Mưa axit trút xuống, ai cũng tổn thương phổi. Ngô Cửu Thấu chọn vài vị t.h.u.ố.c lợi cho phổi, nấu thành một nồi to bán cho dân làng. Ban đầu t.h.u.ố.c sắc đậm, uống hiệu quả rõ rệt. đó, ông dần dần giảm lượng d.ư.ợ.c liệu .
Còn cái quy định mua năm thang t.h.u.ố.c mới học ‘phương pháp hô hấp’ gì đó, thực chỉ là một cái bẫy! Bọn họ nhắm những lương thực ngốc nghếch dễ lừa…”
Bàng Thông xong, thấy ánh mắt càng lúc càng khó chịu, liền vô thức lùi về , nhưng bắt gặp ánh mắt sắc bén của Lương Hàm Nguyệt, đành c.ắ.n răng tiếp:
"Cái gọi là phương pháp hô hấp đó cũng là Ngô Cửu Thấu bịa để lừa các thôi! Vừa nãy cô gái cũng , vị giác của đổi, mà là vì trong t.h.u.ố.c thêm đường và mấy loại gia vị khác.
Ngô Cửu Thấu còn bảo bỏ thêm t.h.u.ố.c phiện , để uống mãi thành nghiện, từ đó thể rời xa thứ t.h.u.ố.c , cuối cùng tất cả đều trở thành tín đồ trung thành, đem hết của cải dâng cho ông . Ông còn với , ông giáo chủ Hồng Vân giáo, và Ngô Niên sẽ tả hữu hộ pháp cho . Rồi cả làng Lương cũng sẽ là của ông !"
Giọng Bàng Thông càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng thì co rúm , nấp lưng Lương Hàm Nguyệt.
"Ông giỏi lắm, thầy t.h.u.ố.c Ngô! À , phì, thầy t.h.u.ố.c cái gì, ông chính là một tên l.ừ.a đ.ả.o!"
Mọi lập tức xông lên, túm lấy Ngô Cửu Thấu, nện cho một trận nhừ t.ử. Vừa nãy họ bênh thế nào, bây giờ tay còn mạnh gấp bội. Bàng Thông cũng lôi xử lý, nhưng do tội nhẹ hơn, nên may mắn lĩnh ít đòn hơn.
Sau khi trút giận xong, Ngô Cửu Thấu đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, ngã vật đất, mắt nhắm nghiền, rõ là xỉu thật giả vờ.
Lúc , dân trong thôn mới chột , lo lắng hỏi:
"Chúng uống thứ t.h.u.ố.c đó , khi nào thật sự nghiện mất ?"
"Bây giờ đây?"
Ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía Lương Hàm Nguyệt cầu cứu.
Ngược , Lương Hàm Nguyệt chỉ mỉm trấn an:
"Mọi yên tâm, chuyện nghiện ngập gì ."
Mẹ già của Chu Hưng Xương nãy còn mạnh khỏe, giờ yếu ớt đến mức để con trai dìu vững. Bà run rẩy hỏi:
"Sao nghiện chứ? uống đến cả chục bát , ngày nào cũng uống!"
Vừa , bà nước mắt ngắn dài:
"Thế thì thà c.h.ế.t cho xong! tiêu tán hết lương thực trong nhà, giờ còn mắc nghiện nữa, bằng đập đầu c.h.ế.t quách !"
"Trước hết cháu ," Lương Hàm Nguyệt bình tĩnh giải thích, "Thứ nhất là về liều lượng. Ông nấu cả một nồi t.h.u.ố.c to như thế, chỉ bỏ vài mẩu t.h.u.ố.c phiện. Ông vốn là kẻ ngoại đạo, cứ tưởng chỉ cần một chút xíu là thể gây nghiện ngay. thực tế, lượng t.h.u.ố.c hấp thụ ít đến mức chẳng tác dụng gì hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-342-vach-tran.html.]
"Ngoài ," cô liếc Bàng Thông, kẻ cũng đang sưng mặt tím mày, nhếch môi , "còn nhờ tên ngốc nữa."
Bàng Thông nhắc đến , ngơ ngác ngẩng đầu:
" thì cơ?"
"Có ngươi nghĩ thứ cần bỏ t.h.u.ố.c là... hạt t.h.u.ố.c phiện ?"
Bàng Thông ngơ ngác đáp: “Cái còn hỏi nữa ?”
Một trái cây chín, thứ quan trọng dĩ nhiên là hạt bên trong. Bình thường, đều xé vỏ, lấy những hạt nhỏ xíu như cát màu đen đổ nồi. thỉnh thoảng ngày lười biếng, xé xong tiện tay quăng cả vỏ , nên hôm nay mới chuyện lạ là tìm thấy vỏ trong nồi.
Lương Hàm Nguyệt bật : “Cành, lá, hoa, vỏ của cây t.h.u.ố.c phiện đều chứa morphine – chính là chất gây nghiện. chỉ riêng hạt t.h.u.ố.c phiện là .” Cô cũng thấy chuyện thật trớ trêu, tiếp tục giải thích: “Vậy nên bà con cứ yên tâm, cho dù vô tình quăng ít vỏ thì lượng chất gây nghiện cũng chẳng đáng kể. Có nhân lên một trăm cũng thể khiến nghiện .”
Nghe , đám dân làng ai nấy mừng rỡ. Họ hồi tưởng , đúng là chẳng ai cảm thấy khó chịu bứt rứt khi uống t.h.u.ố.c. Thực , vì Bàng Thông bỏ đường thêm cả đống gia vị kỳ quái t.h.u.ố.c, mỗi uống họ đều thấy khổ sở vô cùng. Nhớ chuyện , ai nấy đều vang.
“May quá, may quá!” Một vài còn ôm lấy nhảy cẫng lên. Dù mất toi cả đống lương thực, nhưng ít ai nghiện, cũng chẳng mắc thêm cái bệnh quái đản nào.
Nhắc đến lương thực, ánh mắt dồn cả về phía Ngô Cửu Thấu. Chỉ ba bọn họ thì ăn hết lương thực mà dân làng mang tới? Chỗ còn chắc chắn giấu ở đó!
Vậy là cả đám kéo nhà lật tung từng ngóc ngách. cuối cùng, họ chỉ tìm hai bao lương thực nhỏ.
“Mấy thứ còn ? Giấu ở ?”
Người dân vây quanh Ngô Cửu Thấu, nhưng từ lúc đ.á.n.h, ông bất động đất, nhắm nghiền mắt như thể ngất lịm, chẳng thể trả lời.
Cuối cùng, Bàng Thông trở thành mục tiêu duy nhất để truy hỏi. Nhìn ánh mắt sắc bén của dân làng, sợ đến run rẩy, vội vã cầu cứu Lương Hàm Nguyệt. “Cô… cô tha cho mà! Với lương thực đó lấy, là Ngô Niên tha mất !”
Lương Hàm Nguyệt phủi bụi áo, gật gù: “Ừm, là giữ lời. Mọi theo cháu, nếu nhầm thì Ngô Niên bắt .”
Cô dẫn cả đoàn đến hậu viện của Ngô Cửu Thấu. Nơi vốn là một sân nhỏ bốn bề tường kín, cửa . từ lúc nào, ở góc tường đục một cái lỗ ch.ó, bên cạnh còn dấu chân cùng vết kéo lê của bao tải.
“Hắn chạy !” Một vài thanh niên tức giận, định chui qua lỗ đuổi theo.
“Khoan ,” Lương Hàm Nguyệt ngăn , cúi xuống hỏi vọng sang bên tường: “Bắt ?”
Bên tiếng đáp: “Trói gọn , qua đây mà khiêng lương thực!” Kèm theo đó là một tiếng ch.ó sủa gâu gâu đầy đắc thắng.