"Một vụ phun trào siêu núi lửa sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hầu hết các khu vực cầu. Theo sử sách ghi chép , gần nhất xảy sự kiện tầm cỡ , cách tâm núi lửa cả ngàn dặm, tháng năm vẫn sương giá, miền Bắc hứng chịu bão tuyết giữa mùa hè, khiến hàng nghìn c.h.ế.t cóng. Trong khi đó, ở miền Nam, tháng tám mà sông hồ vẫn đóng băng tan. Nhiều nơi nhiệt độ biến động thất thường, ban ngày thể vọt lên hơn 30 độ, nhưng chỉ vài tiếng rớt xuống 0 độ. Cả thế giới rơi nạn đói do mất mùa diện rộng, thậm chí là mất trắng."
"Sự kiện đó gọi là 'Năm mùa hè'."
Tiếp theo, ông đưa hàng loạt dữ liệu để chứng minh rằng vụ phun trào thua kém gì t.h.ả.m họa trong lịch sử. Sóng thần do núi lửa gây vượt qua nửa đại dương, quét tới tận Tân Bình cách hàng ngàn dặm. Giờ đây, dù gần sang tháng năm, nhiệt độ vẫn tiếp tục giảm mạnh, thậm chí còn xuất hiện tuyết rơi. Tro bụi núi lửa bay đến bầu trời An Thành, và thể... đây mới chỉ là khởi đầu.
Lần phun trào núi lửa ghi chép trong lịch sử xảy khi khí hậu cầu vẫn còn bình thường. Thế nhưng tác động của nó kéo dài đến hai, ba năm mới hồi phục. Còn hiện tại, trái đất trải qua gần hai năm liên tiếp của những hiện tượng thời tiết cực đoan. Một đòn giáng nữa từ vụ phun trào thể khiến hệ thống khí hậu vốn mong manh sụp đổ .
Nghe xong báo cáo, sắc mặt các lãnh đạo đều trở nên nặng nề. Chung Đức Viễn, trở từ Cục Quản lý Vật tư, vẻ đặc biệt căng thẳng.
Lương thực cạn kiệt chính là dấu hiệu đầu tiên của một xã hội bất . Ông cũng nghiên cứu tài liệu lịch sử về phun trào . Khi , sử sách ghi :
"Tháng tám sương giá g.i.ế.c hết mùa màng, năm đại nạn đói, c.h.ế.t la liệt."
"Người ăn thịt ."
"Dịch bệnh hoành hành, x.á.c c.h.ế.t đầy đường."
Cũng bởi nạn đói mà dân mất hết hy vọng, tin rằng đất đai cằn cỗi thể sản xuất nữa. Vì thế, họ ùn ùn bỏ xứ, di cư xuống phía Nam để tìm nơi khí hậu ấm áp hơn. Làn sóng dân chạy nạn tới , nơi đó hỗn loạn tới đó. Những vùng đất còn giữ chút trật tự cũng nhanh ch.óng rơi cảnh bạo loạn.
Chưa kể, khi lương thực trở thành tài nguyên khan hiếm, dân tranh giành đành, nhưng đáng sợ nhất vẫn là những cuộc chiến giữa các thế lực. Đó mới là nguyên nhân thực sự dẫn đến sự sụp đổ của cả một thời đại.
Muốn tránh t.h.ả.m kịch tái diễn, cuối cùng vẫn về nguyên nhân cốt lõi—lương thực.
Tuy nhiên, khác với những gì sử sách ghi , họ chỉ đối mặt với tình thế nghiêm trọng hơn, mà cũng một tia hy vọng le lói.
Thực vật đang tiến hóa nhanh hơn tưởng tượng, và sự xuất hiện của dây móng vuốt—một loài cây khả năng thích nghi với mưa axit— lẽ chính là cứu cánh cuối cùng.
Chỉ trong hơn một tuần rưỡi, kho lương thực của căn cứ An Thành tích trữ hàng trăm tấn dây móng vuốt, đến mức phạm vi vài dặm quanh căn cứ giờ còn thấy bóng dáng loài cây nữa. Một nhà máy cũng chuyển đổi, công nhân từng cho nghỉ việc vì thiếu nguyên liệu nay triệu tập trở để chế biến dây móng vuốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-337-chiu-kho.html.]
Trước mặt , chiếc bàn dài, là một loạt sản phẩm thực phẩm từ dây móng vuốt.
Chung Đức Viễn lấy một túi nhỏ màu xanh nhạt, kích thước chỉ bằng nửa bàn tay, đó đơn giản in bốn chữ to đùng: “Bột dây ăn liền”.
“Gói 100g, bột chín sẵn, thể pha nước là dùng ngay. Nước nóng thì nhất, nước lạnh cũng .”
Vừa , Chung Đức Viễn xé một gói, đổ cốc mặt, thêm nước nóng khuấy đều. Bột dây nở gần đầy cốc, sền sệt, màu vàng nhạt.
Mọi chia mỗi một phần nhỏ. La Nguyên, lãnh đạo chính của căn cứ, là thử đầu tiên, còn động viên:
“Đừng chỉ , nếm thử nào.”
Bột dây chạm lưỡi, tất cả lập tức nhăn mặt. Mỗi chỉ dùng đầu muỗng múc một ít mà thấy đắng chát, vội vàng uống hai ngụm nước. May mà vị đắng kéo dài, chỉ cần uống nước là tan ngay.
Vừa thở phào một , họ liếc sang bàn tay của Chung Đức Viễn—còn mấy món từ dây móng vuốt xếp ngay ngắn. Nét mặt lập tức méo mó trở .
“Không ngon lắm, đúng ?” Chung Đức Viễn hì hì, “ ít nhất nó no bụng, tiện lợi.”
“Bột dây là dạng bột nghiền từ dây móng vuốt sấy khô. Còn đây là món rau xào từ lá dây móng vuốt, thể dùng như rau xanh để bổ sung vitamin.” Nói , ông đích gắp cho từng một đũa.
La Nguyên vẫn là thử đầu tiên. Sau khi nhai kỹ, ông phát hiện rằng bột dây pha nước và rau xào tuy cùng một loại cây nhưng mỗi thứ khó nuốt theo một kiểu khác .
Bột dây thì đắng, nhưng kiểu đắng tê lưỡi như hoàng liên, mà là một vị đắng âm ỉ, lằng nhằng, mãi dứt. Còn rau xào thì chua chát lẫn đắng, giống như ai đó nhét miệng ông một quả dại chín với một nắm cỏ dại ven đường .
La Nguyên liếc xung quanh, thấy mấy khác cũng rón rén gắp một miếng nhỏ, c.ắ.n một cái giả vờ ... lặng lẽ nhổ khăn tay.