Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 348: Rời đi

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:03:00
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu trồng trọt từng nhiều truy quét loại tội phạm , nội gián trong khu cũng lôi ít. Điều tra mới , đám nội gián chẳng quen gì với bọn bên ngoài, chỉ là vì lợi ích mà nhúng tay . Đơn giản là một cú báo tin tiền rủng rỉnh bỏ túi, bao nhiêu thể cưỡng cám dỗ ? Chính vì thế, quy định hạn chế nhân viên ngày càng nghiêm ngặt hơn.

 

Lần , để nhà Trân Lệ, gia đình Lương Hàm Nguyệt nhờ Trân Lệ và Điền Vi bảo lãnh với tư cách kỹ thuật viên nông nghiệp trung cấp. Nhờ , cả nhà mới nửa ngày.

 

Vừa đến nơi, Lương Hàm Nguyệt liền hào phóng mang đến một giỏ đầy trứng gà và hẳn hai con gà trống béo mẫm. Đến mức mấy nhân viên kiểm tra hành lý cũng há hốc mồm vì kinh ngạc. Họ ngờ bên ngoài khu trồng trọt cũng sống sung túc như ! Trong , thịt, trứng, sữa đều là hàng hiếm, gia súc gia cầm thì nuôi chẳng bao nhiêu, vì ngay cả lương thực còn đủ cho ăn. Mãi đến khi tìm loại cây móng vuốt, thể dùng thức ăn chăn nuôi, quy mô nuôi gia súc mới dần mở rộng.

 

nhà Lương Hàm Nguyệt thì trứng gà chẳng thứ gì quý báu lắm. Trong kho còn tận năm con gà trống, tám con gà mái đẻ, kể mười hai con gà con đang lớn dần.

 

Sở dĩ nuôi thêm là vì cố tình kiểm soát lượng. Nếu mở rộng đàn, Lương Hàm Nguyệt tốn nhiều thức ăn chăn nuôi hơn, mà tài nguyên thì hạn. Chưa kể, tám con gà mái mỗi ngày đẻ nhiều trứng đến mức ăn cũng chẳng xuể. Nay dịp chính đáng mang biếu, cho Trân Lệ ăn thỏa thuê ?

 

Trân Lệ giỏ trứng đầy ụ mà hốt hoảng. Bà sợ rằng nhà Lương Hàm Nguyệt nhịn ăn nhịn mặc để dành phần cho , bèn vội vàng từ chối:

 

“Nhà con nuôi gà hả? Trứng giữ ăn , bọn dì trong khu trồng trọt sống lắm, lương của dì với Vi Vi cao lắm, cơm ngày ba bữa cũng dư dả. Còn bánh bột từ dây móng vuốt với bột móng vuốt, bọn dì còn bao giờ động đến chứ!”

 

Lần đầu tiên đến bánh bột móng vuốt, Lương Hàm Nguyệt khỏi tò mò. Hỏi mới đó là loại thực phẩm chế biến từ cây móng vuốt, cô cảm thấy cực kỳ thú vị. Mà nghĩ cũng , loại cây mọc khắp nơi, trận bão tuyết dù c.h.ế.t bớt, đến giờ vươn lên mạnh mẽ, phủ kín cả những khu phố hoang tàn mà họ qua.

 

"Nhà bọn em nuôi gà nhiều lắm, trứng đẻ ăn cũng hết, mà gà thì nuôi nhiều quá cũng đủ thức ăn chăn nuôi. Thế nên mới mang cho chị hai con, bên còn nấu nướng ? Nếu gửi lên căng-tin thì nhớ trông chừng nhé, coi chừng chôm mất phần thịt!" Trân Mẫn kéo Trân Lệ sang một bên, hạ giọng dặn dò.

 

Trân Lệ chằm chằm cô em gái, thấy vẻ mặt thành thật, mới thở phào nhẹ nhõm: "Xem nhà em sống cũng tệ nhỉ! Mà thôi, chị cũng chút quà cho em đây!"

 

Nói , bà lôi từ góc khuất trong kho một vật gì đó nặng trịch, kéo thở hồng hộc: "Trước đây bọn chị còn hạn mức mua xăng, chị nghĩ nhà em chắc chạy xe lung tung nên lúc nào cũng mua đầy hạn mức của chị với Vi Vi. Sau thì mua nổi nữa, chỉ tích chừng . Giờ chị ở biệt thự, máy phát điện, mùa đông chắc chắn cần xăng để chạy máy, nên cứ mang hết chỗ , chị cũng chẳng dùng đến!"

 

"Chị…" Trân Mẫn cô chị gái lo nghĩ cho từ lâu, mắt đỏ hoe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-348-roi-di.html.]

 

"Thôi nào, mặt bọn trẻ mà mít ướt thế thì quê lắm!" Trân Lệ cũng thấy cay mắt, nhưng vẫn cố trấn tĩnh. Nói , bà chớp mắt, kéo tay Trân Mẫn bảo: "Nhà em nuôi gà đẻ trứng thì cho ăn đầy đủ, đủ dinh dưỡng là chúng nó đình công ngay đấy! Chị quen mấy bác trong căng-tin, để chị hỏi xem mua ít bánh đậu !"

 

Loại bánh đậu mà Trân Lệ đến chính là phần bã đậu ép thành bánh khi ép dầu. Mỗi cái to bằng cái chậu rửa mặt, dày cỡ hơn chục phân, nặng hai mươi mấy cân. Đây là món siêu bổ dưỡng với gà vịt, trong khu trồng trọt, cũng cho gà ăn thêm bã đậu để tăng dinh dưỡng.

 

Trân Mẫn níu tay chị: "Em cũng chỉ ở đây một lát thôi, chị ở chuyện với em ! Kể xem chị với Vi Vi dạo thế nào?"

 

Trân Lệ bật sảng khoái. Nhìn cô em gái vô thức nũng, bà chợt nhớ về những ngày gả chồng, khi Trân Mẫn lúc nào cũng bám dính lấy bà .

 

"Chị một lát về ngay, đừng sốt ruột!"

 

"Thế thì em cùng chị luôn!" Trân Mẫn dứt khoát .

 

khách đến thăm, Trân Lệ và Điền Vi đều xin nghỉ nửa ngày. Cả nhóm ríu rít chuyện suốt buổi chiều, đến khi trời chập choạng tối, gia đình Lương Hàm Nguyệt mới lên đường về khu biệt thự.

 

Trên xe chở theo hai thùng xăng mà Trân Lệ dày công tích góp, cùng với năm chiếc bánh đậu to tướng mới mua .

 

Không chỉ , Lương Hàm Nguyệt còn thể thuận lý thành chương lấy mấy con gà mái trong gian , giả bộ như đây là quà của Trân Lệ. Sau đó chia gà cho các nhà khác cùng nuôi, để cùng trứng ăn. Dù gì ăn hoài mà chỉ mỗi nhà hưởng thụ cũng thấy ngán, trong khi những khác thậm chí còn chẳng nhớ mùi vị trứng gà là gì.

 

Thế là, ngoài chuồng nuôi thỏ lấy thịt, họ còn mở thêm một khu chuyên dụng để nuôi gà đẻ trứng.

 

Cả một căn biệt thự rộng thênh thang, phòng cho ở thì chẳng bao nhiêu, còn đều tận dụng để trồng trọt và chăn nuôi. Quan trọng hơn hết, khu biệt thự ngay trung tâm thành phố, việc ngoài tìm kiếm vật tư vô cùng thuận lợi. Kể từ khi chuyển đến đây, Lương Hàm Nguyệt mới thực sự cảm nhận những lợi ích đáng giá mà nơi mang .

 

 

Loading...