Hóa , Lương Hàm Nguyệt sớm đoán bọn chúng sẽ đào đường thoát , liền để Tịch Minh Sầm tới phục kích từ , còn dẫn theo cả Tiểu Hắc. Quả nhiên, Ngô Niên chui qua thì bắt ngay tại trận, bên cạnh còn hai bao lương thực lớn mà định giấu .
Vậy là cả đám dân làng ùn ùn kéo phía viện.
"Lương thực của !"
Vừa thấy hai bao tải lương thực căng phồng, mấy lập tức nhào tới, chỉ hận thể ngay tức khắc ôm lấy phần của về nhà.
Tịch Minh Sầm lặng lẽ bước lên một bước, chặn họ , trầm giọng :
"Bình tĩnh , chỗ chỉ lương thực của mấy ."
Hai bao tải là của gần hai mươi hộ dân, chia cho hợp lý là cả một vấn đề nan giải. Ai cũng lấy đúng lượng mất, nhưng ba tên l.ừ.a đ.ả.o ăn uống thả phanh suốt hai tuần trời, lương thực bụng , moi cũng chẳng .
Đám nhao nhao cãi vã om sòm, Lương Hàm Nguyệt đau hết cả đầu mà vẫn một phương án chia lương thực nào cho hồn. Cô day day huyệt thái dương, lòng thầm than thở: Ban đầu chỉ định bóc trần trò l.ừ.a đ.ả.o của Ngô Cửu Thấu về ngay, ai dè mất toi bao nhiêu thời gian, chẳng lẽ còn phân chia lương thực giúp họ nữa ?
Nhìn thấy bộ dạng đau đầu của cô, Tịch Minh Sầm quét mắt qua đám đông, cao giọng tuyên bố:
"Bà con, lương thực chắc chắn thể bù đắp bộ tổn thất của . Nếu cãi tới tận mai, cứ tạm thời lấy hai phần ba lương thực mất. Chia xong xem còn bao nhiêu tính tiếp."
Nghe , ai nấy đều đồng tình. Dù thì chia bao nhiêu bấy nhiêu, cứ lấy phần nào .
Duy mấy kẻ tham lam còn định lên tiếng mặc cả. Tịch Minh Sầm lạnh mặt thẳng về phía họ, giọng điệu mang theo uy lực khiến bất giác run rẩy:
"Nhà nào ý kiến thì cứ đợi tới khi khác lấy xong hai phần ba hãy ."
Anh vốn dân làng , quan hệ dây mơ rễ má như Lương Hàm Nguyệt, chuyện chẳng cần nể nang ai. Hơn nữa, vóc dáng cao ráo, ánh mắt sắc lạnh, bên chân còn một con ch.ó đen to lớn trông chừng, khí thế dọa , ai nấy đều ngoan ngoãn theo.
"Chia hai phần ba ! Còn dư bao nhiêu thì mang cân , chia đều cho mỗi nhà!"
"Nhà mất hai mươi mốt cân gạo, giờ lấy mười bốn cân ."
"Nhà thì..."
May mà cả làng đều lừa cùng một đợt, Ngô Cửu Thấu kịp chiêu sinh thêm học viên cho "phương pháp hít thở thần kỳ" của ông . Mọi cùng kiểm tra lẫn , thấy ai khai gian là lộ ngay.
Có về nhà lấy cân, thế là cả làng xúm phân lương thực.
Tổng cộng 300 cân gạo, khi chia xong hai phần ba, còn dư hơn bốn mươi cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-343-vach-tran.html.]
Một nhanh trí tính nhẩm, phát hiện ba tên l.ừ.a đ.ả.o xơi mất tận bảy mươi cân trong hai tuần, tức đến nỗi sang đá Ngô Niên, kẻ đang trói c.h.ặ.t như bánh chưng, hai phát thật mạnh.
“Đổ một bát cũng tốn nhiều thế chứ!”
Ngô Niên uất ức kêu lên: “ đổ! Còn cả tiền thuê cái sân nữa!”
Ồ, đúng là quên tính khoản thật.
mà, đ.á.n.h cũng chẳng oan . Giờ nguôi giận phần nào, còn cha của , Ngô Cửu Thấu, thì đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn nhiều.
Lượng lương thực còn nếu chia đều, mỗi nhà chắc cũng chỉ nhận tầm hai cân. Chu Hưng Xương sang cha , hai cụ mới tỉnh hồn khi lừa. Ban nãy, họ còn suýt nữa dính nghiện t.h.u.ố.c, tâm trạng hết lên xuống, mãi đến giờ mới trấn tĩnh. Nếu nhờ Lương Hàm Nguyệt ghi những trò gian trá của Ngô Cửu Thấu, còn trấn an , khẳng định rằng bọn họ nghiện t.h.u.ố.c thật, thì mấy cụ già chắc vẫn còn chìm trong lo lắng.
Chu Hưng Xương ơn Lương Hàm Nguyệt, bèn lên tiếng: “Hai cân lương cứ để cho Nguyệt Nguyệt . Hôm nay cháu chạy vạy khắp nơi, giúp chúng ít. Nếu cháu , chúng cũng chẳng dễ dàng vạch trần vụ l.ừ.a đ.ả.o , càng đừng đến chuyện lấy lương thực.”
Anh xong, lập tức vài phụ họa. Ai cũng thấy rõ ràng chuyện vốn chẳng liên quan gì đến Lương Hàm Nguyệt cả, nhà cô ai lừa, nhưng cô vẫn lo cho , còn dám xông phòng của Ngô Cửu Thấu lục lọi t.h.u.ố.c. là quá liều lĩnh! Không chỉ , cô còn giúp trấn tĩnh, chặn âm mưu tẩu tán lương thực của Ngô Niên. Nếu cô, đợi đến khi cả làng nhận thì Ngô Niên cao chạy xa bay, khi còn chẳng còn gì để mà chia, chỉ còn cách chia... khí!
“Vậy thì cũng lấy phần của nữa.”
“Cứ đưa hết cho Nguyệt Nguyệt , hôm nay nhờ cô bé cả đấy.”
“Còn cả thanh niên nữa.”
Chưa kịp gì, Tịch Minh Sầm nhanh tay gom hết lương thực còn , sát bên cạnh cô: “Anh thấy em vẻ mệt , mau về thôi.”
Mọi ai nấy đều lấy phần lương thực của , tuy vẫn mất một phần, nhưng ít cũng lừa nữa. Chỗ mất coi như là đổi lấy t.h.u.ố.c uống, dù gì thì Lương Hàm Nguyệt cũng bảo t.h.u.ố.c thực sự tác dụng cho phổi. Nghĩ , dân làng cũng tự thấy an ủi phần nào, dần dần tản ai về nhà nấy.
Lương Hàm Nguyệt cũng chuẩn rời , nhưng bỗng nhớ điều gì đó: “Khoan , em lấy t.h.u.ố.c của Ngô Cửu Thấu! Mang hết , xem ông còn dám đến làng khác lừa !”
Mọi dù giận đến thì cùng lắm cũng chỉ đ.á.n.h ông một trận, g.i.ế.c thì dám. nếu quyết định thả ông , thì thể để ông cầm theo đống t.h.u.ố.c , nếu , ông chỉ cần đổi sang một ngôi làng khác là tiếp tục l.ừ.a đ.ả.o.
Từ một góc độ nào đó, Lương Hàm Nguyệt vất vả cả mấy ngày nay, cũng thể tay trắng về . Ban đầu cô chỉ định lấy ít t.h.u.ố.c, ngờ còn chia thêm cả lương thực.
Đi đến phòng t.h.u.ố.c của Ngô Cửu Thấu, cô định đầu thì phát hiện Tịch Minh Sầm biến mất. Đang định gọi, chợt thấy tiếng từ bên cửa sổ:
“Nguyệt Nguyệt, tìm mấy cái túi cho em đây, chừng đủ ?”
“Đủ , đủ !” Lương Hàm Nguyệt lập tức tít mắt.