Trân Mẫn lái xe, nên buổi chiều sẽ do Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt cầm lái. Nếu cơ hội đổi tài xế giữa chừng, Trân Mẫn sẽ thế chỗ cho Lương Hàm Nguyệt.

 

“Hay để lái cho? Nhìn con vẻ xanh xao đấy.” Trân Mẫn lo lắng đề nghị.

 

“Không , con còn trẻ mà, khỏe re!” Lương Hàm Nguyệt vỗ n.g.ự.c đầy tự tin.

 

Nhân lúc đoàn xe xuất phát, cô tranh thủ chui gian tùy , dùng bếp nướng ba chiếc bánh mì nướng, cắt phết mứt trái cây, đó đựng túi, nhét cho ba mỗi một cái.

 

“Chiều đói thì ăn nhé!”

 

Bánh mì mới lò còn nóng hổi, mùi thơm ngọt nhẹ của lúa mì lan tỏa trong khí, khiến liên tưởng đến những cánh đồng lúa mì vàng óng ánh mặt trời. Ít nhiều gì, nó cũng xua tan bớt sự u ám do cơn mưa dai dẳng mang .

 

Cả buổi chiều, đoàn xe ngừng nghỉ, cứ thế chạy xuyên màn mưa. Trời mưa thì nhanh tối hơn, đến tận khi trời tối hẳn, phía mới truyền tin báo rằng đoàn sẽ dừng đóng trại.

 

Mưa lúc lớn lúc nhỏ, nhưng tuyệt nhiên hề dứt. Dù cửa sổ xe đóng kín, bên trong vẫn ẩm xâm chiếm.

 

Thấy Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt đều mệt rũ rượi, Trân Mẫn quyết định để hai cha con họ gian nghỉ ngơi, còn cô sẽ trông chừng hai chiếc xe bên ngoài.

 

“Em định trông cả hai chiếc xe một á?” Lương Khang Thời cau mày.

 

“Thì còn Tiểu Hắc mà? Nó còn cảnh giác hơn em nhiều, ai đến gần xe là nó sủa ngay!” Trân Mẫn .

 

Bà thực sự lo lắng cho sức khỏe của hai . Mới một tuần mà ai nấy phờ phạc, mệt mỏi thấy rõ. Quãng đường phía một phần ba , nhưng cứ tiếp tục như thì e rằng đến nơi kiệt sức mất.

 

Vừa ăn xong bữa tối, Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời vội vàng chui gian nghỉ ngơi.

 

Ngồi suốt cả ngày, chân tay cô gần như cứng đờ, khớp xương kêu răng rắc mỗi khi cử động, cứ như gỉ sét luôn .

 

 

Loading...