Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 351: Tháp thành

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:03:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Thành tổ chức cuộc di dời … liệu vì họ dự đoán nguy cơ nước biển dâng cao?

 

Khi Lương Hàm Nguyệt kể suy đoán của cho cả nhóm, Hoàng Nhất Phong chỉ nhún vai, vẻ mặt thản nhiên: “Thằng nhóc đó cũng gan đấy chứ! Nếu là ngày xưa thì đúng chuẩn nên chuyện lớn.”

 

Ông nốt vế . Ở thời đại , gan cũng chắc là chuyện cả nghìn cây , chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Hoàng Nhất Phong và Giản Lỗ thiết, chuyện chẳng đến lượt ông lo lắng.

 

Không nhận câu trả lời , Lương Hàm Nguyệt cứ liếc mắt về phía Hoàng Nhất Phong, mong ông sẽ thêm điều gì đó.

 

Bị đến phát hoảng, Hoàng Nhất Phong cảnh giác hỏi: “Nhìn chú gì? Nguyệt Nguyệt, đừng là cháu cũng Tháp Thành nhé? Chúng ở đây sống thế , gà cũng nuôi , rau cũng trồng , còn cả điện mà dùng, lẽ nào cháu cũng cái bánh vẽ nhân viên chính thức dụ ?”

 

Lương Hàm Nguyệt đành trừ: “Cháu nghĩ gì chứ! Chỉ là thấy lạ thôi, dù Tháp Thành cũng quá xa mà.”

 

Từ lúc câu chuyện bắt đầu, Tịch Minh Sầm trầm tư suy nghĩ. Cuối cùng, lên tiếng: “ là lạ thật.”

 

“An Thành viện trợ xây dựng Tháp Thành, thấy hợp lý. Hơn một nghìn cây , tính cả đoàn xe vận chuyển vật tư, đội bảo vệ kèm để giữ an ninh, cả những như Giản Lỗ đăng ký di cư… thử nghĩ xem, dọc đường tiêu tốn bao nhiêu lương thực? Ít nhất một nửa hàng hóa xe đều là khẩu phần ăn cho đoàn. Nếu chẳng may gặp biến cố, lộ trình kéo dài, thì đến lúc đặt chân đến Tháp Thành, khi lương thực xe sạch bách, chẳng còn gì gọi là ‘viện trợ’ nữa. Mà về An Thành, e là ngay cả đồ ăn dọc đường cũng xin Tháp Thành chu cấp.”

 

Còn một chuyện nữa Tịch Minh Sầm thẳng . Nếu việc vận chuyển vật tư chỉ là cái cớ, thì thực chất, đoàn xe của An Thành chẳng gì khác ngoài đưa đến Tháp Thành. là nơi đó thiếu nhân khẩu, nhưng chẳng lẽ các thành phố lân cận đều thành hoang mạc cả ? Sao đặc biệt điều từ An Thành xa đến thế?

 

Lập luận của Tịch Minh Sầm quá hợp lý, khiến Lương Hàm Nguyệt lập tức gật đầu: “Anh đúng! Em cũng cảm thấy gì đó . Nếu cơ hội gặp thêm trong căn cứ, nhất định hỏi cho rõ ràng. Họ nhiều hơn chúng , hành động của họ thể giúp chúng tìm cách đối phó với những t.h.ả.m họa sắp tới.”

 

Lương Hàm Nguyệt vẻ sốt ruột, khiến cả Tịch Minh Sầm và Hoàng Nhất Phong đều để ý thấy.

 

Tịch Minh Sầm nhớ loạt hành động kỳ lạ của Lương Hàm Nguyệt khi trở về từ quán đồ uống, kết hợp với phản ứng lúc đầu của Hoàng Nhất Phong về chuyện viện trợ Tháp Thành, lập tức suy đoán:

 

“Nguyệt Nguyệt thông minh như , chắc chắn sớm điểm đáng ngờ trong việc . Có điều, chú Hoàng tỏ vẻ chẳng liên quan gì đến , thế nên Nguyệt Nguyệt mới cố ý dẫn dắt phân tích các điểm bất hợp lý, để cùng thuyết phục chú Hoàng chú ý đến vấn đề .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-351-thap-thanh.html.]

 

Còn Hoàng Nhất Phong thì cảm thấy gì đó :

 

“Phản ứng của Nguyệt Nguyệt quá kỳ lạ. Sao quên mất chứ, con bé bình thường! Nó thể mơ thấy tương lai, chỉ là chuyện đó với Tiểu Tịch, nên mới tiện thẳng. Nếu thì việc căn cứ phái đoàn xe đến Tháp Thành thực sự vấn đề… Mình chuẩn tinh thần cho tình huống nhất mới .”

 

Vậy là, trong khi Lương Hàm Nguyệt còn gì, hai tự động bổ sung logic của câu chuyện trong đầu . Nhờ , mấy tuần , khi Lương Hàm Nguyệt thuyết phục họ cùng theo đoàn xe của căn cứ lên đường, chuyện diễn suôn sẻ đến bất ngờ.

 

-

 

Trân Mẫn giàn nho trong khu vườn nhỏ bên bờ biển, cầm kéo cắt tỉa. Lá nho xanh mướt, tầng tầng lớp lớp xếp chồng lên , mỗi khi gió thổi qua gợn lên như những con sóng nhỏ. Dưới tán lá rậm rạp, thỉnh thoảng thể thấy những chùm nho xanh trong suốt lấp ló.

 

Lương Hàm Nguyệt cũng rõ giống nho là gì, chỉ đổi từ tay một ông lão ở làng Lương. Đến khi cây quả mới đó là nho xanh.

 

Trân Mẫn đưa tay bóp nhẹ một trái nho, cảm nhận lớp vỏ căng mọng, mềm dẻo, màu sắc cũng xanh óng ánh. Chỉ cần cũng chùm nho chín. Nếu là nho chín, màu sẽ nhạt hơn, trông xỉn và cứng đanh.

 

Bà cắt chùm nho chín bỏ giỏ, tìm quanh cả giàn nho mà chẳng thấy thêm chùm nào đủ độ.

 

“Ít trái quá.” Trân Mẫn lắc đầu, sang với Lương Hàm Nguyệt, đang chăm chú lướt điện thoại tra cứu tài liệu. Giàn nho tán lá um tùm là , nhưng tổng cộng chỉ bảy, tám chùm quả, do mới chuyển từ năm ngoái .

 

Lương Hàm Nguyệt bứt một trái nho, bóc vỏ bỏ miệng, vị ngọt thanh lập tức lan tỏa. Cô giơ điện thoại lên, : “Có khi do tỉa cành. Dinh dưỡng của cây đều hút nuôi lá mất . Tài liệu cũng bảo đây thể là do bón nhiều phân đạm mà thiếu kali. Giờ thì muộn , thôi thì chờ năm xem .”

 

Trân Mẫn cũng bứt một trái nho bỏ miệng, gật gù khen: “Ngọt phết đấy, vị nho rõ ràng ghê.”

 

Ngoài giàn nho đang trái, mấy cây ăn quả mà Lương Hàm Nguyệt từng cất công di thực gian riêng cũng một năm đầu lay lắt chẳng khác gì sắp về chầu ông bà. May mà khí hậu đảo , cuối cùng chúng cũng hồi phục. Năm nay vẻ định, cây táo tàu và cây đào đều trổ hoa, đến mùa thu là thể thu hoạch táo và đào .

 

 

Loading...